Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7049 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 207
tự sát.

❊ ❊ ❊

Chương 206: Tự sát

Qua hai ngày thì Thế Duy xuất viện. Trong hai ngày này, Triệu phunhân và Triệu lão gia cùng một số nhân viên cao cấp trong Triệu thị đềuđến thăm Thế Duy, chỉ riêng Triệu Hi Thành từ hôm đó rời đi cùng TốngThiệu Vân thì không thấy xuất hiện nữa. Lòng Chu Thiến rầu rĩ, trong đầu cũng có rất nhiều tưởng tượng nhưng sau đó đều nhất nhất phủ định. Lạinghĩ rồi lại gạt đi, lòng vô cùng phiền chán, hận không thể lập tức đitìm Hi Thành mà hỏi cho rõ.

Mãi đến hôm Thế Duy xuất viện thì Chu Thiến mới thấy Triệu Hi Thànhđến đón Thế Duy. Nhìn thấy anh đi vào, lòng Chu Thiến dâng lên niềm vuikhó tả, nụ cười cứ thế mà hiện ra. Nhưng khi cô nhìn thấy Hi Thành thìnụ cười như đông lại.

Khuôn mặt anh rất tiều tụy, như mấy hôm không được nghỉ ngơi. Áo màutrắng nhăn nhúm, phần eo cũng rộng không ít. Rõ ràng là anh đã gầy đi…

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Chu Thiến đầy nghi hoặc.

Thế Duy thấy cha thì vươn tay đòi cha bế

Triệu Hi Thành mỉm cười đi tới bế Thế Duy vào lòng. Thế Duy vừa nghịch cổ áo của Hi Thành vừa bĩu môi nói:

- Cha, sao cha không đến thăm Thế Duy?

Triệu Hi Thành khẽ hôn lên đôi má bầu bĩnh của thằng bé rồi nói:

- Hai hôm nay cha bận lắm, trong công ty có nhiều việc nên mới không tới

Thế Duy thấy cha là đã rất vui rồi, không nói thêm chỉ, chỉ ôm lấy cổ cha.

Triệu Hi Thành quay đầu nhìn về phía Chu Thiến, trong ánh mắt có cảm xúc rất phức tạp, một lát sau mới nói:

- Mọi thứ chuẩn bị hết chưa?

Chu Thiến nhìn anh, trong lòng có rất nhiều lời muốn nói nhưng cô biết giờ không phải lúc nên chỉ nói:

- Đã chuẩn bị xong rồi

- Vậy đi thôi!

Nói xong Triệu Hi Thành hờ hững xoay người.

Chu Thiến nhìn bóng dáng anh, thoáng giật mình, sau đó cũng vội đi theo

Trong xe, Chu Thiến bế Thế Duy ngồi ở bên ghế phụ. Dọc đường đi cô có một cảm giác rất lại, không thể nói là Triệu Hi Thành lạnh nhạt với cô, lúc anh nói chuyện với Thế Duy thì cũng sẽ tán gẫu đôi câu với cô.Thỉnh thoảng cũng sẽ cười với cô, chỉ là Chu Thiến luôn cảm thấy có gìđó không đúng. Cảm giác rằng tuy rằng anh cười với cô nhưng ánh mắt anhluôn trống rỗng, tựa như anh tự dựng lên một vỏ bọc vô hình ngăn cách.Cô có thể nhìn thấy nhưng không thể chạm đến được.

Mấy ngày trước cô hoàn toàn có thể chạm đến tim anh, bọn họ đã từng rung động, chẳng lẽ là ảo giác của riêng cô sao?

Không, không thể nào, nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó. Có cơ hộicô nhất định phải nói rõ chân tướng, không thể kéo dài mãi được, cô rấtkhông nỡ.

Cứ như vậy mãi cho đến khi về nhà, Triệu Hi Thành bế Thế Duy lên lầu, đặt thằng bé lên giường cho nó nghỉ ngơi rồi nói:

- Thế Duy nghe lời cô nhé, cha phải đến công ty rồi

Nói xong đi đến bên Chu Thiến nói:

- Chu tiểu thư, làm phiền cô rồi

Sau đó đi lướt qua cô mà bước ra ngoài phòng.

Ngữ khí, vẻ mặt của anh như nói với những người làm của Triệu gia, chỉ là khách khí hơn một chút.

Chu Thiến không khỏi đi theo, đứng sau anh mà khẽ gọi lại:

- Triệu tiên sinh, có thể cho tôi chút thời gian, tôi có lời muốn nói với anh

Giọng nói có chút vội vã.

Triệu Hi Thành chậm rãi xoay người lại nhìn cô, trong ánh mắt hiệnlên chút mâu thuẫn nhưng chỉ trong chốc lát khiến cho Chu Thiến cảm thấy như mọi thứ chỉ là ảo giác của cô mà thôi

- Chu tiểu thư, hôm nay tôi hơi bận, có gì để sau hãy nói.Nếu cô có chuyện gì thì cứ tìm Quế tẩu hoặc tìm mẹ tôi cũng được

Nói xong vẫn tiếp tục bước đi.

Chu Thiến đuổi theo đến cầu thang:

- Triệu tiên sinh!

Nhưng Triệu Hi Thành không hề quay đầu, thậm chí còn bước nhanh hơn, rất nhanh đã biến mất trong tầm mắt của cô.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chuyện gì khiến Hi Thành thay đổi nhanh như vậy? Sáng hôm đó, rõ ràng cô có thể cảm nhận được anh đã rung độngnhưng giờ sao lại tránh cô như rắn rết?

Là vì Thiệu Lâm sao? Nếu anh không muốn phản bội người vợ đã chết thì vì sao hôm đó lại tiếp cận cô?

Từ trước anh có gì thì sẽ nói ra, tâm tư của anh không hề khó hiểunhưng giờ đương nhiên anh sẽ không đem tâm sự của mình mà nói với cônhưng chính là vì thế nên làm sao cô hiểu được rốt cuộc anh đang nghĩgì?

Còn cả Hi Tuấn…

Vì sao những chuyện đau đầu lại nhiều như thế?

Đêm nay nhất định sẽ chờ Hi Thành về, bất kể thế nào cô cũng phải nói rõ chân tướng, nói cho anh rằng cô chính là Thiệu Lâm, là vợ của anh.Sau đó sẽ hỏi anh xem anh có chấp nhận cô không? Về phần Hi Tuấn, cô chỉ đành nói xin lỗi. Hi vọng anh biết cô là Thiệu Lâm, là chị dâu của mình thì sẽ buông tình cảm này. Chẳng qua mới chỉ hơn một tháng chắc hẳntình cảm sẽ không quá sâu

Chu Thiến bất an suốt cả ngày nhưng mãi đến tối cũng không thấy HiThành quay về. Chu Thiến đợi hồi lâu, mãi đến khi Thế Duy buồn ngủ mớiôm thằng bé lên lầu. Nhưng không biết rằng cô đi chưa được bao lâu thìTriệu phu nhân nhận được điện thoại của Tống gia:

- Cái gì? Thiệu Vân tự sát?

Triệu Hi Thành ngồi trong văn phòng nhìn quang cảnh bên ngoài qua cửa sổ. Nhìn ánh mặt trời dần lặn về tây, màn đêm dần bao phủ. Nhìn thànhphố ồn ào náo động dần dần biến thành cảnh đêm lộng lẫy với những ánhđèn sáng như ngọc. Nhưng anh vẫn chỉ ngồi đó không nhúc nhích.

Cảnh Thiệu Lâm qua đời như chỉ mới ngày hôm qua. Anh vẫn nhớ rõ mỗimột vẻ mặt của cô khi lâm chung, mỗi một câu, thậm chí một nụ cười, cảcâu nói “em yêu anh” mà cô lặng lẽ nói đều khắc sâu trong tâm trí anh.

Còn cả mỗi cái ôm, mỗi nụ hôn của bọn họ, mỗi lần thủ thỉ tâm sự, nụ cười của cô sáng bừng như ánh nắng

Rõ ràng là anh nhớ cô như vậy, rõ ràng không thể quên cô thì vì saocó thể động lòng với người con gái khác? Chẳng lẽ đúng như lời TốngThiệu Vân nói, anh là kẻ xảo trá sao?

Anh không quan tâm người khác nhìn anh, đánh giá anh thế nào nhưnganh không thể chịu đựng được việc mình phản bội Thiệu Lâm. Người con gái tốt đẹp đó, người con gái yêu anh như thế, anh đã từng thề sẽ luôn yêucô nhưng giờ anh lại để một người con gái khác lặng lẽ chiếm cứ nhữnggiấc mơ đêm về?

Cô gái này ở ngay bên cạnh mình, cô không như Thiệu Lâm chỉ sốngtrong trí nhớ của anh. Mỗi cái mỉm cười, mỗi câu nói của cô đều ảnhhưởng đến trái tim anh. Anh thực sự nghi ngờ, nếu cứ thế này thì ngườicon gái này sẽ thay thế hoàn toàn địa vị của Thiệu Lâm trong lòng anh,biến Thiệu Lâm trở thành quá khứ mãi mãi.

Không, anh không muốn như vậy. Người anh yêu là Thiệu Lâm, không aicó thể thay thế được Thiệu Lâm. Thiệu Lâm đã vì anh mà qua đời, anhkhông thể để người khác thay thế cô, ảnh hưởng đến tình cảm của bọn họ

Anh có thể kết hôn với người khác, có thể sẽ tìm mẹ cho Thế Duy nhưng anh sẽ không tìm người để yêu! Người cả đời anh yêu chỉ có thể là Thiệu Lâm!

Lúc này, điện thoại anh đột nhiên vang lên, tiếng chuông du dương vang lên trong đêm yêu tĩnh vô cùng rõ ràng

Triệu Hi Thành cầm điện thoại nhìn, là số của Tống Trí Hào. Anh nhíumày khẽ cười lạnh. Tống Trí Hào rốt cuộc không nhịn được mà gọi cho anhrồi sao? Ông ta sẽ nói gì đây? Anh rất ngạc nhiên.

Triệu Hi Thành ấn nút nghe, bình tĩnh gọi một tiếng:

- Cha!

Tuy rằng Thiệu Lâm đã qua đời nhưng trong lòng anh bọn họ mãi là chamẹ vợ. Nhưng Tống Trí Hào thì không cho là vậy, ông ta luôn nghĩ, congái đã mất thì quan hệ chẳng con nên mới vội vàng đẩy một đứa con gáikhác qua. Những người bạc tình đều cư xử như ông ta.

Trong điện thoại, giọng nói của Tống Trí Hào mất đi sự bình tĩnh thường nhật, ông vội vã nói:

- Hi Thành, con mau đến bệnh viện đi, Thiệu Vân tự sát! Tình hình không ổn! Con mau đến đi, nó luôn gọi tên con

- Tự sát!

Triệu Hi Thành nhíu mày, Thiệu Vân sẽ tự sát? Lần trước chẳng phải cô ta mắng anh rất thống khoái? Loại phụ nữ tâm cơ như cô ta sẽ tự sát?Đánh chết anh cũng không tin. Tống Trí Hào như cũng biết anh không tin,sốt ruột nói:

- Hi Thành, cha lớn tuổi rồi còn nói dối nữa sao? Sau khiThiệu Lâm qua đời, cũng chỉ có nó cho cha chút an ủi. Nể tình Thiệu Lâm, con đến xem Thiệu Vân đi! Nó luôn nhớ đến con

Giọng nói có ý cầu xin

Nghe ông nhắc tới Thiệu Lâm thì Triệu Hi Thành lại mềm lòng. Hơn nữagiọng Tống Trí Hào không giống nói dối, tuy rằng vô luân thế nào anhcũng không thể tin Thiệu Vân sẽ tự sát nhưng bất kể thế nào, Tống TríHào đã gọi điện đến thì về tình về lý anh vẫn nên đến xem

Anh xem xem Tống Thiệu Vân đang làm trò quỷ gì!

Triệu Hi Thành mất kiên nhẫn, anh cầm chìa khóa ra khỏi văn phòng

Cùng lúc đó, Tống Trí Hào cất điện thoại xoay người, vẻ lo lắng đaulòng khi nãy biến mất trong nháy mắt. Cả người lạnh lùng, âm trầm mà nói với Tống Thiệu Vân mặt tái mét nằm trên giường bệnh:

- Đây là cơ hội cuối cùng của mày, nếu ngay cả cơ hội nàycũng không nắm bắt được thì sau này tự nuôi bản thân đi. Tống Trí Hàotao không nuôi đứa con gái vô dụng làm gì cả!

Tống Thiệu Vân rơi nước mắt:

- Cha, lần trước con và Hi Thành đã trở mặt, cho dù con tựsát thì anh ta cũng sẽ không hồi tâm chuyển ý, anh ta vốn không thíchcon

Bên cạnh Tống Thiệu Vân là một người đàn bà mặc quần áo màu vàng khoảng hơn 40 cũng lau nước mắt nói:

- Trí Hào, ông quá nhẫn tâm, còn ép con gái mình tự sát, giờcon mất nhiều máu như thế, chẳng biết có ảnh hưởng đến sức khỏe sau nàykhông nữa

Tống Trí Hào hừ lạnh một tiếng nói:

- Tôi chẳng phải vì tốt cho nó. Nếu nó có thể gả vào Triệugia thì cả đời cũng chẳng phải lo. Nói đến nói đi đều là Thiệu Vân vôdụng, nếu có được nửa Thiệu Lâm thì cần gì tôi phải phí sức như thế

Ông ta nhìn bốn phía, sau đó vẻ mặt đắc thắng nói:

- Thiệu Lâm chết ở chính bệnh viện này, Hi Thành thấy cảnh mà nhớ người, chưa biết chừng sẽ mềm lòng. Đáng tiếng, nếu nằm trong phòng mổ thì sẽ càng hoàn mĩ…

Sau đó ông quay lại lườm Tống Thiệu Vân một cái:

- Khóc cái gì! Giữ sức mà chờ Hi Thành đến rồi hãy khóc! HiThành mà đến thì mày có bao nhiêu đáng thương cứ lôi hết ra cho tao.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân