Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7040 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 214
mục tiêu.

❊ ❊ ❊

Chương 213: Mục tiêu

Sau này, Tiểu Mạt hỏi Chu Thiến, vì sao không nói chuyện mình là Thiệu Lâm cho Hi Thành

Chu Thiến cười cười nhưng mắt lại đỏ ửng:

- Bởi vì giờ mình là Chu Thiến, bất kể thế nào mình cũngkhông thành được Thiệu Lâm! Nếu anh ấy cảm thấy giờ mình không xứng vớianh ấy thì mình cần gì phải ép buộc anh ấy. Mình cũng có tôn nghiêm, tuy rằng yêu anh ấy nhưng cũng chưa đến mức phải vứt bỏ tự trọng! Nếu anhấy đã lựa chọn Tống Thiệu Vân xứng đôi với anh ấy thì mình cần gì phảilàm khó anh ấy? Sau khi Thiệu Lâm qua đời, giữa bọn mình đã kết thúc.Tình yêu đẹp đẽ đó thuộc về Triệu Hi Thành và Tống Thiệu Lâm, không liên quan gì đến Chu Thiến hết. Là mình quá ngây thơ, đánh giá bản thân quácao mà không nhìn rõ được sự thật này.

Tiểu Mạt sốt ruột thay:

- Thiến Thiến, cậu sao phải cứng rắn như vậy. Cậu nghĩ thoáng một chút, chỉ cần nói sự thật ra thì mình tin chắc Hi Thành sẽ nhậnanh. Cậu như bây giờ có vui không? Sao phải lau nước mắt thế này.

- Đã không còn sự cứng rắn này thì mình còn là Chu Thiến sao? Đã không có tính cách này, mình cũng chẳng phải là Thiệu Lâm được! GiờHi Thành khinh thường mình là sự thật, anh chọn Tống Thiệu Vân cũng làsự thật, nếu mình nói sự thật ra thì có thể có được hạnh phúc sao? Giờnhất thời mình đau lòng, nói thật, sự đau đớn này không phải là nhỏ.Nhưng cuộc sống của mình còn rất nhiều việc phải làm, cũng không nhấtđịnh phải ở bên Triệu Hi Thành mới được

Tiểu Mạt thầm sốt ruột. Cái này chẳng phải là đang giận lẫy sao? Rõràng là một đôi yêu nhau như vậy, sao lại gặp lắm gian truân? Có lẽ, cônên tìm Hi Thành để nói rõ?

Chu Thiến nhìn sắc mặt cô thì đã hiểu:

- Tiểu Mạt, nếu cậu còn coi mình là bạn thì đừng xen vàochuyện này. Đây là quyết định của mình, mong cậu sẽ tôn trọng! Tiểu Mạt, cậu nghĩ lại xem, anh ấy rất khinh thường mình, thực sự nói ra thì anhấy sẽ vì tình cảm với Thiệu Lâm mà nhận mình nhưng với mọi người thìsao, sự chênh lệch này bảo mình phải chấp nhận thế nào? Tiểu Mạt, mìnhkhông làm được, dù có yêu anh ấy thì vẫn không làm được.

Nói xong, cô đau khổ bưng mặt, nước mắt chảy qua kẽ tay…

Tiểu Mạt thở dài, sau đó đi đến bên người cô mà ôm lấy Chu Thiến,lòng cũng rất khó chịu, Tiểu Mạt vỗ vỗ lưng Chu Thiến cam đoan:

- Được rồi, Thiến Thiến, cậu đừng đau lòng nữa. Mình đồng ývới cậu, chuyện này mình tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào. Mình đồng ý.

Chu Thiến cũng ôm chặt lấy cô, nước mắt lặng lẽ thấm ướt bả vai TiểuMạt. Tiểu Mạt rất đau lòng nhưng cũng không có cách nào khác.

Sau đó, Chu Thiến cố gắng gạt chuyện này ra sau đầu. Quả thực, trongcuộc sống còn rất nhiều chuyện phải làm, tỷ như cuộc thi stylist toànquốc.

Từ sau khi biết cuộc thi này qua Trương Bân, Chu Thiến đã bắt đầu báo danh tham gia. Lúc trước ở Triệu gia phải chăm sóc Thế Duy nên ít cóthời gian đọc sách, nay bị Triệu Hi Thành đuổi đi, thời gian ôn luyệnlại nhiều hơn

Tiểu Mạt phải đi làm, không thể thường xuyên ở cùng cô. Ban đầu côcòn lo lắng Chu Thiến, sợ tâm tình không vui mà còn định xin công ty cho nghỉ mấy ngày để ở cùng Chu Thiến. Nhưng cô ở nhà cùng Chu Thiến mộtngày thì lại phát hiện ngoài việc tâm tình không ổn thì Chu Thiến cũngchẳng có hành động gì quá kích động. Thậm chí ngay cả thở dài cũng chẳng đến vài lần. Cả ngày ở nhà Chu Thiến đều đọc sách hoặc lấy ảnh mẫu củaTiểu Mạt mang từ công ty về. Có lúc còn kéo Tiểu Mạt ra bàn luận.

Tiểu Mạt kinh ngạc, thế này là bình thường sao? Tình cảm sâu đâu củaChu Thiến với Triệu Hi Thành cô biết, chia tay Triệu Hi Thành sao có thể chẳng có chút phản ứng nào, không phải là trước cơn bão thường trờiquang biển tạnh chứ.

Nhưng đến tối, những lúc đêm khuya, Tiểu Mạt sẽ nghe thấy Chu Thiếnkhe khẽ khóc. Tiếng khóc nhỏ như bị đè nén lại. Tiểu Mạt biết ThiếnThiến không muốn để mình biết mà lo lắng nên cô cũng giả bộ không biết,cũng chẳng nhúc nhích, cứ nằm đó khóc cùng cô đến bình minh.

Vừa sáng ra, Chu Thiến lại trở về vẻ bình thản như không có chuyệngì, cùng Tiểu Mạt nói chuyện mỉm cười. Nhưng gối đầu Tiểu Mạt ướt đẫm.Sự cố gắng kiên cường đó của Chu Thiến càng khiến cô đau lòng.

Tiểu Mạt biết, cho dùng lòng đau buồn thì Chu Thiến cũng không bộclộ ra ngoài để mà ủ rũ. Cô sẽ chôn sâu nỗi khổ vào lòng, một mình gặmnhấp nhưng vẫn mỉm cười mà tiến về phía trước. Từ nhỏ đến lớn luôn làthế, khiến người ta không nhịn được mà rơi nước mắt

Chu Thiến thấy Tiểu Mạt chần chừ không chịu đi làm, biết cô muốn ởcùng mình nhưng cô cứ nhìn mình bằng ánh mắt quan tâm khiến cô cảm thấymình rất đáng thương, thực sự là dở khóc dở cười

- Tiểu Mạt, cậu đi làm đi. Mình không sao đâu, đừng lo lắng cho mình! Hơn nữa hôm nay mình muốn ra ngoài

Tiểu Mạt ngạc nhiên hỏi:

- Cậu đi đâu?

Chu Thiến vừa dọn đồ vừa nói:

- Mình muốn ra ngoài một chút, đến khu phố sầm uất, muốn đi thu thập tài liệu! Chuẩn bị cho lần thi toàn quốc này.

Tiểu Mạt vẫn lo lắng:

- Để mình đưa cậu đi!

Chu Thiến cười cười, rất cảm kích ý tốt của cô:

- Không cần đâu, cậu còn có chuyện phải làm, đừng lo lắng cho mình, mình sẽ tự biết chăm sóc bản thân mà.

Thấy cô nói vậy, Tiểu Mạt đành thôi:

- Vậy cậu đi cẩn thận đấy nhé

- Biết rồi

Chu Thiến đi đến khu phố sầm uất nhất thành phố, ở đây tập trung đủcác cửa hàng lớn, công ty bách hóa… là nơi những người phóng khoáng rấtthích. Chu Thiến cầm máy ảnh chụp, thấy cái gì cô cảm thấy đẹp thì chụplại. Cô còn đi dạo quanh những cửa hàng lớn để tìm hiểu xu hướng hiệnnay. Cô rời đi cũng 2 năm, cần phải cố gắng mới được.

Có mục tiêu, có phương hướng để cố gắng thì sẽ cảm thấy cuộc sốngthật có ý nghĩa. Trong lòng sẽ cảm thấy thoải mái hơn, một số chuyệnkhông vui cũng tạm thời được gạt qua. Chỉ trong những đêm dài tĩnh lặngthì mới không tự chủ được mà bộc lộ ra. Nhưng phần lớn, Chu Thiến vẫncảm thấy rất thoải mái.

Cuộc thi toàn quốc cần chuẩn bị rất nhiều thứ, dụng cụ, tư liệu vàngười mẫu. Trận đấu lần này người mẫu là tự mình chuẩn bị. Những ngườiChu Thiến biết, bao gồm Tiểu Mạt, Triệu Viện Viện thì đều có tham giacuộc thi lần này nên không thể mời bọn họ làm người mẫu được. Phải nghĩcách khác thôi.

Lần này là cuộc thi toàn quốc, mọi người phải thi vòng loại từ tỉnh,lọt top 10 thì mới được vào vòng đấu bán kết toàn quốc. Lần lượt thiloại để chọn ra top 10 và top 3. Quán quân có thể giành được giải thưởng trị giá mười vạn tệ, hơn nữa được tuyển thẳng vào làm tại Yêu Ti Lệ –công ty tổ chức. Mà Á quân hay giải ba cũng được ra nước ngoài đào tạo.Mức thưởng như vậy khiến bao người đều muốn tham gia. Cả nước mấy vạnstylist đều trổ hết tài năng dự thi, là chuyện chẳng dễ dàng gì.

Đến bây giờ Chu Thiến mới biết, Khắc Y đã cho cô một đề toán quá khó

Nhưng đúng như Chu Thiến nói, không thử thì sao biết kết quả? Vì lý tưởng, tương lai của mình, cô sẽ cố hết sức!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân