Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 6922 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 242
em là thiệu lâm.

❊ ❊ ❊

Chương 241: Em là Thiệu Lâm

Chu Thiến ôm chiếc hộp nhỏ trong lòng rồi cầm ngọn nến mà dò dẫm đitới, tới chỗ bị chặn thì cầm nến cẩn thận chiếu qua, phát hiện bên cạnhcó một khe hở có thể đi vào. Lòng Chu Thiến mừng rỡ, cô vội ôm chiếc hộp rồi đi qua khe hở kia

Bên tai truyền đến tiếng Triệu Hi Thành đầy quan tâm:

- Cẩn thận!

Vừa mới đi qua là đã nhìn thấy Triệu Hi Thành. Anh bị một tảng đá lớn đè lên. May mà còn một đoạn tường ở bên chưa đổ chặn bớt lại, nếu không chỉ sợ lúc này đã Triệu Hi Thành đã chẳng còn nói chuyện được nữa. ChuThiến hoảng sợ nói:

- Hi Thành, anh đừng cử động, phía trên anh còn một đoạn tường chưa đổ

Triệu Hi Thành ừ một tiếng

Chu Thiến đem ngọn nến đến trước mặt Triệu Hi Thành, nương theo ánhnến mà nhìn rõ anh hơn. Sắc mặt anh bị tro bụi vấy bẩn nhưng khóe miệngcó chút máu

Chu Thiến hoảng sợ, lại đi đi qua một chút, cô vội lau vết máu của anh, lo lắng nói:

- Hi Thành, anh bị hộc máu sao? Có phải là bị đá đổ vào mà bị thương?

Bị thương nội tạng không phải là chuyện nhỏ. Chu Thiến vô cùng lo lắng

Triệu Hi Thành nhìn cô cười cười:

- Đừng lo, anh chỉ là dập môi thôi, anh không sao, đừng có lo

- Thật không?

- Thật mà!

Triệu Hi Thành nhìn cô mỉm cười nhưng yết hầu lại có một ngụm máutươi trào lên, Triệu Hi Thành phải cố hết sức để nuốt ngược trở lại.

Chu Thiến không biết có phải là anh nói dối hay không nhưng cô mong là anh nói thật. Cô mở chiếc hộp ra nói:

- Nhìn đi, bên trong có nhiều thứ lắm, ngoài nữa, đồ ăn còn có cả bao tay, áo mưa nữa.

Triệu Hi Thành nhìn nhìn rồi nói:

- Áo mưa này chắc chắn là có thể giữ ấm, Chu Thiến em mặc vào đi

Chu Thiến nhìn anh:

- Anh lạnh không? Hay anh mặc đi!

- Anh là đàn ông, sợ gì lạnh. Em sờ xem, tay anh ấm lắm. Hơnnữa lúc trước anh đã uống nhiều rượu, giờ chưa lạnh được đâu. Huống chigiờ cũng chẳng thể mặc được

Chu Thiến gật gật đầu, giờ quả thật cô rất lạnh nhưng ở đây rất hẹp,khó mà mặc vào. Cô phủ chiếc áo mưa trên người, không biết có phải vìtác dụng tâm lý mà cảm giác ấm lên rất nhiều

- Người Nhật nghĩ chu đáo thật, cái gì cũng chuẩn bị cả. Chu Thiến nói.

- Bọn họ phải sống chung với động đất, đương nhiên là có kinh nghiệm. Nhưng động đất lớn như vậy cho dù giàu kinh nghiệm cũng khó màphòng bị được

Chu Thiến lấy ra một túi đồ ăn, cẩn thận mở ra, lấy một chiếc bánh quy đưa tới bên miệng Triệu Hi Thành:

- Hi Thành, ăn chút gì đi đã

Triệu Hi Thành lắc đầu, nói:

- Giờ anh không đói, em ăn trước đi

Đồ ăn ở đây có hạn, đội cứu viện cũng chẳng biết bao giờ mới tìm đếnđược, mình đã thế này rồi chẳng biết có còn sống được hay không, đươngnhiên nên để đồ ăn cho Chu Thiến. Cơ hội sống của cô ấy mới cao hơn mộtchút. Đương nhiên phải làm cho cô không nghi ngờ

Nhưng Chu Thiến sao tin được:

- Hi Thành, anh đừng lừa em, lúc anh tới vẫn là ban ngày, giờ đã muộn thế này, sao anh có thể không đói? Hi Thành, chúng ta phải cùng sống sót, nếu anh không ăn thì em cũng không ăn

Mũi Triệu Hi Thành cay cay, một lát sau anh mới há miệng mà khẽ cắn miếng bánh:

- Được rồi, anh ăn, em cũng ăn đi

Nước mắt Chu Thiến không tự chủ được mà trào ra. Cô cũng cắn một miếng bánh, nước mắt mặn chát thấm vào miệng.

Ngực Triệu Hi Thành đột nhiên đau đớn, anh cố nhẫn nại, không để lộ chút đau đớn nào rồi vội thổi tắt nến

- Sao thế? Sao lại tắt nến?

Chu Thiến cảm thấy kỳ quái.

Triệu Hi Thành chờ cơn đau qua đi thì mới nén đau trả lời:

- Nến đốt không được bao lâu, chúng ta cũng chẳng biết còn phải ở trong này đến khi nào, tiết kiệm một chút thì hơn

Nói xong câu này, Triệu Hi Thành chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ như bị ai cào cấu, anh không nhịn được nữa, phun ra một ngụm máu tươi rồi hokhan kịch liệt, nhưng vì ho lại tác động đến vết thương, máu lại càngtrào ra nhiều hơn

Chu Thiến thấy có vấn đề, lòng lại hoảng hốt, cô lo lắng hỏi

- Hi Thành, anh làm sao vậy? Anh thế nào rồi?

Lòng cô dâng lên nỗi sợ hãi. Cô không nhìn thấy gì nhưng tiếng ho của anh lại khiến cô đau lòng vô cùng. Cô vội vàng tìm bật lửa để đốt nến.

Nghe tiếng động, Triệu Hi Thành vội nắm lấy tay cô, giờ bất luận thếnào cũng không thể để cô nhìn thấy anh lúc nào, cô nhất định sẽ rất lolắng. Anh cố gắng trấn áp sự khó chịu, hít sâu một hơi, cố gắng bìnhtĩnh nói:

- Anh… anh không sao… khụ khụ… chỉ là khi nãy sặc nước bọt… không sao…

Nhưng cho dù anh khống chế thế nào thì giọng nói vẫn có chút run run:

- Đừng đốt nến… để dành sau này dùng…

Anh như sắp ngạt thở, ngực đau đớn, đầu váng mắt hoa, miệng tràn ngập mùi máu tươi, anh cảm thấy toàn thân như chẳng còn sức lực gì

Chu Thiến nghe giọng anh càng lúc càng không đúng thì lòng càng sợhãi, vội giãy khỏi tay anh rồi mặc kệ anh phản đối mà châm nến.

Theo ánh nến, nhìn rõ bộ dáng của anh, Chu Thiến hoàn toàn hoảng sợ.Cho dù là đối mặt với động đất cô cũng không sợ như vậy. Miệng anh đầymáu, xung quanh cũng loang lổ những vết máu, đỏ đến chói mắt, đỏ đếnkinh tâm động phách. Vẻ mặt bị bụi đất bám vào cũng không che được sắcmặt tái mét của anh. Đầu anh gục xuống đất, đôi mắt tối đen nhìn cô. Ánh nến chập chờn trong mắt anh có một thần thái khác thường.

- Hi Thành, Hi Thành…

Chu Thiến đau lòng gọi tên anh, tay run run mà lau đi máu nơi khóe miệng anh, nước mắt như đê vỡ mà trào ra:

- Hi Thành, sao có thể thế này, anh sao rồi, anh đừng làm em sợ!

Chu Thiến khóc gọi, không còn áp chế được sự sợ hãi trong lòng nữa

Miệng cô run run, cả người cũng run run, cô khóc rống, hoàn toànkhông biết nên làm gì, cô chưa bao giờ cảm thấy bất lực như lúc này.

Triệu Hi Thành thấy cô đau lòng như vậy thì lòng cũng rất khó chịu,anh vươn tay nắm tay cô, tay cô giờ có chút lạnh nhưng tay Triệu HiThành vẫn nóng bừng, bàn tay to của anh ấm đến độ như thấu đến lòngngười, nhưng dần dần độ ấm càng lúc càng chẳng còn.

Chu Thiến dùng sức xoa tay anh, muốn cho anh chút ấm áp, cô khóc nói:

- Hi Thành, anh nhất định phải kiên trì, đội cứu viện sắp đến rồi! Chúng ta sẽ được cứu. Hi Thành, anh không thể có chuyện được,chúng ta sẽ không sao hết. Về sau chúng ta còn có thể có những ngày vuivẻ, Hi Thành, anh đừng rời bỏ em.

Triệu Hi Thành nằm rạp trên đất, nhẹ nhàng nói:

- Chu Thiến, Hi Tuấn là người tốt, nó rất yêu em, anh biết… nó có thể chăm sóc em chu đáo, anh có thể yên tâm…

Tim Chu Thiến như bị ai cào xé, đau không thể kiềm chế

- Hi Thành anh nói cái gì thế, từ đầu đến cuối em chỉ yêuanh, em không cần sống với ai cả, em chỉ cần anh thôi, không phải là HiTuấn, không phải là bất kì ai. Em muốn ở bên anh và Thế Duy… cho nên anh nhất định phải kiên trì, đừng bỏ lại em…

Cô đau khổ nắm chặt tay anh như thể chỉ có vậy mới có thể tiếp thêm sức mạnh cho anh

Ý thức của Triệu Hi Thành càng lúc càng mơ hồ:

- Đây là trời cao trừng phạt anh… trừng phạt sự dối trá, phản bội của anh… Như vậy cũng tốt, như vậy cũng tốt, anh có thể đi tìmThiệu Lâm, chỉ là không biết cô ấy có trách anh không…

Ánh mắt anh dần trở nên vô hồn:

- Anh thấy Thiệu Lâm rồi, cô ấy đang đi tới đây, cô ấy đến đón anh… thật tốt…

Khóe miệng anh tươi cười, ánh mắt dần khép lại

Trong nháy mắt này, Chu Thiến như chết sững, mất đi toàn bộ ý thức,ngơ ngác nhìn anh sau đó òa lên khóc. Cô nắm chặt tay Hi Thành, khóc lóc mà kêu:

- Hi Thành, anh đi đâu tìm Thiệu Lâm! Anh không tìm được đâu! Hi Thành, em chính là Thiệu Lâm! Em luôn ở bên cạnh anh, em luôn ở bêncạnh anh! Là em không tốt! Là em quá ích kỉ! Em chỉ lo lắng cho bản thân mà chưa từng nghĩ đến cảm xúc của anh, là em không tốt, Hi Thành, anhmở to mắt nhìn đi! Thiệu Lâm ở ngay bên anh thôi! Hi Thành, em khôngchết, em sống lại đây, em đến tìm anh, chúng ta đã sắp có thể bên nhaurồi, vì sao lại xảy ra chuyện này, Hi Thành… Hi Thành…

Chu Thiến gào khóc, lớn tiếng gọi tên anh, lòng cô đau đớn đến tuyệtvọng, áy náy, hối hận vô cùng. Cảm giác đau đớn này khiến cô hận khôngthể chết ngay đi cho rồi

- Thiệu Lâm?…

Đột nhiên Triệu Hi Thành nhẹ nhàng hỏi

Chu Thiến ngừng lại, cô nghĩ mình nghe nhầm, không dám chớp mắt mànhìn anh, tim như ngừng đập theo, lại thấy anh chậm rãi mở mắt

- Hi Thành, Hi Thành.

Chu Thiến vừa khóc vừa cười, nắm lấy tay hắn, nước mắt tẩm ướt khuôn mặt.

Triệu Hi Thành mở mắt nhìn cô, hai mắt như sáng lên:

- Chu Thiến, em vừa nói gì? Em nói lại đi!

Trong mắt anh là sự khó tin hiện rõ

Chu Thiến liên tục gật đầu, nước mắt trào ra không ngừng nhưng khóe miệng lại tươi cười:

- Hi Thành, em chính là Thiệu Lâm, em biết điều này rất khótin nhưng em thực sự là Thiệu Lâm! Hai năm trước bị chết, em tỉnh lạithì phát hiện mình ở ngay trong cơ thể này, hơn nữa là hai năm sau. Emkhông biết đã xảy ra chuyện gì, chuyện này rất khó tưởng tượng nhưng màem thực sự là Thiệu Lâm. Em nhớ rõ tất cả mọi thứ về chúng ta. Hi Thành, em nhớ khi em và anh ở bên cửa sổ ngắm hoa, cùng tản bộ dưới ánh trăng, cùng chọn tên cho con, chúng ta chọn rất nhiều tên, anh còn nói nhữngcái tên này đều rất hay, về sau sinh thêm em bé thì đều dùng. Còn nữa,chúng ta vẫn muốn đi như chưa có cơ hội đên Cửu Trại Câu. Hi Thành, emthực sự là Thiệu Lâm, anh không phản bội em, cả hai lần anh đều chỉ yêuem mà thôi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân