Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7090 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 241
lời nói tận đáy lòng trong màn đêm 2.

❊ ❊ ❊

Chương 240: Lời nói tận đáy lòng trong màn đêm 2

Nhiệt độ càng lúc càng thấp, Chu Thiến không nhịn được mà run run,xoa xoa tay mình đồng thời, dạ dày cô cũng sôi lên, yết hầu khô rát. Côcũng chẳng rõ mình đã bao lâu rồi chưa ăn uống gì. Cô vừa lạnh, vừa đóilại vừa khát. Nhưng tất cả những điều này cô chỉ có thể yên lặng chịuđựng, Hi Thành giờ đã rất khó chịu, không thể lại để anh phải lo lắngcho mình nữa

Bên kia, Triệu Hi Thành lén lau đi máu tươi nơi khóe miệng, thở hổn hển rồi nói:

- Vợ anh đã mất được hai năm, anh rất yêu cô ấy, anh từngnghĩ, cả đời này, ngoài cô ấy ra thì anh sẽ chẳng yêu ai nữa. Thật đó,anh thực sự nghĩ như vậy, có lẽ anh sẽ kết hôn với người con gái khácnhưng trong lòng anh sẽ chỉ có cô ấy. Cho đến giờ, cuộc sống của anhluôn chìm trong kí ức ngọt ngào với cô ấy. Tuy rằng phần lớn rất cô đơnnhưng kí ức về Thiệu Lâm là điều duy nhất an ủi cho cuộc đời anh. Anh đã cho rằng cả đời này anh đều sẽ sống cuộc sống như vậy mãi mãi…

Triệu Hi Thành thoáng dừng lại, nói một tràng dài này khiến anh khó thở, anh nặng nề hít sâu vài hơi.

Chu Thiến nghe đến đó thì nước mắt lã chã. Cô bưng miệng, không để mình khóc thành tiếng

- Nhưng Chu Thiến à, trời cao lại để anh gặp em… Anh khôngbiết đây có phải là thử thách cho anh không. Anh không biết vì sao lạithế, Chu Thiến, anh chẳng biết từ khi nào, trong tâm trí anh chỉ toàn là bóng dáng của em. Chỉ trong thời gian ngắn như vậy, anh thật sự khôngbiết là chuyện gì xảy ra, giống như là trời định vậy, anh cũng biết làvì sao lại thích em, anh không nói rõ được. Có lẽ là lúc em cười rộ lên, có lẽ là lúc em nói chuyện, có lẽ là lúc em bế Thế Duy, thậm chí có khi là khi em cáu giận với anh. Anh không biết, anh không thể nói rõ ràngđược, nhưng Chu Thiến, em nhân lúc anh không hề phòng bị mà đi vào lònganh, chờ đến khi hình bóng của em in sâu trong lòng anh, thật sâu thậtsâu không thể gạt bỏ đi được nữa thì anh mới phát hiện, sao có thể thếđược? Chu Thiến, anh yêu Thiệu Lâm như vậy, trong lòng anh chỉ có thể có mình cô ấy, cô ấy vì cứu anh mà chết, anh sao có thể để cho người congái khác thay thế vị trí của cô ấy trong lòng anh? Anh không thể làm như vậy được, lí trí của anh không cho phép, lòng anh cũng không cho phép.

Anh thao thao bất tuyệt nói xong giọng nói càng trở nên suy yếu nhưng trong không gian chật hẹp mà yên tĩnh này lại khiến lòng Chu Thiến rung động thật mãnh liệt.

- Anh muốn xóa bỏ hình bóng của em trong lòng anh nhưng lầnnào cũng khiến anh đau thấu tim gan. Em như đã chiếm vị trí quan trọngtrong lòng anh, mỗi lần muốn gạt đi như mang theo máu thịt. Anh nóinhững lời tuyệt tình chỉ là vì muốn bức em rời xa anh, anh ép bản thânkhông được nhớ em, anh nghĩ rằng anh đã làm được nhưng chẳng có lúc nàoanh không nhớ đến em. Khi nhìn thấy em và Hi Tuấn, anh rất ghen tị, anhghen tị với nó khi nó có thể thoải mái gần gũi bên em. Mỗi lần em cườivới nó đều khiến anh thật khó chịu. Hôm đó em ở phòng hóa trang hỏi anh, em bảo em chỉ là một người bình thường thì anh có yêu em không? ChuThiến khi yêu em, anh chưa từng nghĩ đến chuyện đó… Nhưng mà, anh khôngthể chấp nhận em, trong lòng anh rất đau nhưng anh nghĩ rồi nó sẽ quađi, nhưng không hề, dần dần mọi cảm giác trở nên chết lặng nhưng chưatừng biến mất. Anh dùng công việc mà tự làm mình trở nên u mê, dùng rượu để quên đi mọi thứ nhưng những giấc mơ đêm về, nỗi đau ấy vẫn quá daidẳng…

- Chu Thiến, thật tốt, giờ anh đến đây bên em, tuy rằng bịnhốt ở đây nhưng anh đã có thể nói ra những gì anh suy nghĩ, anh chưatừng được thoải mái như vậy, anh thực sự rất vui, anh không hề hối hận.Chu Thiến, em có thể nắm tay anh không? Vươn tay lại đây nào, anh muốnnắm tay em

Nước mắt Chu Thiến lại càng rơi nhiều, tuy rằng bị nhốt ở đây, tuyrằng tính mạng bị uy hiếp, tuy rằng rất lạnh, rất đói, rất khát nhưnglòng cô lại rất vui vẻ, rất ngọt ngào. Cô muốn cười nhưng nước mắt lạicứ rơi, cô vội vã lau nước mắt rồi sờ soạng, cuối cùng tìm được một kẽhở mà vươn tay qua

- Anh chạm được tay em không? Hi Thành?

- Ở đâu?

Triệu Hi Thành sờ soạng lung tung trong bóng đêm, cuối cùng cũng chạm vào tay Chu Thiến, bàn tay cô lạnh như băng không chút ấm áp.

Tay Chu Thiến được anh nắm trong lòng bàn tay, tay anh không còn nóng như bình thường nhưng vẫn rất ấm. Chu Thiến yên tâm, ít nhất anh khôngbị lạnh

Bọn họ nắm chặt tay, Chu Thiến chảy nước mắt, nhẹ nhàng nói:

- Anh đúng là đồ ngốc, không, là em, em mới là đồ ngốc, emchẳng biết gì cả, chỉ lo trách móc anh, Hi Thành, đáng lẽ ra em nên nóisớm cho anh mới đúng. Thực ra…

Triệu Hi Thành đột nhiên cắt ngang lời cô:

- Tay em sao lạnh thế? Em lạnh à? Xem ra anh nói nhiều mà quên mất việc quan trọng

Anh rút tay về rồi nói:

- Chu Thiến, em đến chỗ ngăn bàn, tìm tòi đi, trước khi anhđến đây, cảnh sát Nhật Bản đã nói, bình thường ở Nhật đều có dự trữ sẵnđồ cứu trợ ở trong này, bên trong nhất định có nước và đồ ăn, thậm chícả nến nữa, em thử tìm đi.

Bị Triệu Hi Thành cắt lời, Chu Thiến tạm thời bỏ qua những lời địnhnói. Lúc này tìm nước và đồ ăn mới là quan trọng nhất, chỉ cần bọn họcòn sống thì nhất định sẽ có cơ hội để nói.

Chu Thiến cẩn thận men theo đường cũ mà đi đến bên bàn, thật cẩn thận tìm kiếm

- Tìm được chưa, thử lục hết các ngăn tủ đi em!

Chu Thiến mày mò, tìm được một cái hộp nhỏ

- Tìm được rồi!

Chu Thiến cao hứng kêu lớn

- Mở ra đi, bên trong nhất định sẽ có nến và diêm

Chu Thiến mở hộp ra, răng va lập cập mà sờ soạng một hồi, đụng phảimột thứ tròn tròn gì đó, hẳn đó chính là nến. Mò mẫm một hồi cô cũng tìm được bật lửa, vội vàng cẩn thận châm nến.

Ánh sáng mỏng manh chiếu lên căn phòng, Chu Thiến nương theo ánh đènmà nhìn, chỉ thấy xung quanh tường đều đổ nát, chỉ còn lại không giannho nhỏ quanh bàn này. Không khí cũng thông thoáng, xem ra là chưa hoàntoàn bị phá hoại. Cô muốn nhìn qua chỗ Triệu Hi Thành nhưng bị đất đáche lấp, không nhìn được anh.

Nhưng anh như nhìn thấy cô bởi vì anh lại nói:

- Đừng vội tìm anh, nhìn xem còn cái gì nữa không

Chu Thiến cúi đầu, nương theo ánh nến mà nhìn, có hai túi đồ ăn, bêntrong là bánh bích quy, mấy cục đường và vài gói đậu phộng, còn có haichai nước. Chu Thiến vội báo lại cho anh nghe

Triệu Hi Thành nghe xong thì nói:

- Mấy cái này có lượng calo rất cao, có thể bổ sung thể lực, hẳn có thể chống đỡ được mấy ngày

Chu Thiến thu xếp gọn lại rồi nói:

- Hi Thành, giờ em qua chỗ anh

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân