"Anh chưa ngủ à?" Cô hơi bất ngờ nhìn anh.
"..."
"Sao không về phòng nghỉ ngơi?" Cô hỏi.
Giọng anh mang chút oán trách: "Em với Lê Sơ Thần đã nói gì?"
"..."
Bao nhiêu người đến thăm mà anh chỉ để ý mỗi một mình Lê Sơ Thần.
Cô bật cười, đưa mũi cọ nhẹ lên cằm anh: "Nói về thời tiết với cái chân bị thương của em thôi."
"Chỉ có vậy?"
"Anh nghĩ tụi em còn có thể nói gì nữa?" Cô cười như không cười nhìn anh.
Anh nghiến răng: "Tốt nhất là đừng nói với nhau một câu nào hết."
"Anh..." Cô khẽ khép mắt, giọng như lướt qua không để tâm: "Vậy anh có thể không nói một câu nào với Đào Tân Tân không?"
"Anh với cô ấy thì có gì mà nói." Anh đáp, giọng lạnh lùng dứt khoát.
Cô sững lại, tim khẽ rung động, nhưng nhanh chóng giấu đi cảm xúc ấy, cười nói tiếp: "Vậy còn với những nữ đồng nghiệp của anh thì sao?"
Giọng anh trầm xuống: "Những đồng nghiệp nữ đó, ngoài công việc ra, không ai dám lại gần nói chuyện với anh cả. Nhất là..." Ánh mắt anh tối lại "Còn dám tới bệnh viện thăm người khác!"
"..."
Cô vốn định khuyên anh thử đặt mình vào vị trí của người khác, đừng ghen tuông vô lý như vậy, nhưng bị anh nói vậy thì cũng chẳng còn lời nào để phản bác.
Không thắng được lý lẽ của anh, cô đành chủ động cúi người, đặt lên môi anh một nụ hôn dịu dàng.
Anh hiếm khi được cô chủ động thân mật như vậy, gương mặt bỗng chốc bừng sáng.
Anh cố kìm nén sự hân hoan trong lòng, giữ vẻ điềm tĩnh, mặc cho nụ hôn của cô lướt qua môi, chạm lên chóp mũi, rồi dừng lại giữa trán anh.
Hơi thở của cả hai quyện lấy nhau, anh định cúi đầu hôn sâu hơn thì rầm một tiếng – cửa phòng bị đẩy ra.
Dì Sài vô tư bước vào, cười nói: "Cô Thẩm, tôi đã tiễn hết đồng nghiệp của cô rồi."
Nghe thấy tiếng, cô giật mình toan tránh ra.
Bị phá đám nhiều lần như vậy, anh đã bắt đầu thấy bực. Vừa thấy người trong lòng sắp chạy mất, anh lập tức siết chặt vai cô, dùng lực ép cô trở lại, cúi đầu hôn xuống không chút do dự.
Dì Sài vén rèm đi vào, thấy hai người bên giường đang quấn lấy nhau nồng nhiệt, mặt vẫn giữ nguyên nụ cười, như đã quen với cảnh này. Bà lẳng lặng buông rèm xuống, rút lui không một tiếng động.
Anh tiếp tục mút lấy bờ môi mềm mại của cô, cơ thể bắt đầu nóng ran. Anh bế cô từ xe lăn lên, đặt nhẹ nhàng lên giường, môi vẫn không rời.
Bàn tay lớn thuận theo tự nhiên, đặt lên ngực cô, dùng lực vừa phải xoa nắn khiến cô thở dốc liên hồi.
Cô hoảng hốt giữ tay anh lại, ngăn không cho anh tiếp tục, quay mặt đi, thở gấp: "Đừng... đầu anh vẫn còn choáng mà."
"..."
"Khỏi rồi mà." Giọng anh khàn khàn, gỡ tay cô ra, bàn tay trượt xuống giữa hai chân cô.
Nhanh thế đã khỏe rồi sao? Cô chưa kịp phân biệt câu nói đó thật hay đùa, đã thấy tay anh bắt đầu cử động khiến cả người cô rùng mình, vội vã kẹp chặt chân, vỗ nhẹ vào vai anh cảnh báo: "Đây là bệnh viện đó!"
Anh khựng lại, cuối cùng đành kìm nén, thu tay lại.
Không cách nào hạ nhiệt cơ thể đang nóng ran, bàn tay anh trượt lên lưng cô, luồn vào trong lớp áo bệnh nhân, vuốt ve làn da mềm mại như lụa.
Cuối cùng, anh dụi đầu vào hõm cổ cô, khẽ thở dài, rồi yên lặng không nhúc nhích.
Cô thở dốc một lúc lâu, mới dần lấy lại tinh thần sau khoảnh khắc ái muội bị ngắt quãng.
Cô tò mò sờ lên đầu anh: "Anh ngủ rồi à?"
Không lẽ hôn hôn vậy mà ngủ luôn?
Cô đưa tay luồn vào tóc anh, vừa vuốt vừa đùa nghịch, thì nghe thấy anh khẽ ừ một tiếng trầm đục.
"Anh đang nghĩ gì vậy?" Ngón tay cô lướt tới thái dương anh, nhẹ nhàng mát-xa.
Bị mũi cô cọ nhẹ vào cổ, giọng anh khàn khàn: "Không nghĩ gì cả."
"Ngủ trưa nhaa?" Cô lim dim mắt, ngáp một cái.
"Ừ." Anh kéo chăn phủ lên cả hai, vòng tay siết chặt lấy cô.
Một lúc sau, bàn tay to bắt đầu xoa nhẹ đùi phải bị bó bột của cô.
Còn mười ngày nữa là tháo bột. Thời gian theo dõi chấn động não của anh cũng phải hai tuần.
Bệnh viện có quá nhiều người lạ. Trong lòng anh hơi bực, ánh mắt dần trở nên sâu xa.