Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7015 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 217
sóng ngầm lại nổi.

❊ ❊ ❊

Chương 216: Sóng ngầm lại nổi

Tiếng nhạc nơi này rất lớn, nhịp trống mạnh mẽ như gõ vào lòng ngườinhưng mỗi lời của Tống Thiệu Vân đều rất rõ ràng mà truyền vào tai ChuThiến.

Lòng Chu Thiến chấn động, cố gắng áp chế xúc động muốn quay đầu. Cônhìn lên sân khấu chăm chú, nhưng trang phục biểu diễn hoa lệ trên sânkhấu kia hoàn toàn không khiến cô để ý, tâm hồn cô bay đến chiếc bàncách đó không xa.

Bên bàn tròn, Triệu Hi Thành nhàm chán nhìn sân khấu cũng chẳng trảlời Tống Thiệu Vân. Hôm nay anh vốn không định đến nhưng thời gian nàytâm tình thực sự rất phiền muộn. Hơn nữa là còn cả Hi Tuấn biểu diễn nên đơn thuần là đến giải sầu. Nhưng trong không khí náo nhiệt này, sựphiền muộn của anh cũng chẳng tiêu tan nửa phần. Càng nào nhiệt thì lòng anh càng cô tịch. Tống Thiệu Vân ở bên còn cứ líu ríu càng khiến anhthấy phiền. Nếu buổi biểu diễn này chẳng có Hi Tuấn thì anh sớm đã phủitay đi về.

Bên cạnh, Tống Thiệu Vân hoàn toàn không cảm nhận được tâm tình củaanh, quần áo hoa lệ, âm nhạc sôi động trên sân khấu khiến cô nàng hưngphấn vô cùng, thỉnh thoảng lại nói với Triệu Hi Thành:

- Hi Thành, xem kìa, bộ quần áo kia đẹp không?

- Cả bộ kia nữa, em rất thích

- Nhà thiết kế đúng là thiên tài, bộ nào cũng đẹp, thật chờ mong bộ áo cưới của cô ấy.

Tuy rằng không nghe thấy tiếng Triệu Hi Thành nhưng sự nũng nịu củaTống Thiệu Vân vẫn khiến lòng Chu Thiến xót xa. Cô không ngừng tự nhủ,đừng để ý, đừng để ý, nay mày và Hi Thành đã chẳng còn liên quan, đừngđể ý… Nếu không vì đã hứa với Hi Tuấn thì cô thực sự muốn rời khỏi đây

Thời gian này, Triệu Hi Thành cũng chịu sự dày vò tương tự. Anh hận không thể nhét giẻ vào miệng Tống Thiệu Vân.

Anh không khỏi hối hận sâu sắc vì quyết định vừa rồi. Mãi đến khi HiTuấn xuất hiện thì mới làm cho Tống Thiệu Vân yên tĩnh hơn chút. Bởi vìtoàn bộ tâm tình của cô ta đều bị bộ áo cưới kia thu hút

Áo cưới trắng tinh khôi ôm lấy dáng người hoàn mỹ của người mẫu,thiết kế hở vai, eo bó sát, vạt váy xõa tung, tầng tầng lớp lớp lụa mỏng rủ xuống, chất liệu sa mỏng trong suốt như mây, như khói, như sương,tựa như ảo mộng, như một cảnh lãng mạn trong mơ, hấp dẫn ánh mắt mọi côgái nơi này. Ai cũng tán thưởng, hận không thể lập tức có được chiếc áocưới trong mộng này. Mà bên cạnh, Hi Tuấn đảm nhận nhân vật chú rể, anhmặc áo bành tô đen cao quý, tao nhã, tuấn mỹ vô cùng càng khiến bộ váycưới đó có vẻ tôn quý. Ngay cả Chu Thiến vốn bất an cùng rất tán thưởngchứ đừng nói đến Tống Thiệu Vân vốn vì bộ áo cưới này mà đến.

Vẻ mặt Tống Thiệu Vân say mê, kích động nắm chặt tay Triệu Hi Thành mà nói:

- Hi Thành, chính là nó, ngày kết hôn em nhất định phải mặc nó

Cô ta quay đầu, vẻ mặt khát vọng, chờ đợi rồi hỏi:

- Hi Thành, anh thấy sao?

Tống Thiệu Vân nói những lời này khiến Chu Thiến lại trở về với thựctế, cô đau đớn nghĩ, bọn họ sẽ kết hôn sao? Nhanh như vậy? Tuy rằng biết rõ Triệu Hi Thành đã chọn Tống Thiệu Vân nhưng vừa nghĩ đến bọn họ sẽkết hôn thì tim Chu Thiến vẫn như bị dao cắt

Lúc này, Hi Tuấn bước đến góc gần Chu Thiến, anh thừa dịp xoay ngườimà nháy mắt với Chu Thiến rồi khẽ mỉm cười dịu dàng. Chu Thiến nhìnthấy, tuy rằng lòng rất khó chịu nhưng vẫn mỉm cười

Bên kia Triệu Hi Thành nghe Tống Thiệu Vân ám chỉ thì cười cười nhìn cô ta nói:

- Em thích là được

Dù sao cũng chẳng liên quan gì đến anh!

Mà Tống Thiệu Vân lại như nhận được lời hứa hẹn, vẻ mặt vui như hoa nở

Triệu Hi Thành nhìn thấy cô ta vui vẻ như thế thì ánh mắt có chúttrào phúng, sau đó lại nhìn lên sân khấu, vừa vặn thấy Hi Tuấn cười vớiai đó dưới sân khấu. Triệu Hi Thành rất hiểu em mình, vừa nhìn đã biếtđó là sự vui vẻ từ trong tim. Triệu Hi Thành không khỏi có chút tò mò,là ai làm cho Hi Tuấn cười vui vẻ như thế?

Anh nhìn theo ánh mắt Hi Tuấn, vừa nhìn thì sắc mặt lập tức trầm xuống, trong mắt hiện rõ sự phẫn nộ và ghen tỵ.

Người Hi Tuấn nhìn chẳng phải chính là Chu Thiến đã hại anh ăn khôngngon ngủ không yên đó sao! Mà kẻ đầu sỏ lúc này lại ngồi dưới sân khấunhìn Hi Tuấn biểu diễn rồi mỉm cười với nó

Triệu Hi Thành nhìn Chu Thiến, cô ngồi không xa anh, mặc một bộ quầnáo màu vàng nhạt, tóc cột bằng sợi ren đẹp, trang điểm nhẹ nhàng. Rõràng những điều này đều là vì Hi Tuấn.

Người con gái lúc trước còn nói yêu mình, khiến mình rối loạn rồi lại biến mất không còn tăm tích. Lúc này cô lại trang điểm xinh đẹp mà nhìn em mình mỉm cười

Mặt Triệu Hi Thành cứng đờ, hai tay nắm chặt nổi rõ gân xanh nhưngđang rất nhẫn nại. Anh hận không thể lập tức kéo Chu Thiến ra khỏi nơinày.

Nhưng lý trí lại khiến anh phải chịu đựng mà ngồi lại đây.

Tống Thiệu Vân đang xem biểu diễn say mê, đột nhiên cảm nhận xungquanh lạnh đi vài phần. Cô ta rùng mình, lúc này mới phát hiện Triệu HiThành đang nhìn về một phía với thần sắc rất phức tạp. Cô ta nhìn theoánh mắt của anh thì đã thấy chính là Chu Thiến.

Tống Thiệu Vân nhíu mày, thầm mắng trong lòng, người con gái kia saonhư âm hồn bất tán? Sao đến đây vẫn có thể gặp cô ta? Nghĩ đến là vì côta mà mình phải tự sát một lần, nỗi đau khổ, sợ hãi vẫn còn hiện hữukhiến cô ta run rẩy. Ánh mắt cô ta nhìn Chu Thiến thêm một phần phẫnhận. Nhưng vừa nghĩ Triệu Hi Thành đã sa thải cô, hơn nữa khi nãy cònnhư đã đáp ứng sẽ kết hôn với mình, giờ đã toàn thắng thì sự phẫn hận đó lại chuyển thành sự đắc ý. Loại con gái như cỏ rác này mà cũng đòitranh đàn ông với mình? Đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga

Chu Thiến cũng cảm nhận được ánh mắt từ bên kia đổ lại, biết bọnTriệu Hi Thành đã nhìn thấy cô. Cô thẳng thắn quay đầu nhìn về phía bọnhọ, tiếp xúc với hai ánh mắt đầy những cảm xúc khó chịu đó thì làm nhưkhông thấy, chỉ khẽ mỉm cười coi như chào hỏi rồi lại quay đầu đi. Bấtkể thế nào, tư thái nhất định phải tao nhã, không thể biến mình thành kẻ yếu đuối được

Triệu Hi Thành nhìn vẻ thoải mái này của cô thì lửa giận càng sâu.Mình lúc nào cũng nhớ nhung cô nhưng cô thấy anh lại chẳng chút phảnứng? Giờ anh bị sự ghen tỵ làm u mê, hoàn toàn quên những lời nói tànnhẫn của mình dành cho Chu Thiến.

Chu Thiến không quay đầu lại, để mặc bọn họ nhìn mình đến thủng gáy.Lòng cô cũng thầm giận dữ: đó là kiểu nhìn gì thế, mình đã rời xa cuộcsống của anh, vì sao nhìn thấy cô vẫn như nhìn thấy kẻ thù!

Buổi biểu diễn lúc này đã gần kết thúc, nhà thiết kế dẫn người mẫulên sân khấu nhận lời chúc mừng của mọi người. Hi Tuấn cùng người mẫu áo cưới trở thành tiêu điểm, mọi người hoan hô, hò hét ầm ỹ, tiếng nhạcsôi động cùng ánh đèn loang loáng đẩy không khí lên đến cao trào

Sau đó tất cả người mẫu đều dần lùi về hậu trường, nhà thiết kế thìđi xuống dưới bàn bạc việc làm ăn với một số doanh nhân khác.

Trợ lý của Hi Tuấn tìm được Chu Thiến, dẫn cô vào hậu trường. Mãi đến khi đi vào, Chu Thiến cũng chẳng quay đầu nhìn Triệu Hi Thành lấy mộtlần.

Triệu Hi Thành chỉ càm thấy trong lòng như có khối đá đè nặng. Sắcmặt anh càng lúc càng âm trầm. Anh lạnh lung nói với Tống Thiệu Vân:

- Anh muốn đi tìm Hi Tuấn, em tự về trước đi

Vất vả lắm mới có cơ hội đi cùng anh, sao có thể dễ dàng trở về. Hơnnữa cô ta thấy Chu Thiến đi vào hậu trường, vốn không quá yên tâm nênvội nói:

- Hi Thành, em đi với anh, em rất muốn gặp Hi Tuấn.

Triệu Hi Thành lạnh lùng nhìn cô một cái, như là nghĩ tới cái gì nên nói:

- Vậy cũng được!

Tống Thiệu Vân cao hứng ôm lấy tay Triệu Hi Thành. Triệu Hi Thành nhìn thấy vốn định gạt ra nhưng do dự một hồi rồi lại thôi.

Bọn họ cùng tìm đến phòng hóa trang của Hi Tuấn, đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Hi Tuấn đang tẩy trang mà Chu Thiến thì ở bên nói chuyện phiếm với anh.

Triệu Hi Thành hừ lạnh một tiếng, Tống Thiệu Vân tỏ vẻ khinh thường.Cô ta cũng có bản lĩnh quá, anh không được thì chuyển sang em! Lợi hại!Nhưng người như Hi Tuấn sao để ý đến cô ta! Đúng là buồn cười muốn chết!

Hi Tuấn nhìn thấy hai người thì cười nói:

- Anh, sao lại vào đây!

Triệu Hi Thành đi tới, cười cười:

- Chẳng phải là đến cổ vũ em sao! Nhưng những người đến cổ vũ cho em thật không ít…

Nói xong liếc về phía Chu Thiến thì lại thấy Chu Thiến đang nhìn đếntay Tống Thiệu Vân ôm lấy tay mình. Theo bản năng, anh vội vàng gạt tayTống Thiệu Vân ra, đột tác đột ngột khiến ai nấy đều sửng sốt, đến chính anh cũng tự giật mình. Anh đưa Tống Thiệu Vân đến vốn mang tâm lý thịuy nhưng chỉ một cái nhìn của cô đã khiến kế hoạch của anh phá sản trong nháy mắt. Người con gái này rốt cuộc có ma lực gì?

Anh vì che giấu sự xấu hổ của mình mà thản nhiên nói:

- Ở đây nóng quá

Tống Thiệu Vân cũng xấu hổ, cô ta vuốt vuốt cánh tay bị gạt ra, ngượng ngùng cười:

- Đúng, nóng thật..

Chu Thiến chỉ cúi đầu, lòng không biết buồn hay vui.

Triệu Hi Tuấn lẳng lặng nhìn mọi thứ, chẳng nói gì.

Trợ lý hồ nghi nhìn lên điều hòa, đang bật mà! Nóng? Sao anh ta không thấy gì?

Người trang điểm giúp Hi Tuấn tẩy trang. Hi Tuấn vào phòng thay đồ để thay quần áo, lúc đi ra, Chu Thiến xách túi nói với anh:

- Chúng ta đi thôi!

Triệu Hi Tuấn nhìn cô gật gật đầu, sau đó nói với Triệu Hi Thành:

- Anh ơi, bọn em có chút việc, đi trước vậy

Anh không nói là bọn họ muốn đi ăn cơm, chẳng hiểu sao lại không muốn để Triệu Hi Thành biết.

Ai ngờ Triệu Hi Thành lại mở miệng hỏi:

- Hai người đi đâu?

Chu Thiến nhìn anh nhưng không nói. Triệu Hi Tuấn bất đắc dĩ đành đáp:

- Bọn em đi ăn cơm, bọn em đã ăn tối đâu!

Triệu Hi Thành cười cười, đôi mắt đen láy chợt lóe sáng:

- Hay đấy, lúc đến đây anh cũng chưa ăn, cùng đi đi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân