Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7145 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 205
chia tay.

❊ ❊ ❊

Chương 204: Chia tay

Tống Thiệu Vân nhìn Triệu Hi Thành bước về phía mình mà lòng bối rối hoảng hốt. Cô ta đứng lên, lắp bắp nói:

- Em… em cũng chỉ là… có ý tốt…

Triệu Hi Thành lạnh lùng nói:

- Em có ý tốt thật sao? Anh nhớ rõ là đã từng nói với em rằng đừng có nhiều chuyện.

Tống Thiệu Vân cúi đầu trông rất đáng thương:

- Nhưng thấy gấu của Thế Duy đã cũ nên em mới định đổi cái mới cho nó… em thực sự không ngờ là sẽ thành ra thế này…

Nói xong, cô sợ hãi bước lên trước hai bước, nắm lấy tay áo Hi Thành, ngẩng đầu, dùng ánh mắt giống hệt ánh mắt Thiệu Lâm mà nhìn anh với vẻtội nghiệp:

- Hi Thành, anh tha thứ cho em đi, lần sau sẽ không có chuyện này nữa.

Cô ta rất có kinh nghiệm, bất kể Hi Thành có giận thế nào, chỉ cầntrưng ra bộ mặt này thì sẽ chẳng sao nữa. Tống phu nhân nhìn cô ta nhưvậy thì sự chán ghét lộ rõ. Mà Bạch Tư Mẫn thì nhìn cô ta đầy vẻ khinhthường.

Chu Thiến ngồi bên giường Thế Duy, lẳng lặng nhìn bọn họ.

Triệu Hi Thành nhìn thấy vẻ mặt của cô ta thì quả thật có chút mềmlòng nhưng nhớ lại khi nãy Thế Duy khóc lóc thảm thiết như vậy thì sựmềm lòng đó biến mất không còn giấu vết

Thế Duy cần một người mẹ thực lòng quan tâm, yêu thương chứ khôngphải là một người mẹ bề ngoài tương tự nhưng chẳng coi nó ra gì. Khôngthể cứ tiếp tục thế này, chuyện này anh đã kéo dài quá lâu rồi, đã đếnlúc nên chấm dứt.

Triệu Hi Thành nhìn quanh, Tống phu nhân và Bạch Tư Mẫn đều tò mò nhìn chuyện phát triển còn Chu Thiến chỉ mở to mắt nhìn anh

Nơi này không phải là chỗ để nói chuyện, bất kể thế nào, quả thậtmình đã cho cô ta quá nhiều hi vọng. Chuyện này anh có trách nhiệm lớn,lúc cuối cùng này anh cũng không muốn để cô bị quá khó xử.

Triệu Hi Thành nắm chặt cổ tay Tống Thiệu Vân, lôi cô ra khỏi phòng bệnh:

- Em đi theo anh!

Tống phu nhân vươn cổ nhìn theo, mãi đến khi không còn thấy bóng dáng bọn họ thì mới quay đầu. Bà phân nộ hỏi con dâu:

- Hi Thành làm sao thế?

Bạch Tư Mẫn lắc đầu tỏ vẻ không biết.

Chu Thiến cũng nhìn ra cửa phòng nghĩ thầm: Rốt cuộc Hi Thành muốnlàm gì đây? Qua chuyện lần này anh hẳn là nên phát hiện Thiệu Vân thựcsự không thích hợp làm mẹ của Thế Duy chứ?

Triệu Hi Thành kéo Tống Thiệu Vân đến một vườn hoa nhỏ trong bệnhviện. Đến chỗ vắng anh mới buông tay cô ta ra. Tống Thiệu Vân xoa xoa cổ tay mình rồi sẵng giọng:

- Hi Thành, anh làm đau tay em

Hai mắt lại cảnh giác nhìn anh. Vẻ trịnh trọng của Hi Thành khiến côcó dự cảm không hay. Cô ta ngập ngừng, còn muốn giải thích chuyện vừarồi:

- Hi Thành, khi nãy em…

Còn chưa nói xong, Triệu Hi Thành đã quyết đoán ngắt lời cô ta, sau đó nói một câu khiến cô ta ngây ngẩn người.

- Thiệu Vân, chúng ta chấm dứt đi

Đôi mắt đen của anh lạnh nhạt nhìn cô:

- Thiệu Vân, chúng ta không hợp…

Trong phút chốc, mặt Tống Thiệu Vân tái mét, đôi mắt như ngọc kinh hoảng:

- Vì sao, Hi Thành, sao anh đột nhiên lại nói lời chia tay!Là vì em có ý tốt mua gấu mới cho Thế Duy sao? Hi Thành, đây chẳng phảilà chuyện quá nhỏ để mà chia tay!

Cô ta hoảng sợ đến độ lắp bắp:

- Em… em sẽ xin lỗi Thế Duy, về sau em sẽ… sẽ không động vào đồ của nó nữa. Em… em đi đây

Nói xong vội vã quay đi

Triệu Hi Thành giữ chặt cô ta từ phía sau rồi kéo cô ta quay lại đối mặt với mình, lạnh lùng nói:

- Thiệu Vân, có một số điều anh vốn không định nói nhưng nghĩ em hiểu nhưng giờ xem ra, không nói rõ thì em sẽ không biết. Thực sự em tốt với Thế Duy sao? Xuất phát điểm của em là từ cái gì? Em khinh anhkhông hiểu sao? Thiệu Vân, cho tới giờ em chưa từng thực lòng quan tâmđến Thế Duy. Nếu em thực sự quan tâm đến nó thì sẽ không thể không biếtcon gấu đó quan trọng với nó đến mức nào. Em tự cho là đúng là đi lấylòng nó chứ chẳng phải là thực lòng quan tâm. Thiệu Vân, anh cần mộtngười vợ có thể thực lòng quan tâm đến Thế Duy, đặt Thế Duy trong lòng.Giờ xem ra, em không thích hợp.

Tống Thiệu Vân vội kéo tay anh:

- Em cũng rất muốn quan tâm đến nó nhưng nó luôn không chịuthân cận với em, em có cách gì? Hi Thành, anh cho em chút thời gian được không, nhất định em có thể làm được.

Triệu Hi Thành nhẹ nhàng gỡ tay cô ta:

- Anh không muốn tiếp tục kéo dài nữa, điều này với hai chúng ta đều không phải là chuyện tốt! Chúng ta đã lãng phí quá nhiều thờigia rồi, đã đến lúc mỗi người đi theo con đường thích hợp với chínhmình. Hơn nữa sở dĩ Thế Duy không gần gũi với em chẳng phải vì em khôngchân thành với nó sao? Em nhìn Chu Thiến đi, cô ấy vì sao có thể khiếnThế Duy đối xử tốt như thế, chắc hôm nay em cũng thấy rồi đấy

Anh thoáng dừng lại rồi nói:

- Cứ như thế đi! Chờ lúc em kết hôn, anh sẽ tặng em lễ vật lớn coi như là bồi thường

Mỗi một câu nói của Triệu Hi Thành khiến sắc mặt Tống Thiệu Vân tái đi một phần. Sau khi nghe anh nói xong, cô ta mới cười lạnh:

- Nói đến nói đi còn chẳng phải vì anh thay lòng đổi dạ. Mấyhôm trước còn hứa hẹn sẽ đính hôn với em. Được bao lâu rồi? Anh nhanhquên lời hứa của chính mình thế sao?

Triệu Hi Thành giận tái mặt:

- Tống Thiệu Vân, tôi cho là tôi đã nói rõ với cô rồi. Cô còn cố lôi chuyện vụn vặt vào để nói thì tôi cũng hết cách. Hơn nữa… tôinói đính hôn với cô lúc nào! Tôi chỉ nói là sẽ suy nghĩ chuyện này chứchưa bao giờ nói chắc chắn. Được rồi, đã nói đến nước này, hai nhà chúng ta đều là nhà thế gia, tôi không mong sẽ nói ra những lời khó nghe làmcho nhau khó xử

Nói xong, Triệu Hi Thành hờ hững lướt qua cô ta mà quay về phòng bệnh

Còn chưa đi được hai bước, chợt nghe Tống Thiệu Vân phẫn nộ hét:

- Là vì Chu Thiến! Vì cô ra đúng không?

Tống Thiệu Vân dù sao cũng là một tiểu thư trong mắt mọi người, Triệu Hi Thành đã nói đến thế thì cô ta cũng chẳng còn mặt mũi nào mà níu kéo nữa. Nhưng cô ta đã phí bao công sức với anh, kết quả chỉ là công dãtràng. Điều này chẳng những khó ăn khó nói với cha mà bản thân cũng rấtkhông cam lòng. Điều khiến cô ta không chịu được chính là mình lại bạitrong tay bảo mẫu chẳng có gì bằng mình. Mà đáng giận là bảo mẫu đó cũng chẳng coi mình ra gì. Điều này là sự đả kích nặng nề. Cô ta vất vả lắmmới thoát khỏi bóng ma của hai chữ “con gái riêng” mà có được sự kiêuhãnh, tự tin của thiên kim tiểu thư.

Sao cô ta có thể trơ mắt nhìn sự thật là một bảo mẫu nho nhỏ lại dễ dàng cướp đi thứ mà cô ta cố gắng đạt được đó.

Triệu Hi Thành nghe cô ta nhắc tới Chu Thiến, chậm rãi xoay ngườisang chỗ khác, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tống Thiệu Vân, mắt chiếu ra ánh sáng lạnh ghê người:

- Sao lại nhắc đến cô ấy, liên quan gì đến cô ấy. Mỗi từ mỗi chữ đều lạnh như băng.

Tống Thiệu Vân đến gần anh, ngẩng đầu nhìn thẳng anh, đôi mắt luôn dịu dàng như nước lại bắn ra sự ác độc

- Sao? Không cho tôi nhắc đến cô ta? Không dám thừa nhận sao? Thừa nhận anh động lòng với người con gái khác ngoài chị tôi! Thừa nhận anh động lòng với kẻ thấp kém! Cô ta có gì tốt mà đáng để anh bỏ quatôi! Cô ta có là gì? Chỉ là một bảo mẫu! Dẫn đi đâu còn chẳng khiếnngười ta chê cười sao? Dựa vào khuôn mặt, thân phận của cô ta, xách giày cho tôi cũng không xứng…

Một tiếng bốp vang lên cắt ngang những lời nói cay độc của cô ta.Lòng bàn tay Triệu Hi Thành nóng ran. Anh chỉ vào cô ta, mắt như phunlửa, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Tống Thiệu Vân, coi như hôm nay tôi thấy rõ bộ mặt thật của cô! Cô có tư cách gì mà làm nhục Chu Thiến. Theo tôi thấy, Chu Thiếnhơn cô ngàn vạn lần! Cô kiêu ngạo cái gì? Là thân phận con gái riêng?Hay là khuôn mặt đã qua dao kéo kia? Cô nghĩ rằng tôi không biết cô đãphẫu thuật thẩm mỹ? Lúc trước tôi bỏ qua nhưng giờ vừa nhìn thấy mặt côthì đã thấy ghê tởm! Cô cho dù sửa cho giống Thiệu Lâm nhưng cô khôngthể trở thành Thiệu Lâm được. Dùng chính câu của cô thôi, cô ngay cảxách giày cho cô ấy cũng không xứng!

Vốn Triệu Hi Thành không muốn biến mọi thứ thành thế này. Tống ThiệuVân không phải là Văn Phương, không phải muốn làm gì cũng được. Phía sau cô ta là Tống gia, cũng phải nể mặt Tống Trí Hào một chút. Hơn nữa dùsao mình và cô ta cũng từng qua lại, cũng nhờ cô ta giúp mình vượt quathời điểm khó khăn nhất. Tuy rằng cô ta vẫn có mưu tính của chính mìnhnhưng chẳng sao, anh cũng từng được an ủi không ít. Nhưng giờ anh đãchắc chắn một điều rằng cô ta không phải là sự lựa chọn đúng đắn thì sao phải tiếp tục? Anh nghĩ lịch sự giải quyết để giữ thể diện cho hai bên. Nhưng cô ta luôn dịu dàng như vậy mà cũng có thể xé mặt nạ, lăng mạ Chu Thiến. Anh nghe xong mà lửa giận dâng lên, phẫn nộ không thể kìm nén,rốt cuộc không thể giữ vững lí trí mà vung tay lên tát cô ta một tát.

Anh mặc kệ cái gì Tống gia với cả Tống Trí Hào. Lăng mạ Chu Thiến thì phải trả giá. Đánh rồi tính! Chẳng có gì mà anh không đối phó được.

Tống Thiệu Vân ôm mặt, giận đến run người, mặt đỏ bừng lên. Mỗi lờiTriệu Hi Thành nói như kim châm vào tim cô ta. Chỉ vì một con tiện nhânmà làm nhục cô ta như thế. Còn động thủ đánh cô ta! Điều này dù thế nàocô ta cũng không nhịn được. Chẳng phải là một thằng đàn ông thôi sao,còn chưa lấy nhau mà! Nhưng cô ta sẽ không để bọn họ được thoải mái.

- Triệu Hi Thành, anh dám đánh tôi! Anh cáu gì chứ! Là vì tôi nói trúng tâm sự của anh, anh thẹn quá hóa giận sao? Phiền anh còn mặtmũi mà nhắc đến chị tôi! Anh có tư cách gì mà nhắc đến chị ấy! Anh bớt ở đây giả trang tình thánh nữa đi! Anh thực sự yêu chị tôi sao? Yêu màcũng thay lòng đổi dạ thế này. Thế mà chị tôi còn không tiếng tính mạngmình vì anh. Vì cứu anh mà chị ấy đã chết rồi. Nhưng còn anh? Chẳng quamới hai năm mà đã quên sạch chị ấy, đi yêu thương một con bé đê tiện.Thì ra đây chính là cái gọi là tình yêu vĩ đại! Quá buồn cười rồi! Triệu Hi Thành, anh là kẻ dối trá, vong ân phụ nghĩa! Tôi không chấp nhận nổi anh! Loại đàn ông như anh tôi cũng chẳng thèm!

Cô ta trừng mắt nhìn anh mà nói ra từng câu từng chữ như là dùng hếtsức lực. Giọng nói như nghiến răng mà ra. Nặng nề, sắc bén như dao đâmvào ngực anh.

Sắc mặt Triệu Hi Thành trở nên trắng bệch như tờ giấy, lời nói củaTống Thiệu Vân tựa như xát muối vào vết thương anh đã cố quên. Nỗi đauđớn đến thấu tim rốt cuộc không thể trốn tránh, làm cho anh không thểkhông nhìn vào vết thương đó. Mồ hôi lạnh chảy xuống thái dương, ngựcanh phập phồng, lòng đau khổ khiến anh không thở nổi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân