Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7085 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 243
ngọt ngào trong đổ nát.

❊ ❊ ❊

Chương 242: Ngọt ngào trong đổ nát

Triệu Hi Thành run rẩy vươn tay về phía mặt cô, người đàn ông dù ởthời khắc phải chịu nhiều nỗi đau về thể xác nhất vẫn chỉ yên lặng nhẫnnại, không rên một tiếng lúc này lại rơi nước mặt. Đây chẳng rõ là nướcmắt buồn hay vui nhưng nước mắt nhanh chóng thấm ướt khuôn mặt anh. Cảmxúc không thể khống chế, anh vội lấy tay ôm mặt, như đứa trẻ con òa lênkhóc. Anh không biết phải hình dung tâm tình lúc này của mình bằng từngữ nào. Như thể món bảo bối anh trân trọng cứ ngỡ là đã biến mất mãimãi lại đột nhiên xuất hiện trước mặt. Không, như thế vẫn chưa đủ đểhình dung tâm tình của anh, bởi vì trên đời này chẳng có gì quý giá bằng Thiệu Lâm.

Trong nháy mắt khi cô nói ra điều này, anh đã tin ngay không chútnghi ngờ. Đây là trời cao ban ơn cho anh, vì sao anh phải nghi ngờ?

- Thiệu Lâm… Thiệu Lâm…

Anh nức nở nói, cảm xúc này như khiến sự đau đớn trong lòng anh giảm đi rất nhiều

Chu Thiến cố gắng đến gần hơn một chút, tảng đá kéo chặt eo cô khiếncô có chút đau đớn nhưng cô mặc kệ, cô chỉ muốn đến bên Hi Thành.

Cô đến gần anh rồi gạt tay anh ra, tự mình lau đi nước mắt cho anh,sau đó hôn lên môi anh. Nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa chan tình yêu sayđắm. Môi cả hai đều run run, nước mắt hai người hòa vào nhau mà thấm vào miệng hai người, mặn chát nhưng cũng thật ngọt ngào.

Thật lâu sau, cô mới rời khỏi bờ môi anh:

- Hi Thành, xin lỗi, em hẳn là nên nói sớm cho anh nhưng emthấy Tống Thiệu Vân ở bên cạnh anh, cô ấy có bề ngoài của Thiệu Lâm cònem lại quá bình thường. Em do dự, trong lòng em có suy nghĩ ích kỉ, emhi vọng anh sẽ yêu một Thiệu Lâm bình thường như thế, là em không tựtin. Lúc nghe anh nói em không xứng thì em đã hoàn toàn lùi bước. HiThành, là em không tốt, là em sai mới khiến anh phải chịu nhiều đau khổnhư vậy

Nước mắt của cô không ngừng trào ra, trong mắt đầy sự áy náy

Triệu Hi Thành rơi lệ lắc đầu, sau đó dùng trán mà cọ vào trán cô, chóp mũi hai người chạm vào nhau mà cọ cọ

- Cái gì cũng không quan trọng, Thiệu Lâm, chỉ cần em cònsống, chỉ cần em ở bên anh, bất kể em có trở thành ai thì anh cũng rấtvui rồi

Chu Thiến lau nước mắt:

- Hi Thành, anh không trách em sao?

- Cái này không phải là em sai, là vận mệnh trêu ngươi, làkhảo nghiệm của ông trời cho chúng ta. Là vì anh đã nói quá nhiều lờituyệt tình với em, sao có thể trách em được! Anh là kẻ ngốc, rõ ràngthấy em quá quen thuộc còn không thể liên hệ lại được, giờ nghĩ lại,Thiệu Lâm, thì ra em có biến thành ai thì trái tim anh vẫn hướng về em

- Hi Thành, gọi em Thiến Thiến đi, giờ em là Thiến Thiến, anh gọi em là Thiệu Lâm chỉ e mọi người sẽ sợ, ngoài anh và Tiểu Mạt sẽchẳng có ai tin em đâu

- Không cần ai tin cả, anh chỉ biết anh muốn ở bên em, không ai có thể ngăn cản được

Bọn họ hôn nhau say đắm, như thể đến tim cũng đập loạn cùng nhau

- Hi Thành, vừa rồi anh khiến em sợ chết khiếp, anh có khỏe không? Anh cảm thấy thế nào? Chu Thiến lo lắng nhìn anh.

Triệu Hi Thành sờ sờ ngực:

- Giờ đã không còn đau như trước nữa rồi, Thiến Thiến, em yên tâm, giờ chẳng ai có thể tách rời chúng ta nữa, cho dù là thần chếtcũng vậy, nếu hắn ta mà đến anh cũng sẽ đuổi hắn ta đi

Chu Thiến nín khóc mà mỉm cười, Triệu Hi Thành cũng cười cười, đột nhiên lại ho khan hai tiếng, Chu Thiến lo lắng hỏi:

- Anh còn đùa, uống nước nhé, uống nước có lẽ sẽ cảm thấy khá hơn

Nói xong, cô lấy trong hộp chút nước mà đưa đến bên miệng anh

Triệu Hi Thành uống được hai ngụm nước rồi Chu Thiến lại khuyên nhủanh ăn thêm một chút. Có lẽ là tác dụng tâm lý mà anh cảm thấy thư tháihơn nhiều, tảng đá lớn đè nặng trong lòng biến mất trong nháy mắt, thoải mái vô cùng.

Bên kia, công tác cứu viện mau chóng được triển khai.

Ngày thứ ba sau động đất, Nhật Bản bắt đầu có tuyết rơi, không đếnmột tối tuyết đã dày đến nửa thước khiến cho công tác cứu trợ càng thêmkhó khăn. Dư chấn dần biến mất, quân cứu trợ các nước đã được đưa đếnnhững vùng bị thiệt hại mà bắt đầu công tác cứu trợ. Dưới sự giúp đỡ của cảnh sát địa phương, những vùng đông dân được cứu trợ trước mà nơi ChuThiến lại không thuộc phạm vi ưu tiên

Triệu Hi Tuấn và Lý Thêm mời thêm mười mấy chuyên gia cứu trợ, mangtheo đủ các dụng cụ mà hình thành một đội nhỏ để đến Nhật Bản. Nhiệm vụchính của bọn họ là tìm Triệu Hi Thành. Lý Thêm vì luôn được Triệu HiThành dặn dò theo dõi Chu Thiến nên biết, tìm được Chu Thiến thì chắcchắn sẽ tìm được Triệu Hi Thành.

Triệu Hi Tuấn thông qua các mối quan hệ mà tìm được Khắc Y đang chuẩn bị về nước. Biết được Chu Thiến vẫn còn mắc kẹt, Khắc Y vô cùng kinhngạc:

- Chu Thiến còn chưa thoát hiểm sao? Tổng giám đốc Triệu chẳng phải đã đi tìm cô ấy sao?

Triệu Hi Tuấn lo lắng:

- Giờ ngay cả anh tôi cũng mất liên lạc rồi

Khắc Y cả kinh nói:

- Vậy phải nhanh lên, Chu Thiến ở đó rất lâu rồi, như vậy đi, tôi dẫn mọi người đi, tôi biết Chu Thiến ở đâu

Mắt Lý Thêm sáng bừng lên:

- Vậy tốt quá

Đoàn người nhanh chóng xuất phát, ngã tư đường có rất nhiều chỗ bịngăn lại không thể thông xe, các nhân viên cứu trợ lúc chưa thể thôngđường thì chỉ có thể đi bộ, bọn họ cũng không ngoại lệ.

Dọc theo đường đi nơi nơi đều trắng xoá một mảnh, tuyết lớn phủ lênnhững nơi hoang tàn đổ nát này, cũng khiến những người đang mắc kẹt càng thêm nguy hiểm. Bởi vì nhiệt độ thấp sẽ lấy đi nhiệt lượng và thể lựccủa bọn họ mà tính mạng càng thêm nguy hiểm. Trên đường có rất nhiềucông trình kiến trúc như sắp đổ, rất nhiều người đứng bên đường khóc lóc hoặc mải mê tìm kiếm người thân của mình trong chốn phế tích.

Sau động đất, Kyoto hoàn toàn thay đổi, Khắc Y chỉ dựa vào trí nhớnên cũng không hoàn toàn chính xác, phải mất khá nhiều thời gian mới tìm được đến hội trường. Mọi người nhìn hội trường đổ nát mà tim chìmxuống. Kiến trúc lớn như vậy mà đã sụp đổ, không thể dùng tay không màtìm kiếm được, phải cần máy móc. Nhưng khắp nơi đều cần máy móc, ngườiNhật sẽ cho bọn họ mượn sao?

Triệu Hi Tuấn trầm mặt xuống, kiên định nói:

- Bất kể dùng giá nào cũng phải cứu bọn họ ra

Dưới đống đổ nát, Chu Thiến và Triệu Hi Thành hoàn toàn không biếtbên ngoài là thế nào, bọn họ vẫn đang đắm chìm trong niềm vui sướng,hạnh phúc này

Không lâu sau, xung quanh bắt đầu có những ánh sáng chiếu vào. TriệuHi Thành tắt nến, hai người nằm đối diện nhau như vậy mà tâm sự. Vốn dĩdưới tình huống này hẳn không nên nói chuyện, bảo tồn thể lực mới đúngnhưng hai người lại rất vui mừng, thậm chí quên đi cả sợ hãi.

Chu Thiến nhỏ giọng kể lại mọi chuyện cho Triệu Hi Thành, nói cho anh giờ cô còn có cha, có gia đình, cảm giác rất ấm áp. Còn nhắc đến chuyện đến Triệu gia, đến Triệu thị tìm anh như đều bị đuổi

- Lúc ấy em thực sự rất khó chịu, rõ ràng ở rất gần anh như không thể tiếp cận với anh được. Chu Thiến bĩu môi nói.

Triệu Hi Thành cầm tay cô mà khẽ tát vào mặt mình:

- Đúng, đều là anh sai, nếu để em tìm được anh thì chưa biết chừng bây giờ em đã mang thai em trai cho Thế Duy rồi

Mặt Chu Thiến ửng đỏ, may mà ánh sáng ảm đảm nên không sợ bị anh nhìn thấy, nếu không anh lại trêu chọc cô

Cô lại nói tiếp:

- Sau này qua Tiểu Mạt mà em vào Triệu gia, nhìn thấy anh thì rất vui, đang chuẩn bị nói cho anh thì lại thấy Tống Thiệu Vân xuấthiện

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân