Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 6903 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 203
tiêm.

❊ ❊ ❊

Chương 202: Tiêm

Hôm qua có hơi bức xúc nên nói chắc cũng nặng lời, mọi người thôngcảm. Mình không cần cảm ơn hay gì gì đâu, nghe xong cũng thấy xấu hổlắm. Mọi người đọc bình luận về truyện thì mình thích hơn đấy ;;).

Have fun!

Chương 202 Tiêm

Tống Thiệu Vân cười tủm tỉm đưa con gấu trong tay cho Thế Duy rồi lại vươn tay giật lấy con gấu bên cạnh Thế Duy.

Chu Thiến biến sắc, đứng lên, còn không kịp ngăn cản thì đã thấy ThếDuy đột nhiên hét to một tiếng, mặc kệ tay đang truyền mà dùng hết sứcđẩy Tống Thiệu Vân ra, sau đó ném con gấu trong lòng vào người cô ta màkhóc:

- Trả gấu bông cho Thế Duy, không thèm con gấu của dì!

Bởi vì mạch máu của trẻ em rất bé, dùng lực lớn như vậy mà nhanhchóng bị chảy máu, chỗ châm kim phù lớn. Có lẽ vì đau lòng và cả đau đớn như vậy mà Thế Duy càng khóc lớn

Tất cả mọi người đều bị cảnh trước mắt này làm cho sợ ngây người. Chu Thiến vội bấm chuông khẩn cấp. Sau đó dừng truyền rồi vội xem xét tayThế Duy. Nhìn bàn tay bầm tím của Thế Duy mà đau lòng vô cùng, vội vãthổi, vuốt ve, nhỏ giọng dỗ dành

Thế Duy nhào vào lòng cô, chỉ Tống Thiệu Vân mà òa khóc:

- Gấu, gấu của mẹ…

Tống phu nhân lớn tiếng quát Tống Thiệu Vân:

- Còn không trả gấu lại cho thằng bé

Tống Thiệu Vân ngơ ngác nhìn mọi thứ, cô ta không thể ngờ Thế Duy lại phản ứng dữ dội như thế, chẳng qua chỉ là một con gấu, con gấu củangười mẹ nó chưa từng gặp, một đứa trẻ con hơn hai tuổi sao hiểu đượcnhiều như thế?

Cô ta ngây ngốc, còn chưa hiểu Tống phu nhân nói gì

Thế Duy thấy cô ta vẫn không chịu trả lại gấu thì càng khóc to hơn.Chu Thiến thấy mà tim thắt lại, cô đứng lên giật con gấu trong tay TốngThiệu Vân, dùng sức khá mạnh khiến Tống Thiệu Vân lảo đảo theo, nếukhông vịn kịp vào thành giường thì đã ngã xuống rồi

- Cô… Tống Thiệu Vân căm tức nhìn Chu Thiến.

Chu Thiến hung hăng trừng mắt nói:

- Tại cô khiến Thế Duy thành ra thế này, cô còn định cáu giận cái gì

Tống phu nhân và Bạch Tư Mẫn cũng đều lên tiếng chỉ trích Tống ThiệuVân, cô ta bị nhiều người mắng đành nén giận mà lùi qua một bên.

Lúc này bác sĩ vội tiến vào, xem tay Thế Duy rồi nhíu mày nói:

- Không được, phải châm qua chỗ khác

Nói xong gọi y tá lấy kim truyền mới để truyền lại.

Nhìn chiếc kim còn to hơn bình thường, Thế Duy hoảng sợ khóc lớn, ômchặt Chu Thiến mà run rẩy. Lần trước tiêm là lúc hôn mê nên không sao,giờ trơ mắt nhìn cây kim to như thế châm vào mình thì sao cậu bé khôngsợ cho được? Cậu nhóc lắc đầu, chết cũng không chịu vươn tay ra.

Chu Thiến cũng không nhẫn tâm nhưng vấn đề là chữa trị được một nửa,đang tiến triển tốt sao có thể dừng lại? Bác sĩ tiến lên kéo tay Thế Duy ra nhưng cả người Thế Duy run lên, khóc lóc ầm ĩ.

Tống phu nhân đứng đó nhìn mà đau lòng vô cùng nhưng biết không thểkhông truyền nên chỉ có thể lau nước mắt nhìn. Vì thế lại càng bực kẻđầu sỏ Tống Thiệu Vân kia, nếu không vì có chút nể nang thì thực sự đãxông lên mà tát cô ta hai tát rồi.

Bạch Tư Mẫn luôn miệng khuyên bảo nhưng cũng chỉ là phí công.

Thế Duy giãy dụa nhiều khiến bác sĩ mất kiên nhẫn:

- Mọi người định thế nào đây, ngay cả trông đứa trẻ tiêm cũng không làm được sao? Giờ có định tiếp tục không đây.

Dưới tình thế cấp bách Tống phu nhân nói:

- Hay là chúng ta cùng giữ thằng bé lại đi

Tống Thiệu Vân ở bên thấy to chuyện thì lòng cũng lo lắng. Cô tanghĩ, vẫn nên mau chạy đi thôi, đợi Hi Thành đến nhìn thấy thì chẳngphải là lãnh đủ sao? Chờ chuyện qua đi dỗ dành là được. Nghĩ vậy, nhânlúc mọi người đều để ý đến Thế Duy thì nhấc chân chuẩn bị chạy

Mắt thấy sắp đến cửa thì đột nhiên cánh cửa bật mở, Triệu Hi Thành mặc âu phục đi vào

Nhìn thấy anh, tim Tống Thiệu Vân trầm xuống, sắc mặt tái mét.

Triệu Hi Thành ở ngoài cửa đã nghe thấy tiếng khóc ầm ỹ, vừa vào đãthấy Tống Thiệu Vân tái mặt nhìn mình, cách đó không xa, một đám ngườivây quanh bên giường Thế Duy, mà tiếng khóc thảm thiết đó đúng là củaThế Duy. Mà câu nói của Tống phu nhân anh cũng nghe không thiếu một chữ.

Anh hoảng sợ, cũng mặt kệ Tống Thiệu Vân, vội đẩy cô ta ra rồi đi về phía giường

- Sao lại thế này? Giọng nói lạnh lẽo như băng.

Tống Thiệu Vân thầm than không may. Giờ bị anh nhìn thấy mình đang bỏ đi giờ mà nói dối thì chỉ sợ cơn tức càng lớn, chưa biết chừng sẽ chiatay mình thì làm sao? Vẫn là thành thật để anh mắng cho xong

Tống phu nhân thấy Hi Thành thì không còn lãnh đạm nữa, như nhìn thấy cứu tinh, vội kéo anh qua nói:

- Hi Thành, con mau nghĩ cách đi, Thế Duy không chịu tiêm.

Triệu Hi Thành ngạc nhiên nói:

- Sao còn tiêm, không phải đang truyền rồi, không cần tiêm gì nữa sao?

Bác sĩ tức giận nói:

- Còn không phải vì mấy người lớn không trông được một đứatrẻ. Nhiều người như thế mà trông một đứa trẻ con cũng chẳng xong

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Tống Thiệu Vân, Tống Thiệu Vânvội rụt người về phía sau. Triệu Hi Thành thấy thế thì biết nhất định là Tống Thiệu Vân lại gây rối. Nhưng việc quan trọng là tiêm cho Thế Duytrước. Chờ chút nữa sẽ hỏi cho rõ ràng rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Triệu Hi Thành thấy Thế Duy sống chết giãy dụa thì đành nói:

- Tất cả chúng ta cùng giữ thằng bé lại cho nó không cử động nữa

Nói xong kéo Thế Duy từ lòng Chu Thiến ra, ôm chặt thằng bé vào lòng. Thế Duy không thể cử động, lòng hoảng sợ vô cùng, khóc lóc, hai chânđạp tứ tung về phía bác sĩ. Triệu Hi Thành nói với Chu Thiến:

- Cô giữ lấy hai chân thằng bé đi

Chu Thiến do dự mà nắm lấy chân Thế Duy, Thế Duy hoàn toàn bị khốngchế, sự sợ hãi trong lòng càng lớn. Cậu không thể hiểu vì sao cha và côluôn thương mình lại đối xử với mình như thế. Cậu bé vừa tủi thân, khổsở, sợ hãi, phẫn nộ, tất cả những cảm xúc này khiến cậu bé như phátcuồng, ra sức vặn vẹo người, khóc lóc, gào thét chói tai.

Chu Thiến nhìn Thế Duy như vậy, cuối cùng không đành lòng, cô buông lỏng tay rồi kéo Thế Duy ra khỏi lòng Triệu Hi Thành.

Triệu Hi Thành trừng mắt quát:

- Cô làm gì thế, giờ là lúc để mềm lòng à? Chẳng lẽ tôi không thương nó chắc?

Thế Duy ôm chặt lấy Chu Thiến như người chết đuối vớ được cọc. Cậu bé khóc lóc đến độ không thở được.

Chu Thiến lắc đầu nói:

- Không được, không thể ép Thế Duy như thế. Như vậy chỉ càng làm thằng bé thêm sợ hãi. Có lẽ sau này sẽ thành ấn tượng xấu, khôngtốt cho sự phát triển sau này

Tống phu nhân nói:

- Sao nghiêm trọng thế được, trẻ con tiêm đứa nào chả thế.Chỉ cần một lúc là được rồi. Vẫn nên nhanh chóng chút đi, như vậy cũngđỡ cho Thế Duy mấy phần

Bạch Tư Mẫn cũng đi đến bên cạnh Chu Thiến mà khuyên:

- Hai đứa con của chị đứa nào cũng thế, mấy hôm sau lại quên ngay ấy mà

Triệu Hi Thành kéo tay Thế Duy, cả giận nói:

- Đừng làm loạn nữa, làm chậm việc chữa trị của Thế Duy cô chịu trách nhiệm được sao?

Tay bị cha giữ chặt, Thế Duy lại run rẩy người, tiếng khóc mới dịu đi giờ đột nhiên lại cất cao

Chu Thiến gạt tay Triệu Hi Thành ra, vội lùi hai bước, kiên quyết nói:

- Mọi người nhìn Thế Duy đi! Có thấy thằng bé sợ đến thế nàokhông? Mọi người nhẫn tâm ép nó sao? Cho tôi chút thời gian, tôi nhấtđịnh sẽ khuyên được Thế Duy đồng ý tiêm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân