Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7093 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 213
đuổi việc.

❊ ❊ ❊

Chương 212: Đuổi việc

Vì sao lại thành ra thế này?

Chu Thiến không thể nào nghĩ ra nổi. Cô đứng đó, không thấy được rõvẻ mặt của Triệu Hi Thành nhưng giọng anh rất bình thản, không chút cảmtình như thể chỉ đang kể lại một chuyện cực kì bình thường. Nhưng mỗi từ anh nói tựa như một thanh chủy thủ vô tình mà chém về phía cô.

Vốn dĩ cô định nói cho anh cô là vợ của anh, sau đó bọn họ lại có thể vui vẻ bên nhau nhưng anh lại nói với cô rằng cô không xứng với anh

Đúng, giờ cô không phải là Tống gia đại tiểu thư Tống Thiệu Lâm, giờcô chỉ là cô gái ở thành phố nhỏ Chu Thiến. Cô và anh có khoảng cách rất lớn, có thể trước kia cô chưa từng coi việc này là gì, ngây thơ mànghĩ, cô chính là Thiệu Lâm, Thiệu Lâm chính là cô. Không, cô không phải là Thiệu Lâm, giờ cô là Chu Thiến…

Nếu đã là Chu Thiến thì không xứng đáng có được tình yêu của anh, Hi Thành, ý anh là vậy?

Lòng Chu Thiến đau đớn nhưng cô không cam lòng, không hiểu rõ thì cô không thể nào buông tha.

Cô đi đến bên anh, ngẩng đầu nhìn anh nói:

- Nếu em nói em yêu anh thì cũng chẳng có ý nghĩa gì sao?

Ánh trăng trên cao lẳng lặng nhìn bọn họ, bốn phía im ắng, không cótiếng côn trùng, không có tiếng chim hót, dường như đều ngừng thở mà đợi đáp án của Triệu Hi Thành.

Chu Thiến nhìn anh không chớp mắt, trong mắt anh chứa những cảm xúcmãnh liệt như ba đào, nhưng đó là gì? Chu Thiến không thể nhìn thấu

Hồi lâu sau mới nghe Triệu Hi Thành nhẹ nhàng nói, giọng nói nặng nềnhư đang cố gắng áp chế điều gì đó. Chu Thiến không kịp tìm tòi bởi vìnhững lời anh nói khiến toàn bộ suy nghĩ của cô hoàn toàn trở nên trốngrỗng.

- Rất nhiều người con gái khác cũng nói yêu tôi, cô cảm thấyđiều đó có ý nghĩa gì với tôi sao? Hơn nữa, thời gian ngắn như vậy mà đã đủ khiến cô khẳng định là cô yêu tôi, cô cảm thấy tình yêu này có ýnghĩa gì với tôi không?

- Cái gì?

Chu Thiến chỉ cảm thấy như bị ai rút gân, cảm giác đau đớn toàn thânnhưng rồi cũng chỉ còn lại sự chết lặng, lạnh lẽo khôn cùng.

- Cô Chu Thiến, xin đừng dây dưa với tôi nữa. Tôi đã có đốitượng thích hợp, chúng tôi sắp đính hôn rồi. Tôi không mong cô ở lại đây nữa, cô ấy sẽ không vui, tôi không muốn điều đó!

- Là Tống Thiệu Vân?

Chu Thiến chua xót vô cùng. Cô cúi đầu, không muốn để anh nhìn thấysự đau đớn trong mắt mình nữa, tuy rằng tim cô đau đớn như bị xé ráchnhưng cô không muốn bộc lộ sự yếu đuối của mình trước mặt anh nữa

Bởi vì điều này vốn chẳng có ý nghĩa gì với anh, chỉ càng khiến anh khinh thường hơn mà thôi

- Chu tiểu thư, tôi vốn không định nói ra những lời này khiến cô bị tổn thương, dù sao cô cũng thật lòng tốt với Thế Duy, điều nàytôi vô cùng cảm kích. Người quý ở tự trọng, chuyện thành ra thế này cũng không phải là điều tôi muốn

Triệu Hi Thành ép bản thân phải nói ra những lời tàn nhẫn, tuyệt tình này. Cô cúi đầu, anh không nhìn rõ vẻ mặt của cô, anh cũng không muốnnhìn thấy. Anh chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây, rời khỏi cô. Anh chỉcảm thấy, nếu mình không rời khỏi đây thì anh sẽ điên mất. Tim anh rấtđau, đau hơn tưởng tượng của anh rất nhiều. Anh như đang cầm dao mà tựlóc thịt của mình, máu chảy đầm đìa, đau như sắp chết.

Anh vội vàng nói:

- Tôi vào trước…

Giọng nói run run không thể khống chế nhưng giọng rất nhẹ, lòng ChuThiến rất loạn, câu nói đó nhẹ nhàng run run lướt qua trong gió đêm,biến mất không chút tăm tích.

Anh vội vã rời khỏi hoa viên, đi về phía trước mà không dám quay đầu, không dám bước chậm lại, tựa như có cái gì đó đuổi theo anh, chỉ cầnhơi chần chừ là nó sẽ cắn nuốt anh lại.

Chu Thiến nghe tiếng anh rời xa thì mới chậm rãi ngẩng đầu lên. Cô mờ mịt đứng đó, ngơ ngác nhìn theo bóng anh. Cô rất khó chịu, rất muốnkhóc lớn nhưng mắt cô trống rỗng, không thể rơi được giọt lệ nào. Nỗiđau đó như kết lại trong lòng cô, không thể giải thoát, cô cảm thấy sắpkhông thở nổi. Ánh trăng nhuộm mọi thứ trở nên tái nhợt nhưng sắc mặt cô còn tái hơn trăng. Bốn phía yên tĩnh, nhưng lòng cô còn trống vắng hơn. Dường như những thứ từng lấp đầy tim cô giờ biến mất không còn tăm hơichỉ trong chốc lát.

Cô cứ đứng đó, hai mắt nhìn về phía trước nhưng không có tiêu cự, đầu óc trống rỗng, thế giới vắng lặng, lòng cô cũng vắng lặng

Cô đứng đó hổi lâu không nhúc nhích, mãi đến khi có một người hầu tìm thấy cô ở đây. Thấy cô như vậy thì có chút kì quái:

- Chu Thiến, cô ở đây làm gì? Tiểu thiếu gia đang tìm cô đó!

Chu Thiến quay đầu nhìn về phía cô ta như thể không biết cô ta đang nói gì.Hai mắt trống rỗng vô thần.

Người kia thấy cô không nhúc nhích, còn nói thêm:

- Chu Thiến, cô còn ngây ra làm gì? Tôi đang bảo là tiểu thiếu gia đang tìm cô đó!

Lúc này Chu Thiến mới như giật mình tỉnh mộng. Giọng cô như cạn kiệt sức lực:

- Được, tôi sẽ về…

Vừa vào đại sảnh đã nghe tiếng Triệu phu nhân lớn tiếng nói:

- Chu Thiến đang yên lành sao phải đuổi việc cô ấy. Cho dùThế Duy đi nhà trẻ thì mẹ vẫn định mời cô ấy làm tiếp, đưa đón Thế Duy,tối cũng tiện chăm sóc thằng bé

- Chuyện này mẹ đừng xen vào. Con đã quyết định rồi!

Triệu Hi Thành ngồi bên cạnh bà, giọng nói kiên quyết như không chấpnhận sự phản đối. Triệu phu nhân giật mình, con rất ít khi dùng ngữ khínày để nói chuyện với mình, chẳng lẽ có chuyện gì bà không biết? LòngTriệu phu nhân đầy nghi hoặc.

Thế Duy nằm trong lòng Triệu phu nhân làm ầm lên:

- Không được đuổi cô đi, Thế Duy thích cô

Giọng Triệu Hi Thành có chút mệt mỏi:

- Ngoan nào, Thế Duy, Thế Duy phải nghe lời cha! Cô còn có việc khác.

Thế Duy không chấp nhận, tiếp tục cãi:

- Không đâu, Thế Duy thích cô, Thế Duy thích cô!

Thế Duy gào to, thái độ cũng rất kiên quyết.

Triệu Hi Thành lại dỗ dành vài câu nhưng Thế Duy vẫn không chấp nhận. Triệu Hi Thành vốn đã rất phiền loạn giờ lại càng thêm đau đầu, lửagiận bốc lên, anh bế Thế Duy qua rồi vỗ vài cái vào mông thằng nhóc,giận dữ nói:

- Dám ầm ỹ! Dám làm loạn! Dám cãi cha à!

Thế Duy sợ hãi òa khóc. Triệu phu nhân đau lòng vội giành Thế Duy lại, đau lòng nói:

- Có gì thì từ từ nói với đứa trẻ. Thằng bé và Chu Thiến hòa thuận như thế, đương nhiên không nỡ, sao con lại đánh nó?

Bà nhìn con nghi hoặc hỏi:

- Hi Thành, rốt cuộc là sao? Con chưa bao giờ đánh Thế Duy cả

Nhìn Thế Duy khóc vật vã, Triệu Hi Thành vừa khó chịu vừa phiền chán, đầu anh ong ong, anh rất muốn gào lớn, trút bỏ mọi sự phiền não tích tụ trong lòng.

Nhưng giờ anh chỉ có thể chịu đựng, chấp nhận cảm xúc lộn xộn đang dày xéo trong lòng anh.

Chu Thiến đứng ở cửa nhìn thấy cảnh này. Cô rốt cuộc không nhịn đượcmà chạy vào, bế Thế Duy vào lòng, nhìn Thế Duy khóc đến không thở nổi mà đau lòng. Cô nhìn Triệu Hi Thành lớn tiếng trách:

- Triệu Hi Thành, trẻ con không hiểu chuyện, ngay cả chútkiên nhẫn với nó anh cũng chẳng có sao? Anh không thể từ tốn nói chuyệnvới nó sao?

Triệu Hi Thành tái mặt nhìn cô, mắt thâm sâu như biển nhưng lại chẳng nói được gì.

Triệu phu nhân nhìn con như vậy thì có chút đăm chiêu mà cúi đầu

Chu Thiến bế Thế Duy, nhẹ vỗ về thằng bé rồi nói:

- Chuyện này tôi sẽ nói rõ với thằng bé, xin anh sau này kiên nhẫn với Thế Duy hơn một chút

Cô bế Thế Duy rồi đi lên lầu.

Thế Duy được Chu Thiến dỗ dàng vẫn nức nở hồi lâu, chờ thằng nhóc bình tĩnh lại, câu đầu tiên nói chính là:

- Cô đừng đi! Cô đừng đi!

Chu Thiến bế Thế Duy vào lòng mà đau đớn vô cùng. Cô rất muốn ômthằng bé mà òa khóc nhưng dù đau lòng thế nào cũng không thể làm Thế Duy sợ hãi được.

Chu Thiến vừa lau nước mắt cho Thế Duy vừa ôn tồn nói:

- Cô không thể ở bên Thế Duy mãi được. Thế Duy phải lớn, phải quen biết nhiều bạn mới

Thế Duy mở to mắt nhìn cô:

- Bạn mới là gì ạ?

- Ở nhà trẻ sẽ có rất nhiều bạn học bằng tuổi Thế Duy, sẽ cùng Thế Duy chơi đùa, đó chính là bạn mới của Thế Duy.

Vì để an toàn nên Thế Duy rất ít khi được ra ngoài chơi, cậu bé vẫnrất muốn được chơi đùa với các bạn. Nghe đến đó cũng bớt buồn nhưng vẫnnói:

- Thế Duy không muốn cô đi!

Chu Thiến nhẹ nhàng vuốt ve tóc cậu bé rồi nói:

- Cô nhận lời với con, sau này tuần nào cũng sẽ cùng mẹ nuôi đến chơi với con có được không?

Chắc chắn Triệu gia sẽ không phản đối. Bất kể cô và Hi Thành có thếnào thì Thế Duy mãi là con của cô. Cả đời này cô không thể mất liên hệvới thằng bé được.

Nghe đến đó Thế Duy mới miễn cường gật đầu

Dỗ Thế Duy ngủ xong, Chu Thiến bắt đầu thu dọn hành lý. Nếu đã nhất định rời đi thì sao phải chờ đến mai?

Hành lý của cô cũng chẳng có nhiều so với lúc đi, chỉ thêm ảnh chụpchung với Thế Duy. Cô nhanh chóng thu dọn xong. Cô đi đến bên giường Thế Duy, nhẹ nhàng thơm lên trán Thế Duy, vuốt hai má phúng phính của thằng bé rồi mới rời đi

Ra khỏi phòng, cô kéo vali đi đến cửa phòng Triệu Hi Thành, nhìn sâu một hồi rồi mới nhẹ nhàng nói:

- Tạm biệt, Hi Thành…

Thật không ngờ chúng ta sẽ có kết cục này…

Thật không ngờ rốt cuộc em không thể quay về bên cạnh anh…

Quá khứ đó là hồi ức đẹp nhất của cuộc đời em

Cho nên, Hi Thành, sau này xin anh hãy tự bảo trọng.

Chu Thiến xoay người, chậm rãi đi xuống lầu.

Cô cũng không biết, Triệu Hi Thành đang đứng sau cửa, tay nắm nắm đấm cửa nổi gân xanh. Nếu không phải anh cố gắng khắc chế thì sớm đã mở cửa mà ôm người bên ngoài vào lòng

Nhưng Thiệu Lâm trong ảnh đang mỉm cười nhìn anh. Dù là trong ảnhnhưng anh vẫn có thể cảm nhận được tình yêu sâu sắc trong mắt cô. Anhsao có thể giữ một người phụ nữ nào lại trước mặt cô? Không, anh khôngthể….

Anh suy sụp ngồi xổm xuống, đau khổ ôm chặt đầu. Nhưng tiếng bướcchân của cô xuống lầu lại truyền vào tai anh rõ mồn một, như đang dẫmnát lòng anh

Mãi đến khi không còn tiếng động gì thì anh mới vội chạy về phía lancan, vừa vặn nhìn thấy bóng người mảnh khảnh bị ánh trăng nhuộm trắngđang cô đơn đi qua con đường nhỏ rồi bước ra cánh cổng lớn Triệu gia.

Cô bước đi thong thả nhưng không chút chần chừ, thậm chí còn chẳngquay đầu nhìn lại một lần. Cứ như vậy mà biến mất trong mắt anh, chìmvào màn đêm mờ mịt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân