Chu Tùng Cẩn ngồi trước bàn làm việc, giọng của Giang Tử Dương vang lên từ máy tính:
“Chu tổng, sức khỏe anh khá hơn chưa? Nhìn khí sắc anh hình như tốt hơn lúc còn nằm viện.”
“Cũng tạm.” Chu Tùng Cẩn khẽ gật đầu, nhắm mắt đáp lời.
Sau vài câu hỏi thăm, Giang Tử Dương giới thiệu sơ lược nội dung cuộc họp, rồi mọi người bắt đầu vào việc chính.
Ngoài phòng, ánh nắng mùa đông ấm áp rọi vào, yên bình và dễ chịu. Nhưng bên trong phòng làm việc, giọng nói báo cáo của các trưởng bộ phận vang lên liên tục, khiến không khí cũng trở nên căng thẳng.
Thẩm Nghi im lặng, nín thở theo dõi. Cô ngẩng đầu khỏi cuốn sách, lén nhìn về phía Chu Tùng Cẩn.
Cô nhìn đến ngẩn ngơ, mặc kệ trái tim đang đập thình thịch. Cô đặt sách xuống, nghiêng đầu tựa vào lưng ghế sofa, lặng lẽ ngắm nhìn đôi mày khẽ nhíu của anh, chiếc cúc áo sơ mi cài kín tận cổ, và chiếc cà vạt thắt gọn gàng nơi cổ áo.
Cô phát hiện anh luôn nghiêm chỉnh trong cách ăn mặc và lễ nghi. Mỗi lần đi làm, anh đều mặc vest chỉnh tề, tóc tai được vuốt gọn gàng, không có một sợi nào lệch.
Anh lắng nghe các trưởng bộ phận báo cáo, thỉnh thoảng chỉ đáp "ừ" để biểu thị sự đồng thuận, hoặc đưa ra vài câu hỏi nhẹ nhàng.
Nhưng anh chưa từng cắt lời ai. Luôn đợi người ta nói xong mới đưa ra góp ý hoặc nhận xét.
Anh nghiêm túc và khắt khe trong công việc, giọng điệu mạnh mẽ, gương mặt tuấn tú lạnh lùng xa cách với người ngoài. Không trách người ta thường hay sợ anh.
Cái khí chất "người lạ đừng đến gần" này, dường như là bản năng của anh.
Cách đây hai tuần, vào cái đêm xảy ra tai nạn, hai người bạn thân từ nhỏ là Cố Hoài và Lâm Thiên Tiêu từng đến thăm khi anh còn hôn mê. Họ đã kể lại cho cô nghe.
Lúc ấy, ba mẹ Chu túc trực không rời giường bệnh. Vậy mà Đào Tân Tân và ba mẹ cô ta lại không hề xuất hiện dù đã biết chuyện.
Và thế là, mối quan hệ giữa nhà họ Chu và nhà họ Đào vốn đã mong manh, sau vụ tai nạn ấy, đã hoàn toàn rạn vỡ, lặng lẽ mà dứt khoát.
Bốn người bạn thân từ nhỏ, vì nhiều mâu thuẫn không tiện nói ra, cuối cùng cũng xuất hiện những rạn nứt.
Cố Hoài và Lâm Thiên Tiêu lúc ấy trông có vẻ khá buồn.
Cố Hoài ngồi trên ghế cạnh giường, mặt trầm lặng, nhắc đến chuyện cô và Chu Tùng Cẩn từng giận nhau vì vụ lỡ hẹn sinh nhật.
Anh ấy xin lỗi Thẩm Nghi, nói rằng chuyện lần đó ở nhà hàng đó là do anh lỡ lời, không ngờ lại khiến cô và Chu Tùng Cẩn xảy ra hiểu lầm.
Anh không nhắc lại chi tiết, chỉ kể về mối quan hệ giữa Tùng Cẩn, anh và Lâm Thiên Tiêu, cũng như với Đào Tân Tân.
“Cậu ấy từ nhỏ đã như thế,” Cố Hoài cười, “ra đường là phải mặc vest nhỏ, thắt nơ chỉn chu.”
Thẩm Nghi im lặng, cô có thể tưởng tượng ra hình ảnh anh hồi nhỏ với khuôn mặt nghiêm túc giả làm người lớn.
Từ bé đến lớn, nét nghiêm túc đó chưa từng phai, mà còn ngày càng tăng thêm sự trầm ổn, khiến người khác nể sợ.
“Lâu dần, rất ít người dám chủ động đến gần cậu ấy, càng không dám thật lòng kết bạn.”
Cố Hoài nói tiếp: “Nên với bọn tôi – những người vô lo vô nghĩ, chẳng có quy củ gì thì cậu ấy lại rất trân trọng.”
“Nhưng nếu nói cậu ấy dành bao năm kiên trì với Đào Tân Tân là vì tình yêu nam nữ thật sự thì sao?”
Lúc nghe đến đây, hàng mi Thẩm Nghi khẽ run.
Cố Hoài mỉm cười: “Cậu ấy cũng kiên trì với tôi và Tiêu Đầu To suốt bao năm trời, dù ba mẹ cậu ấy từng phản đối gay gắt chuyện qua lại giữa chúng tôi.”
“Cậu ấy đối với Đào Tân Tân, cũng giống như với tôi và Tiêu Đầu To, thật ra cũng chỉ là cùng một dạng tình cảm mà thôi.”
“Thẩm tiểu thư.” Cố Hoài nhìn Thẩm Nghi, quan sát kỹ cảm xúc của cô, rồi thành thật nói: “Từ trước đến giờ, Chu Tùng Cẩn chưa từng chủ động yêu ai. Hai người bạn gái trước đây của cậu ấy, kể cả Tân Tân, đều là do gia đình sắp đặt.”
“Tính cách cậu ấy vẫn luôn như vậy, nhìn thì có vẻ quy củ.”
“Đúng thế!” Lâm Thiên Tiêu gật đầu liên tục: “Cậu ấy quy củ đến mức, hồi dậy thì còn chẳng có giai đoạn nổi loạn, từ bé đến lớn đều là đứa con ngoan trong mắt ba mẹ Chu!”
“Vì trong mắt cậu ấy, yêu đương và kết hôn chỉ là những việc cần hoàn thành mà thôi.”
“Còn cô mới là người đầu tiên...” Cố Hoài nhún vai, cố nén cảm giác ghen tị: “...mà cậu ấy chủ động, cố chấp theo đuổi đến cùng.”
“Thẩm tiểu thư, trước kia tôi đã hiểu lầm cô.” Lâm Thiên Tiêu nói: “Trước đây tôi cứ nghĩ cô cũng giống như ba và mẹ kế của tôi... nên từng có định kiến với cả cô và ba cô...”
Chưa kịp nói hết câu, Cố Hoài đã vỗ nhẹ vào đầu Lâm Thiên Tiêu, ra hiệu anh im miệng.
Thẩm Nghi như choàng tỉnh từ những lời nói đó.
Cô ngẩng lên nhìn Chu Tùng Cẩn vẫn đang nghiêm túc họp trong phòng làm việc.
Ngọt ngào, rung động, hạnh phúc, cảm khái... tất cả cảm xúc cùng lúc ùa về.
Cô chìm đắm trong cảm xúc ấy, rồi lại chợt nhớ đến hình ảnh năm xưa, khi ba cô lặng lẽ ngồi xổm bên vệ đường sau khi nghe câu nói lạnh lùng của Chu Tùng Cẩn.
Một cảm giác phức tạp, vừa chua xót vừa khó tả, trào lên trong tim.
Cuộc họp kết thúc, Chu Tùng Cẩn quay sang nhìn thấy Thẩm Nghi đang tựa vào sofa, ánh nắng ngoài cửa sổ rọi vào khiến cô như tỏa sáng.
Chỉ đôi mắt ấy, yên tĩnh nhìn anh, lông mi dài phủ nhẹ, in bóng xuống gò má.
Trái tim anh như bị ai siết chặt, trào lên cảm giác xót xa. Anh bước tới ôm lấy cô: “Sao vậy em?”
“Không sao.” Thẩm Nghi dang tay ôm anh, dụi đầu vào lồng ngực anh, khẽ nhắm mắt, giấu đi nỗi buồn đang thoáng hiện.