Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5684 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 198
suy đoán tàn nhẫn

❊ ❊ ❊

Sau khi sắp xếp cho Mạnh Sơn Hổ ghi lời khai cho Hình Ti Ti, Cận Hải Dương đưa Cao Đại Thượng ra khỏi cửa phòng thẩm vấn, đi về phía phòng Mưu Vân Nhiên.

Anh vô tình nhìn thấy biểu hiện của đám cấp dưới đắc lực có phần kỳ quái, không khỏi nhếch mép, giễu cợt nói.

“Sao vậy? Cậu bị Hình Ti Ti đó mê hoặc à?” Cao Đại Thượng là người lương thiện không bao giờ tham gia trò tiêu khiển trêu chọc đội trưởng, vừa nghe Cận Hải Dương nói câu này thì lập tức đỏ mặt.

“Không … không phải…” Anh do dự một lúc, cuối cùng quyết định nói ra sự thật.

“Tôi chỉ nghĩ rằng tâm cơ của phụ nữ thật nặng…” “Ồ?” Người đàn ông quay lại, đôi lông mày rậm nhướng cao, như thể anh rất quan tâm đ ến lý lẽ của cấp dưới.

“Hiếm khi cậu có cảm giác như vậy.

Làm sao vậy, gần đây gặp phải khắc tinh sao?” Nghe những gì anh nói, người đàn ông cao lớn và mạnh mẽ lắc đầu như lục lạc, vì sợ chậm chút thì sẽ thấy bản thân không thành thật.

“Không không!” Anh sờ sau đầu, ngượng ngùng nói.

“Thật ra là như thế này… Tôi vừa nghe Hình Ti Ti nói cô ấy nhờ Mưu Vân Nhiên nửa đêm đến phòng làm việc của Vương Tinh Kinh lấy giày cho cô ấy thì thấy cô ấy thật là mưu mô! “ Cận Hải Dương nở nụ cười quay đầu, liếc nhìn Cao Đại Thượng tán thưởng, có vẻ rất tự hào về sự tiến bộ của người cấp dưới chất phác lương thiện này.

“Tại sao cậu nói như vậy?” “Bởi vì nếu Mưu Vân Nhiên làm theo ý cô ấy, dù có xảy ra chuyện gì, cô ấy cũng sẽ không đau khổ!” Được sự khích lệ của đội trưởng, Cao Đại Thượng đơn giản nói.

“Đội trưởng anh xem đi, nếu Mưu Vân Nhiên không gặp Vương Tinh Kinh khi anh ta đang lấy giày cho cô ấy, đôi giày kia đã về tay cô ấy, bằng không chính cô ta cũng không qua được.

” “Nếu Mưu Vân Nhiên gặp Vương Tinh Kinh, nếu Vương Tinh Kinh không sao cả, nhìn thấy bạn trai mình lấy giày cho người phụ nữ khác, chắc chắn sẽ cãi nhau một trận đến mức có thể hai người sẽ chia tay.

” “Nếu Vương Tinh Kinh còn chưa tỉnh lại, Mưu Vân Nhiên đi ngang qua đúng lúc đưa cô ta đến bệnh viện, thì việc Hình Ti Ti đánh cô ta cũng không phải là chuyện lớn.

” “Vì vậy, dù thể nào cô ấy cũng không mất mát gì, thật khó để cô ấy nghĩ ra một giải pháp toàn diện như vậy trong tình huống đó! Thật tuyệt vời!” Nghe anh ta nói, Cận Hải Dương chỉ cười, nhưng không nói gì.

Tính toán của Hình Ti Ti quả thật rất tốt, nhưng cô ấy chỉ tính được bước nhỏ, mà bỏ qua phương hướng chung quan trọng nhất.

Cô ấy khẳng định Mưu Vân Nhiên bị ép buộc ở bên cạnh Vương Tinh Kinh, phải biết rằng thời đại ngày nay, nam nữ yêu nhau sao có thể bị ép buộc được? Mưu Vân Nhiên là đàn ông, Vương Tinh Kinh cũng không thể Bá vương ngạnh thượng cung.

Vì vậy, mấu chốt của vấn đề vẫn là thái độ của Mưu Vân Nhiên.

Bản thân Mưu Vân Nhiên không muốn đoạn tuyệt với Vương Tinh Kinh, thì những tính toán của Hình Ti Ti đều vô ích.

Nghĩ đến đây, anh lại hơi ghen tị với Mưu Vân Nhiên kia.

Một người dường như rất yếu đuối, lại có khả năng khiến phụ nữ hao tốn tâm tư như vậy, đến khi nào Thẩm Tiểu Bạch mới khiến anh có cảm giác thành tựu như vậy đây?

Vứt bỏ những ảo tưởng này, Cận Hải Dương mang Cao Đại Thượng vào phòng thẩm vấn số 3.

Trước khi vào cửa liền gặp Thẩm Lưu Bạch đang đi ra ngoài.

Nhìn thấy cô xách hộp dụng cụ, anh hiểu ngay ý định của cô.

“Thu thập xong rồi à?” “Đúng, em phải quay lại đối chiếu, hơn nữa…” Vừa nói, cô gái có vẻ ngoài thanh tú khẽ nhíu mày, vẻ mặt không mấy vui vẻ.

“Mưu Vân Nhiên nói anh ta cũng sử dụng phòng tập vũ đạo, có dấu chân của anh ta cũng bình thường thôi.

” “Em nghĩ sao?” Khi người đàn ông hỏi câu này, trên mặt lộ ra nụ cười hờ hững, giống như không coi trọng lời giải thích của Mưu Vân Nhiên.

“Đoạn băng ghi hình sáng sớm cho thấy Mưu Vân Nhiên vào tòa nhà Kim Vận lúc 3:31 và rời đi sau 4:00.

” “Cho dù anh ta lên lầu xuống lầu cũng cần thời gian, chỉ cần anh ta không điên cuồng leo lên từng bậc thang một, thì nhất định phải dừng ở hiện trường vụ án.

” Anh dừng lại, rồi tiếp tục.

“Đương nhiên, đoạn băng ghi hình này cũng chứng minh anh ta không có ở đó khi Vương Tinh Kinh đánh nhau với người ta.

Trên thực tế, cả Hình Ti Ti và Mưu Vân Nhiên đều hoàn toàn tránh được khoảng thời gian 3:20, vậy nếu Vương Tinh Kinh bị đâm lúc đồng hồ bị hư thì hai người kia đều không thể ra tay.

.

“ “Nhưng cho dù không có bọn họ, Mưu Vân Nhiên chắc đã nhìn thấy chuyện gì đó, ít nhất khi đến nơi, Vương Tinh Kinh có lẽ còn chưa chết.

” Điều này, Thẩm Lưu Bạch không có phủ nhận.

Vương Tinh Kinh chết vì mất máu quá nhiều dẫn đến bị sốc và suy kiệt, quá trình diễn ra nhanh chóng nhưng cũng không thể xong trong vài phút, Vương Tinh Kinh nắm lấy logo của Tinh Vũ Tập, Vương Tinh Kinh có thể nhận thức rõ ràng và năng lực hành vi nhất định.

Nếu là như vậy, cô ấy có năng lực tự cứu, có thể trì hoãn thời gian tử vong, lúc này Mưu Vân Nhiên đến, có khả năng đã nhìn thấy Vương Tinh Kinh còn sống.

Nhưng Vương Tinh Kinh vẫn chết, ở một nơi cửa khóa chặt, nguyên nhân trong đó không nói ra cũng biết được.

Thẩm Lưu Bạch chợt rùng mình.

Lòng người đúng là thứ khó lý giải nhất trên đời, một bước đến thiên đường, một bước xuống địa ngục, nếu Mưu Vân Nhiên kịp thời cứu, có lẽ Vương Tinh Kinh vẫn còn cơ hội sống sót.

Nhưng anh ta không làm vậy, thi thể cô ấy ở đó lạnh như băng, không nhìn thấy có dấu hiệu được cứu chữa, cô ấy phát hiện khi bị bất tỉnh, cô ấy tràn ngập oán hận nhìn ra phía cửa hay là hận người đàn ông bên ngoài kia.

Vì anh ta thấy chết không cứu.

Đột nhiên, cô không muốn phá vụ án này nữa.

Cô vội vàng chào hỏi hai người trước mặt rồi nhanh chóng biến mất ở cuối hành lang.

“Bác sĩ Thẩm bị sao vậy? Vừa rồi còn tốt, sao đột nhiên vội vàng rời đi?” Cao Đại Thượng nhìn bóng dáng xa xa, khó hiểu hỏi.

Anh cẩn thận nhớ lại cuộc nói chuyện giữa đội trưởng và bác sĩ Thẩm, cả hai đều đang nói về vụ án, không có gì bất thường, vậy tại sao cô lại đột nhiên không vui?

“Đại Thượng, bây giờ cậu đã sắc bén hơn nhiều.

” Cận Hải Dương vỗ lưng Cao Đại Thượng.

Tuy rằng anh cũng rất cao, nhưng so với Cao Đại Thượng cao lớn số một trong đội, vẫn là không thể vỗ vai anh ta.

“Sao vậy đội trưởng, anh chọc gì đến người ta sao?” Cao Đại Thượng nghi ngờ nhìn đội trưởng của mình.

“Không có, tôi nói gì cậu cũng nghe được, sao có thể chọc đến cô ấy được.

” Cận Hải Dương bất lực thở dài, trong lời nói tràn đầy dung túng.

“Cô ấy chỉ đột nhiên nhận ra lòng người hiểm ác đáng sợ, cảm thấy trong thời gian ngắn bản thân sẽ không thể thích ứng với nó, chờ từ từ sẽ ổn thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »