Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 6890 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 238
động đất.

❊ ❊ ❊

Chương 237: Động đất

Chu Thiến và Khắc Y làm xong thì cùng phiên dịch đi ăn cơm. Lúc tớigần khách sạn, Khắc Y đột nhiên nhớ ra còn một số tài liệu quên ở hộitrường, vốn định quay lại lấy nhưng Chu Thiến thấy vẻ mặt ông mệt mỏithì nói:

- Thầy cứ đi nghỉ ngơi trước đi, để em đi cũng được.

Khắc Y day day thái dương nói:

- Em chưa quen thì liệu có đi được không

- Không sao, em bảo anh Trương (người phiên dịch) đi cùng một chút là được

Khắc Y nhìn người phiên dịch, anh ta nói:

- Không sao, để tôi đưa cô ấy đi

Khắc Y thực sự mệt mỏi, gật gật đầu nói với Chu Thiến:

- Được, em đi cẩn thận, đi nhanh về nhanh!

- Thầy cứ yên tâm!

Đến khách sạn, Khắc Y xuống xe, Chu Thiến và phiên dịch lại quay vềhội trường. Đến hội trường, phiên dịch đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại, cúp máy rồi thì ngại ngùng nói với Chu Thiến:

- Chu tiểu thư, ngại quá, giờ tôi có chút việc phải đi trước, dù sao cũng đến đây rồi, cô có thể tự đi không?

Chu Thiến không muốn làm khó anh ta nên nói:

- Không sao, tôi tự tìm được, anh có việc thì cứ đi thôi

Lúc sắp đi phiên dịch dặn cô:

- Lúc về khách sạn cô chỉ cần đọc tên khách sạn hoặc đưa danh thiếp của khách sạn là được. Kyoto rất an ninh, cô đừng lo

Phiên dịch đi rồi, Chu Thiến dùng thẻ làm việc mà vào hội trường, lúc này trời đã tối muộn, trong hội trường ngoài nhân viên an ninh và nhânviên phải làm việc thêm thì cũng chẳng còn mấy người. Chu Thiến đi vàophòng làm việc lúc trước, tìm được tài liệu ở trên bàn, đang chuẩn bịrời đi thì đột nhiên căn phòng chao đảo khiến người Chu Thiến bị đẩy bật qua chỗ khác, suýt thì ngã xuống. Cô vội vịn vào cạnh bàn, còn chưađứng vững thì lại lảo đảo, thậm chí sự rung động còn lớn hơn lúc trước.Chu Thiến chỉ cảm thấy mọi thứ đều rung lên, cả căn phòng như con thuyền giữa sóng lớn. Bàn ghế đều di chuyển, rung động phát ra tiếng ầm ầm.Giấy trong văn phòng bay toán loạn.

Chu Thiến hoảng sợ mở to mắt, trong đầu hiện lên hai chữ: “Động đất”. Lòng cô hoảng sợ, chiếc bàn trước mặt không ngừng di động mà phát ranhững âm thanh khủng bố. Chu Thiến hoàn toàn mất đi trọng tâm, cả ngườidi động theo chiếc bàn, căn bản không thể đứng vững.

Ánh đèn sáng nhấp nháy, bên ngoài vang lên tiếng còi xe cảnh sát dồndập, dường như hàng vạn người đang đổ ra đường, những tiếng la hét, than khóc. Chu Thiến không hiểu tiếng Nhật, nghe vậy lại càng thêm hoảng sợ.

Chu Thiến đối mặt với cơn động đất đáng sợ này, cô sợ hãi, thực sự sợ hãi. Cô chưa từng gặp phải tình huống này, hoàn toàn không biết phảilàm sao. Trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ, đi ra ngoài! Cô muốn rangoài!

Nhưng cơn động đất vẫn còn tiếp tục, vách tường đã bị nứt ra. LòngChu Thiến càng thêm hoảng loạn, cô rất muốn kêu to, rất muốn cao giọngkêu “cứu mạng” nhưng họng như bị cái gì đó chẹn lại, không thể nói đượcgì. Cô nhìn chằm chằm về phía cửa, nghiến răng mà chạy qua.

Nhưng vừa đi được hai bước, sàn nhà lại như sóng trào mà rung lên, cô như con thuyền nhỏ giữa đại dương, hoàn toàn không có chỗ bám víu. Côđịnh vịn vào chiếc bàn nhưng bàn ghế lại đồ dồn về một phía khác. Cômuốn đứng lên nhưng lại hoàn toàn không thể. Động đất khiến mọi thứ rung động, ngay cả lục phủ ngũ tạng cô cũng như rung lên, vô cùng khó chịu.

Cô cắn răng mà chạy về phía cửa, dù là chết thì cô cũng phải đi rangoài. Cô không muốn chết một mình ở đây, chết ở nơi đất khách quêngười, chết ở chỗ không có người thân, bạn bè. Cha còn ở quê chờ cô, sắp đến sinh nhật của Thế Duy, cô mua quà sinh nhật cho thằng bé nhưng cònchưa kịp tặng.

Còn cả Hi Thành, cà Hi Thành nữa… Nửa năm qua, mỗi đêm khuya cô đơncô đều nhớ tới anh, trong giấc mộng cô luôn nhìn thấy bóng dáng của anh. Nếu lần này có thể sống sót, nếu lần này có thể sống sót…

Tôi không thể chết ở đây được! Tôi phải chạy ra! Tôi phải sống

Cô nghiến chặt răng chạy về phía trước, sức lực dồn vào tay thì mớicó thể bò chậm trong cơn động đất này. Chỉ một lát, hai tay cô đã rớmmáu. Nhưng cửa lớn đã ở ngay trước mặt, rất nhanh thôi là đã ra đến cửarồi

Nhưng còn chưa kịp vui, lại ầm ầm một tiếng, tủ lớn bên cạnh rung lên rồi đổ xuống, chắn ngay chỗ cửa lớn.

Chu Thiến hận không thể khóc òa lên nhưng cô biết giờ không phải làlúc để khóc. Khe nứt trên tường càng lúc càng lan rộng, căn phòng có thể sập xuống bất cứ lúc nào, nếu không muốn bị chôn sống thì phải mauchóng tìm đường ra ngoài.

Chu Thiến vịn vào tủ mà đứng lên nhìn quanh. Ngoài cửa lớn còn có một cửa sổ lớn có thể chui ra được nhưng cửa sổ lại tít ở góc kia cănphòng, cách chỗ cô đứng vài thước, căn phòng thì đang rung lên như nhảymúa, cô có thể bình an chạy qua bên kia không?

Mặc kệ, thế nào cũng phải thử một lần, còn hơn là dây dưa để rồi bị chôn sống ở đây.

Chu Thiến lảo đảo đi về phía cửa sổ, chưa được hai bước, trên đầu đột nhiên có một mảnh vữa lớn nện xuống đầu, mắt Chu Thiến tối sầm lại rồingã xuống đất, bất tỉnh nhân sự

Cũng chẳng biết qua bao lâu, Chu Thiến nghe loáng thoáng có người gọi tên cô:

- Chu Thiến, Chu Thiến, em ở trong này sao?

Ban đầu giọng nói rất xa, nhưng càng lúc càng gần hơn như thể là ởngay ngoài cửa. Ý thức của Chu Thiến dần dần tỉnh táo lại, cô chậm rãiđứng lên, cẩn thận lắng nghe.

- Chu Thiến, Chu Thiến…

Nước mắt Chu Thiến lập tức trào ra, bởi vì giọng nói này quá quenthuộc, giọng nói từng xuất hiện trong những giấc mơ đêm về của cô

Cô ngẩng đầu, đầu đau nhức, cô vừa sờ thì đã thấy tay đầy mái

Lúc này đã không còn động đất, mọi thứ đều bình ổn lại. Cửa sổ bịphá, ánh mặt trời theo khe hở tiến vào. Thì ra trời đã sáng! Cô hôn mê ở đây suốt một tối. Cô nhìn khe hở qua vách tường, nhẹ thở phào, cảm ơntrời đất, khi nãy tường không bị đổ nếu không cô đã bị chôn sống.

Bên ngoài, tiếng gào càng lúc càng lo lắng, Chu Thiến vội đáp:

- Em ở đây!

Vừa lên tiếng mới phát hiện yết hầu thực sự rất đau

Đám người bên ngoài nghe được tiếng của cô thì vội chạy đến bên cửa lớn, giọng nói đầy sự vui mừng:

- Chu Thiến, em ở bên trong sao?

- Đúng, em ở trong này, cửa bị chặn rồi, em không ra được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân