Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7117 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 240
lời nói tận đáy lòng trong màn đêm 1.

❊ ❊ ❊

Chương 239: Lời nói tận đáy lòng trong màn đêm 1

Nhật Bản là một đất nước nhiều thiên tai, hầu như tháng nào cũng gặpđộng đất nhưng động đất lớn như vậy quả thực ít gặp, lần này Nhật Bản bị tổn thận nặng nề. Trung tâm dư chấn cách trung tâm Nhật Bản không xanên chẳng những nhiều công trình kiến trúc bị phá hủy mà số người thiệtmạng cũng không ít. Hơn nữa, động đất lớn kéo theo sóng thần, sóng thầnquét quanh vùng duyên hải của Nhật Bản tạo nên tổn hại rất lớn. Nhấtthời, cả thế giới đều đổ dồn về Nhật Bản. Mỗi ngày đều có rất nhiều quân đội của một số quốc gia đến Kyoto cứu trợ. Nhưng dư chấn không ngừng,công tác cứu trợ khó mà tiến hành, tốn không ít thời gian.

Lúc này, Triệu gia đã biết Triệu Hi Thành một mình chạy đến Kyoto. Triệu lão gia đứng ở đại sảnh chi vào mặt Lý Thêm mà mắng:

- Sao cậu có thể để nó đi một mình! Vì sao cậu không ngăn nólại! Cho dù không ngăn được thì cũng phải sai nhiều người đi cùng nóchứ!

Lý Thêm cũng rất lo lắng:

- Lúc đó rất vội, không tìm thấy ai, sếp Triệu rất vội nên đi một mình, tôi không ngăn lại được

Tình hình thực tế là, lúc ấy anh tìm được mấy người anh em nhưng bọnhọ nghe nói là phải đi vào vùng động đất thì có chút do dự. Thiên tai là chuyện không thể ngăn cản, ở lại đó, chỉ chút rủi ro thì tính mạngkhông còn nữa. Mà Triệu Hi Thành cũng chẳng có thời gian dây dưa với bọn họ nên đi trước, anh dặn Lý Thêm ở nhà tìm một số người đi cứu viện.Sau này, Lý Thêm cảm thấy chuyện lớn như vậy hẳn nên nói với Triệu lãogia mới được, vạn nhất xảy ra chuyện gì, anh cũng không gánh vác được

Triệu phu nhân lau nước mắt nói:

- Nó vội vàng đi qua đó làm gì. Nơi đó nguy hiểm như thế, đến đó chẳng phải là chịu chết hay sao?

Lý Thêm ấp úng trả lời:

- Hình như là đi cứu một người tên là Chu Thiến!

- Chu Thiến!

Triệu phu nhân và Triệu Hi Tuấn cùng ngẩng phắt dậy, kinh ngạc nhìn Lý Thêm. Triệu Hi Tuấn sốt ruột hỏi:

- Ý anh là Chu Thiến đang ở Kyoto

- Đúng thế, cô ấy đang ở Kyoto nên sếp Triệu mới sốt ruột vội đi

Triệu lão gia tử nghi hoặc hỏi:

- Nó đi cứu Chu Thiến làm gì?

Thực ra điều ông khó hiểu là, Hi Thành và Chu Thiến có quan hệ tốt từ bao giờ?

Lòng Triệu phu nhân có một dự cảm, vội nói với chồng:

- Giờ không phải lúc nói chuyện đó, giờ phải mau chóng đi tìm người sang đó cứu bọn họ mới được.

Triệu lão gia tử thoáng trầm ngâm rồi nói với Lý Thêm:

- Cậu lập tức đi tìm chuyên gia cứu viện, bằng mọi giá phảimời được bọn họ rồi nhanh bay quay Kyoto mà cứu Hi Thành về cho tôi.Nhanh, nhất định phải nhanh lên

- Vâng thưa Chủ tịch, tôi biết rồi

Lý Thêm gật đầu đáp ứng, sau đó vội bước ra ngoài. Triệu Hi Tuấn nghĩ nghĩ rồi đi theo anh Lý Thêm, gọi giật Lý Thêm lại.

- Tôi đi cùng anh!

Triệu Hi Tuấn nói với Lý Thêm.

Chu Thiến lạnh quá mà tỉnh lại, cảm giác nhiệt độ xuống thấp hơn rấtnhiền, cơn lạnh như ướp cô đông cứng lại. Cô mở to mắt, trước mắt làcảnh tối đen như mực, vươn tay không nhìn thấy năm ngón, như thể đang ởtrong một phần mộ vậy

Cô chậm rãi đứng lên, đầu đụng vào cạnh bàn, lúc này mới nhớ tới lúccuối cùng, Hi Thành đã đẩy cô về đây. Miệng vết thương trên đầu vẫn cònđau, ót truyền đến những cơn đau buốt. Chu Thiến sờ sờ rồi chậm rãi đira, theo trí nhớ mà đi về phía Triệu Hi Thành.

Dư chấn qua đi, bốn phía lại vô cùng tĩnh mịch không chút tiếng động, chỉ có tiếng bước chân của cô.

Chu Thiến cảm thất rất lạnh, tuy rằng cô mặc một chiếc áo lông nhưngvẫn thấy lạnh. Cô càng không ngừng run run, vừa đi vừa khẽ gọi Triệu HiThành. Cô không dám lớn tiếng, trong không gian tĩnh mịch này, hơi lớntiếng một chút cũng đủ để cảm thấy khủng bố, như có thể đánh thức điềugì đó đáng sợ vậy

- Hi Thành, Hi Thành…

Vài tiếng sau, cô nghe được một tiếng rên khe khẽ, vừa định đi quathì lại bị một tảng đá lớn chặn lại. Chu Thiến chẳng còn cách nào, đànhphải đứng đó gọi anh:

- Hi Thành, Hi Thành…

Chỉ chốc lát, bên kia truyền đến giọng nói mỏng manh của Triệu Hi Thành:

- Chu Thiến, em có sao không?

Giọng nói có chút suy yếu nhưng vẫn nghe được tiếng anh trả lời cũng khiến Chu Thiến an tâm hơn nhiều

- Em không sao, em vẫn ổn, còn anh thế nào rồi?

Bên kia, Triệu Hi Thành hơi cử động như hòn đá trên người chặn lại,căn bản không thể động đậy nổi, ngực hơi hơi đau, có cảm giác không thởđược. Hơn nữa chân như bị thương, chỉ hơi cử động một chút là cảm giácđau đớn lại truyền đến. Anh muốn hét lớn nhưng không muốn làm Chu Thiếnlo lắng nên chỉ nói:

- Anh không sao, chỉ là bị chặn lại, không dậy được

Anh nhìn bốn phía, tối như mực, hẳn đã là buổi tối

Chu Thiến không nhìn thấy anh thì không yên tâm, cô men tới gần hơn, đột nhiên lại hỏi:

- Triệu Hi Thành, vì sao anh lại đến đây… Anh biết rõ nơi này rất nguy hiểm, vì sao còn muốn đến đây?

Triệu Hi Thành nghe được giọng nói cô đơn của cô thì lòng đau đớn.Thôi, còn chẳng biết có sống được đến ngày mai hay không, có lẽ bọn họđều sẽ chết ở đây, còn giấu diếm làm gì nữa. Anh không muốn trước khichết còn điều gì tiếc nuôi

Anh nhìn về phía tiếng cô phát ra, tuy rằng không nhìn thấy cô nhưng ánh mắt vẫn rất si ngốc

- Nếu anh không đến thì cả đời này anh sẽ phải hối hận

Giọng nói nhẹ nhàng vang lên giữa chốn đổ nát này khiến người ta muốn rơi lệ

Chu Thiến dựa vào đó, nước mắt tuôn rơi:

- Nhưng giờ anh bị kẹt ở đây, có lẽ cũng chẳng còn sống được nữa, chẳng lẽ anh không hối hận sao?

- Khi đó sao nghĩ được nhiều như vậy, anh chỉ biết anh phải đến bên em. Chỉ cần có thể ở bên em, có gì mà hối hận.

- Hi Thành, em không hiểu, chẳng phải anh chê ghét em sao? Vì sao còn đến đây cứu em?

- Chu Thiến, em thực sự không hiểu sao? Cũng đúng, anh đã nói nhiều lời vô tình như vậy, đương nhiên em không hiểu…

Anh khẽ ho khan, miệng lại cảm nhận mùi máu tanh ngọt dâng lên, ngực càng thêm đau đớn, anh lặng lẽ nhổ đi búng máu rồi nói:

- Nhưng Chu Thiến à, đó không phải là những lời anh thực sựmuốn nói, là em cố em mình làm tổn thương em để em rời xa anh

Chu Thiến ngẩng phắt lên, nhìn về phía anh, trong bóng đêm, đôi mắt của cô đầy sự sợ hãi

Triệu Hi Thành chậm rãi mà nói như là có chút khó nhọc, thỉnh thoảngcòn thoáng dừng lại, nặng nề thở dốc vài tiếng. Chu Thiến không khỏi lolắng hỏi:

- Hi Thành, anh thế nào, giọng anh không ổn lắm đâu

Cô không đến gần anh được, không nhìn thấy anh, cảm giác bất lực này càng khiến cô sợ hãi. Cô rất sợ anh sẽ xảy ra chuyện.

- Anh không sao, chỉ là bị đá chẹn vào nên hơi khó thở

- Vậy anh đừng nói nữa, nghỉ ngơi một chút đi, đừng lãng phísức lực, có lẽ đội cứu viện sẽ nhanh chóng tìm được chúng ta!

- Không, anh phải nói, nói vài câu có làm sao đâu. Khó khăn lắm anh mới có được dũng khí này, anh muốn nói hết ra

Anh sợ vạn nhất bây giờ không nói thì sẽ chẳng còn cơ hội nữa.

Khóe miệng anh lại có một tia máu tươi chảy ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân