Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 6898 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 204
khuyên nhủ.

❊ ❊ ❊

Chương 203: Khuyên nhủ

Lời này vừa nói ra, mọi người đều ngây ngẩn người, Tống Thiệu Vânđứng ở một góc lại cười lạnh một tiếng. Triệu Hi Thành cũng nhìn cô nhưthể không thể nói lý được với cô. Ngay cả bác sĩ cũng ngây ra.

Đang đùa à? Đây là chuyện không thể nào.

Chu Thiến thấy hết vẻ mặt của mọi người nhưng cô không để ý đến những điều này, cô đi đến bên bác sĩ nói:

- Bác sĩ, đợi khoảng 10 phút nữa thì có được không?

Vẻ mặt bác sĩ cũng thoải mái nói:

- Cho cô 15 phút đi

Chu Thiến gật gật đầu, sau đó bế Thế Duy đi ra bên ngoài. Triệu HiThành theo sát phía sau. Chu Thiến phát hiện thì quay phắt lại nhìn anhnói:

- Bác sĩ nói cho tôi 15’, xin để tôi và Thế Duy yên lặng mộtchút. Ở đây khiến thằng bé lo lắng nên chúng tôi muốn đi ra ngoài mộtchút, xin anh đừng đi theo, bởi vì anh sẽ khiến Thế Duy hoảng sợ

Triệu Hi Thành giật mình, không khỏi dừng bước, cũng chẳng hiểu sao anh vẫn không nhịn được mà cố bước theo.

Tống Thiệu Vân thấy Triệu Hi Thành đuổi theo Chu Thiến thì vẻ mặt lo lắng, kìm lòng không đậu cũng đi theo

Tống phu nhân nhìn bóng dáng cô ta thì cười lạnh một tiếng, nghĩthầm, là của mình thì mãi là của mình, không phải có giữ cũng là vôdụng! Trong đầu lại hiện lên tình cảnh lúc Triệu Hi Thành và bảo mẫu ởchung. Dựa vào tính tình của Triệu Hi Thành, bị bảo mẫu chống đối nhưvậy mà không nổi giận thì chẳng lẽ bọn họ thực sự có gì mờ ám? Chỉ làbảo mẫu tầm thường kia thôi sao? Tống phu nhân vẫn không thể tin đượcnhưng so với việc để nha đầu chết tiệt như Tống Thiệu Vân cướp đi mọithứ của con gái thì bà thà để người ngoài nhưng dễ thân thiết như ChuThiến chiếm tiện nghi

Chu Thiến bế Thế Duy chậm rãi đi qua hành lang, sau khi rời khỏiphòng bệnh, Thế Duy dần ngừng khóc nhưng vẫn còn đang nức nở. Chu Thiếnkhẽ vỗ lưng cậu bé, khẽ hỏi:

- Thế Duy, sao lại sợ tiêm thế?

Ban đầu Thế Duy còn không nói gì nhưng một lát sau mới nhỏ giọng trả lời:

- Đau, Thế Duy sợ…

- Nhưng Thế Duy bị ốm, không tiêm thì sẽ không khỏi. Nếukhông khỏe lên thì cha, bà nội, bà ngoại, bác Tư Mẫn và cả cô đều rất lo lắng. Thế Duy muốn mọi người lo lắng sao?

Thế Duy do dự một chút rồi nói:

- Không đâu, nhưng Thế Duy sợ đau!

- Chỉ hơi đau một tí thôi nhưng tuyệt đối không đau như Thế Duy nghĩ đâu, chỉ như thế này thôi…

Chu Thiến lấy móng tay bấm Thế Duy một cái. Thế Duy hét lớn, lấy tay xoa xoa chỗ bị bấm, nước mắt lưng tròng nhìn Chu Thiến.

- Chỉ đau như thế thôi, Thế Duy xem, hét một tiếng là chẳng sao nữa rồi đúng không? Thế Duy rất dũng cảm mà

Thế Duy vuốt tay, như con mèo đáng thương nhìn Chu Thiến:

- Có thật là chỉ đau như thế thôi không?

Chu Thiến không lừa cậu bé:

- Có lẽ sẽ đau hơn một chút nhưng chỉ một chút thôi. Thế Duydũng cảm như thế nhất định sẽ chịu được. Chờ sau này khỏi bệnh, Thế Duyvề nhà bà ngoại, nói cho anh chị biết là Thế Duy không sợ tiêm thì anhchị của Thế Duy nhất định sẽ khen Thế Duy đó.

Thế Duy bán tín bán nghi nhìn Chu Thiến:

- Thật không?

- Thật mà, đã bao giờ cô lừa Thế Duy chưa?

Thế Duy nghĩ lại, cô quả thật chưa bao giờ lừa mình:

- Nếu rất đau thì làm sao bây giờ?

- Thế thì Thế Duy khóc là được rồi, khóc to cũng được nhưng không được động đậy làm ảnh hưởng đến bác sĩ

Thế Duy nghĩ một lúc, ốm thì phải tiêm, nếu không cha sẽ lo lắng.Tiêm cũng không đau, vạn nhất đau thì có thể khóc. Nghĩ tới nghĩ luicũng thấy tiêm chẳng còn mấy đáng sợ nữa, cuối cùng hạ quyết tâm, gậtgật đầu:

- Được ạ!

Chu Thiến mừng rỡ, lại thêm một câu:

- Bất kể thế nào cũng không được động đậy đấy nhé. Chúng ta ngoắc ta, nói mà không giữ lời thì là chó con.

Nói xong vươn ngón út. Thế Duy cũng vươn ngón út ra móc tay Chu Thiến:

- Thế Duy không phải là chó con

Triệu Hi Thành đi theo sau hai người không xa, toàn bộ quá trình anhđều thấy rõ, bọn họ nói chuyện cũng đủ để hiểu. Thì ra chỉ cần cố gắnggiảng giải cho trẻ, kiên nhẫn giải thích thì vẫn thuyết phục được trẻ.Điều này chẳng tốt hơn dùng sức mạnh cưỡng chế sao? Người ở đây ai cũnglà người thân thiết của Thế Duy nhưng lại chỉ có người hoàn toàn chẳngcó quan hệ huyết thống với Thế Duy cảm nhận được sự sợ hãi của thằng bé. Giờ có ai còn nghi ngờ Chu Thiến không thực tình yêu thương Thế Duy?

Triệu Hi Thành nhìn hai người đang thì thầm phía trước, bất tri bất giác mà mỉm cười dịu dàng

Tống Thiệu Vân đứng bên kia nhìn chằm chằm vào Triệu Hi Thành, ánh mắt cô ta dần chuyển lạnh, sau đó trở nên oán hận.

Nói chuyện với Thế Duy xong, Chu Thiến bế cậu bé về phòng, trên đường nhìn đến Triệu Hi Thành, liền cười nói:

- Tôi đã nói với Thế Duy rồi, Thế Duy dũng cảm lắm, đồng ý cho tiêm rồi

Triệu Hi Thành nhìn nụ cười vui vẻ của cô mà lòng mềm nhũn:

- Được, chúng ta vào đi thôi!

Ba người cùng nhau trở về, lúc tới gần phòng bệnh Thế Duy lại bắt đầu lo lắng. Chu Thiến nhẹ nhàng an ủi cậu bé:

- Đừng sợ, mọi người đều ở bên Thế Duy mà

Thế Duy gật gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy sự kiên nghị

Đi vào phòng bệnh, Tống Thiệu Vân ngồi một bên, lạnh lùng nhìn bọnhọ. Mà Tống phu nhân và Bạch Tư Mẫn nhìn Thế Duy đột nhiên trở nên bìnhtĩnh thì đều kinh ngạc, không biết Chu Thiến đã dùng cách gì?

Bác sĩ đi vào cười nói với Chu Thiến:

- 15’ rồi, xem có tác dụng gì không

Nói xong nhìn về phía Thế Duy:

- Anh bạn nhỏ, vươn tay ra nào!

Thế Duy nhìn bác sĩ, trong mắt có chút sợ hãi nhưng nhìn qua lại thấy Chu Thiến đang cổ vũ thì vẫn chậm rãi vươn tay.

Bác sĩ bất ngờ nhướng mày:

- Đúng là có tác dụng…

Bác sĩ tìm ra mạch máu, nhanh nhẹn bôi thuốc sát trùng rồi cầm kimchâm xuống. Thế Duy nhắm tịt mắt lại, khẽ run lên nhưng không hề độngđậy, cũng chẳng khóc. Đến cuối cùng còn nói:

- Cô ơi, chẳng đau bằng cô véo…

Khiến cho Triệu Hi Thành phì cười.

Nhờ Thế Duy phối hợp mà bác sĩ nhanh chóng truyền lại. Lúc gần đi,bác sĩ vuốt đầu cậu bé, khen ngợi một hồi khiến Thế Duy cười tủm tỉm.

Lúc này Tống phu nhân hoàn toàn bội phục công phu dỗ trẻ của ChuThiến, sự không hài lòng lúc trước đã biến mất. Bà cảm thấy giao cháungoại của mình cho cô khiến người ta yên tâm rất nhiều, ánh mắt nhìn Chu Thiến cũng nhu hòa lên rất nhiều.

Bạch Tư Mẫn cũng đi đến bên Chu Thiến, khiêm tốn học hỏi cô. Lòng Triệu Hi Thành lại thêm mấy phần tán thưởng Chu Thiến.

Chỉ có Tống Thiệu Vân lạnh lùng hừ một tiếng

Tiếng hừ lạnh không lớn không nhỏ của cô ta lại nhắc nhở Triệu Hi Thành còn một việc mà anh chưa biết rõ

Triệu Hi Thành lạnh lùng nhìn về phía Chu Thiến:

- Rốt cuộc khi nãy là làm sao?

Chu Thiến đương nhiên sẽ không giấu diếm cho Tống Thiệu Vân, hơn nữakhi nãy Thế Duy phải chịu khổ sở, hoảng loạn như thế cũng đều là vì côta.

Nhưng Chu Thiến còn chưa kịp nói thì Tống phu nhân sớm đã tức giậntrừng mắt nhìn Tống Thiệu Vân một cái rồi sau đó kể hết mọi chuyện ra.

Tống Thiệu Vân oán hận nhìn Tống phu nhân mà nghĩ thầm, trở về nhấtđịnh phải nói lại cho cha, vừa vặn kéo thêm người chịu tội trước cơngiận của cha.

Triệu Hi Thành nghe xong từ đầu đến cuối, xoay người sang nhìn thẳngvề phái Tống Thiệu Vân. Sự lạnh lùng trong mắt khiến tim Tống Thiệu Vânrun lên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân