Thẩm Nghi lúc này hoàn toàn không có tâm trạng nghĩ tới món quà tiếp theo.
Cả đêm qua cô ngủ không ngon, lại vừa khóc nhiều, đầu gối lên lồng ngực rộng rãi của anh, ngửi thấy mùi hương gỗ trầm dịu nhẹ quen thuộc từ người anh, cơn buồn ngủ từ từ kéo tới.
Chu Tùng Cẩn ghé môi sát tai cô, dịu dàng đề nghị: “Hay là vào phòng anh ngủ đi? Giường anh rộng lắm.”
Hàng mi dài của Thẩm Nghi khẽ cụp, cô lắc đầu mơ màng: “Ngày mai chú và dì đến thăm... sẽ nhìn thấy em mất.”
“Thấy thì đã sao?”
Cô vẫn lắc đầu: “Không ổn đâu.”
Chu Tùng Cẩn thấy cô vẫn níu chặt vạt áo bệnh nhân của mình, ánh mắt dịu dàng, nhưng miệng lại cố ý trêu chọc: “Vậy anh về phòng đây nhé?”
Thẩm Nghi không trả lời, lực nắm tay trên áo anh càng chặt hơn.
Một lúc sau, cô dụi mặt vào lòng anh, khẽ nói: “Đừng đi.”
Anh siết chặt người trong lòng, như muốn ôm cô vào tận xương tủy, giọng trầm thấp: “Vậy anh ở lại đây với em?”
Thẩm Nghi ngập ngừng mấy giây, khẽ "ừ" một tiếng.
Chu Tùng Cẩn lại bổ sung: “Vậy thì... anh ngồi đây với em.”
Anh cố ý nhấn mạnh chữ “ngồi”.
Người trong lòng anh im lặng một lúc, rồi từ từ rời khỏi người anh, vén chăn của mình lên, dịch người vào trong giường, nhường ra một nửa chỗ, nhẹ giọng mời: “Anh có muốn... lên đây nằm không?”
Ánh mắt Chu Tùng Cẩn lập tức ánh lên ý cười như ý nguyện, đáp ngay: “Muốn.”
Anh nhanh chóng cởi giày, leo lên giường.
Chiếc giường này vừa hẹp vừa yếu, anh vừa nằm lên đã khiến nó kêu kẽo kẹt vài tiếng, cuối cùng đành phải nằm nghiêng người, thu lại tay chân để không chiếm quá nhiều chỗ.
Khi ôm cô vào lòng, Thẩm Nghi thuận thế gối đầu lên cánh tay anh, rồi luồn tay xuống dưới chăn, tìm bàn tay to đang đặt ở eo cô, kéo lên trước ngực, mười ngón đan chặt vào nhau, lúc này mới thấy yên tâm hơn.
Chu Tùng Cẩn kéo chăn cẩn thận, hôn lên trán cô, lại hôn nhẹ nước mắt còn đọng trên gò má cô, thì thầm dỗ dành: “Ngủ đi.”
Phòng bệnh dần rơi vào yên tĩnh. Thẩm Nghi cảm nhận được nhịp thở đều đều và mùi hương trầm dịu từ người anh, đang định thiếp đi thì bất chợt ngẩng đầu hỏi:
“Tiểu Quân đâu rồi?”
Chu Tùng Cẩn đặt cằm lên trán cô, khẽ lắc đầu, nhắm mắt, giọng khàn khàn vì buồn ngủ: “Anh bảo con bé về nhà nghỉ rồi, La Trạch đến đón.”
Thẩm Nghi nghe xong mới yên tâm vùi đầu trở lại lòng anh, ngủ say.
…
Sáng hôm sau, ba mẹ Chu cùng vài cô giúp việc trong nhà đến phòng bệnh của Chu Tùng Cẩn, bên trong hoàn toàn trống không, chẳng thấy bóng dáng anh đâu.
Chăn trên giường được trải phẳng phiu, sạch sẽ, như thể tối qua không có ai nằm.
Mẹ Chu lo lắng kéo một y tá vừa bước vào, chỉ vào giường hỏi: “Tùng Cẩn đâu rồi?”
Gương mặt y tá thoáng hiện vẻ lưỡng lự, cuối cùng đáp: “Anh ấy… anh ấy ở tầng dưới, phòng 808.”
“808?” Ba Chu nghe vậy thì vẻ mặt lập tức hiểu ra, ông quay người ngồi xuống ghế salon, không nói gì thêm.
Mẹ Chu thì lập tức tỏ ra không hài lòng, liếc ông một cái: “Thằng bé này, đầu óc nó đã ổn đâu, sáng sớm lại chạy lung tung?”
Cô y tá trẻ cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Thật ra… anh ấy ngủ ở đó từ tối qua rồi…”
Mẹ Chu càng không vui, đặt túi xách xuống ghế rồi nói với cô y tá:
“Cô đi gọi nó về đây. Có phòng riêng không chịu ở, giường lớn không chịu nằm, lại chạy xuống đó chen chúc cái giường bé tí kia, nó là sợ đầu mình lành lại quá nhanh sao?”
Giọng bà tuy nhẹ nhàng nhưng ngữ khí đầy trách móc.
Y tá vội vàng “dạ” một tiếng rồi chạy đi.
Vài phút sau, cô lại chạy lên, khó xử nói: “Anh Chu không có trong phòng 808, hình như anh ấy đang đưa cô Thẩm đi ICU rồi.”
“Chắc là đến thăm bác tài xế kia.” Ba Chu nhẹ giọng nói, an ủi: “Bà cũng đừng lo lắng quá, nó cũng lớn rồi, biết tình trạng sức khỏe của mình.”
Mẹ Chu cau mày chặt hơn: “Tôi thấy nó chẳng biết chừng mực gì cả!”
…
Hành lang bên ngoài phòng ICU, cả hai không muốn làm phiền người bệnh trong phòng, cộng thêm việc Thẩm Nghi đang ngồi xe lăn, nên họ chỉ đứng ngoài cửa nhìn vào qua lớp kính.
Chú Trạch đeo mặt nạ dưỡng khí, mắt nhắm nghiền, đang ngủ mê man.
Thẩm Nghi dựa vào kính, lo lắng nhìn người bên trong. Bên cạnh, viện trưởng Cố quay sang nói với Chu Tùng Cẩn đang đứng sau cô:
“Hiện tại xem như đã qua được giai đoạn nguy hiểm, hôm nay nếu quan sát không thấy bất thường thì ngày mai có thể chuyển về phòng bệnh thường.”
Chu Tùng Cẩn thở phào nhẹ nhõm, cảm ơn: “Cảm ơn viện trưởng Cố.”
“Không có gì, đây là trách nhiệm của tôi.”
“Vậy... khi nào chú ấy có thể tỉnh lại?”
“Cái này phải tùy vào tình hình cụ thể. Nhanh thì tối nay có thể tỉnh, chậm thì sẽ phải ngủ thêm hai ba ngày nữa.”
Chu Tùng Cẩn gật đầu.