Cứng Đầu

Lượt đọc: 384 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 269: Tan làm va phải mảnh thủy tinh

❊ ❊ ❊

Ánh đèn xe rọi qua đêm tuyết, vài tia sáng trắng hắt vào sân biệt thự.

Dì Sài liếc ra ngoài cửa sổ, ngẩng đầu gọi lên tầng hai: “Cô Thẩm, cậu Chu về rồi.”

Thẩm Nghi nghe vậy liền đặt sách xuống, tim như biến thành một chú chim nhỏ, reo vui không ngừng.

Chu Tùng Cẩn bước qua gió tuyết, đẩy cửa lớn bước vào, vừa vặn nhìn thấy Thẩm Nghi đang vịn tay vào lan can cầu thang, cẩn thận từng bước đi xuống.

Hai người chạm mắt nhau.

Trong nhà tràn ngập hương ấm. Dì Sài đứng ở cửa bếp, mỉm cười chào anh: “Cậu Chu về rồi à.”

“Dì Sài.” Chu Tùng Cẩn lịch sự gật đầu với bà, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Thẩm Nghi.

“Cô Thẩm muốn đợi cậu về rồi mới ăn, nên đồ ăn vẫn đang hâm nóng trong bếp đấy.” 

Dì Sài liếc nhìn hai người, thấy bầu không khí có phần mờ ám, liền mím môi cười: “Tôi đi bưng cơm canh cho hai người nhé.”

Dứt lời, bà xoay người vào bếp.

Thẩm Nghi còn chưa kịp xuống hẳn cầu thang thì Chu Tùng Cẩn đã bước vào. Cô theo bản năng dừng lại, đứng giữa bậc cầu thang nhìn anh.

“Anh về rồi.” Cô nhìn anh, nhẹ giọng nói.

Chu Tùng Cẩn đứng ngay cửa, cao lớn, tay thả lỏng bên thân, khoác áo măng tô đen, tuyết phủ lấm tấm trên đầu, vài sợi tóc trước trán bị gió thổi rối tung.

Tim cô đập rộn ràng, muốn lao vào lòng anh, tiếc rằng đôi chân lại chẳng chịu nghe lời.

“Ừ.” Chu Tùng Cẩn đóng chặt cửa, ngăn lại cơn gió tuyết bên ngoài.

Anh bước thật nhanh, mỗi bước đi hai bậc cầu thang, vòng tay phải qua dưới mông và đùi cô, dễ dàng ôm cô từ tay vịn cầu thang lên, rồi xoay người đi xuống.

Thẩm Nghi thuận thế ôm cổ anh, đầu ngón tay nhẹ phủi mấy bông tuyết còn vương trên tóc anh.

“Chân em sao rồi?”

“Tốt hơn nhiều rồi, chắc một tuần nữa là đi làm lại được.”

Chu Tùng Cẩn ừ một tiếng, đặt cô xuống ghế sofa trong phòng khách, ngồi cạnh và cười hỏi: “Có nhớ anh không?”

Ánh mắt Thẩm Nghi lảng đi khỏi đôi mắt sâu thẳm của anh, khẽ “ừ” một tiếng ngượng ngùng: “Nhớ~”

“Nhớ nhiều không?”

Thật ra cô nhớ anh cả ngày hôm nay, nhưng không nói ra, chỉ cười bảo: “Một chút chút thôi.”

“Vậy à?” Chu Tùng Cẩn chăm chú nhìn cô, giọng trầm thấp nghiêm túc: “Nhưng anh thì nhớ em nhiều lắm.”

“Ừ.” Thẩm Nghi bật cười vì câu nói của anh, giơ tay kéo đầu anh nghiêng sang một bên: “Vậy bên này có nhớ đến đau không?”

“Đau rồi.” Chu Tùng Cẩn gật đầu cười. Sau đó anh nghiêng đầu theo phản xạ, cúi thấp xuống để cô lùa tay vén tóc kiểm tra vết thương trên đầu anh đã đóng vảy.

“Khá hơn nhiều rồi.” Thẩm Nghi yên tâm, ngón tay như chiếc lược nhỏ, chậm rãi vuốt lại tóc cho anh.

Lúc này cô mới để ý từ khi anh vào nhà tới giờ, tay trái vẫn luôn buông thõng. Cô hạ mắt nhìn xuống, giật mình phát hiện lòng bàn tay trái anh được quấn tạm mấy vòng băng gạc trắng, thậm chí còn thấm ra vài tia máu đỏ.

Cô lập tức siết tim, vội vàng cầm tay anh lên xem kỹ: “Tay anh làm sao thế?!”

Chu Tùng Cẩn xòe tay ra cho cô xem, thản nhiên đáp: “Tan làm đụng phải mảnh thủy tinh nên bị cứa một đường.”

“Sao lại bất cẩn thế?” Thẩm Nghi cúi đầu, cẩn thận tháo lớp băng, thấy vết thương vừa dài vừa sâu, máu đặc dính trên gạc, đỏ rực cả một mảng.

Nhìn mà môi cô tái nhợt, xót xa không thôi. Cô ngẩng đầu gọi: “Dì Sài, dì lấy giúp hộp y tế ở tầng hai xuống được không?”

Dì Sài đứng xa cũng thấy vết thương, vội vàng gật đầu: “Được được, để tôi đi lấy.”

Lát sau, bà cầm hộp thuốc xuống, vừa nhìn thấy lòng bàn tay Chu Tùng Cẩn liền bật thốt: “Cậu Chu, sao tay cậu bị cắt thành thế này rồi?!”

Chu Tùng Cẩn cười nhẹ: “Va phải mảnh thủy tinh.”

“Trời đất ơi, đang yên đang lành lại va phải thủy tinh? Vết cắt này còn chẳng thấy được vân tay nữa ấy!” Bà vừa lẩm bẩm vừa mở hộp thuốc, đưa băng gạc mới cho Thẩm Nghi.

Dì Sài nói xong đứng cạnh nhìn một lúc, rồi nhớ ra trong bếp vẫn đang hâm canh, bèn vội đi vào.

Thẩm Nghi không nói gì, lặng lẽ gỡ băng cũ, bắt đầu cầm máu cho anh.

“Đau không?” Cô dùng tăm bông chấm cồn iot để sát trùng cục bộ, hàng mi khẽ run, ngẩng lên nhìn anh đầy lo lắng.

Chu Tùng Cẩn gật đầu: “Đau.”

Đau đến thế, vậy mà trước đó anh lại chẳng rên một lời.

Cô cẩn thận khử trùng xong, băng lại kỹ lưỡng, nhưng máu vẫn nhanh chóng thấm qua lớp gạc.

Cô nhìn mà thở có phần dồn dập: “Bị cắt lúc nào thế?”

Chu Tùng Cẩn nhắm mắt: “Mới ra khỏi công ty.”

“Sao không vào bệnh viện luôn?”

Anh thoáng sững người.

Ban đầu anh còn định tỏ ra đáng thương để khoe vết thương, thấy cô có vẻ tức giận, bèn lén nắm tay lại không cho cô nhìn nữa, lúng túng nói:

“Thật ra… cũng không nghiêm trọng lắm đâu…”

Nguồn: Vườn Của Quýt Nhỏ
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »