Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5808 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 131
bi kịch gia đình

❊ ❊ ❊

Sau khi Chu Nghĩa Quân nhận tội, bên phía Triệu Duyệt Hồng và Chu Tranh đã có những bước đột phá.

Sau khi từ cục cảnh sát trở về, Chu Tranh cảm thấy áy náy, điều khiển xe chạy tới một nơi hẻo lánh, vừa bắt đầu đào liền bị Bùi Diệu đi theo bắt được.

Họ đào theo vị trí mà Chu Tranh nói, thì tìm thấy một tảng đá Thọ Sơn, khi báo cáo xét nghiệm của trung tâm pháp y đưa ra, Chu Tranh đã hoàn toàn bỏ cuộc.

“Là mẹ em làm.” Cậu ta cúi đầu ủ rũ nói.

“Em đến công ty để hỏi chuyện ly hôn của ba em, nhưng em bị ba mắng.

Ông ấy nói rằng em bị mẹ dạy hư, không biết phân biệt tốt xấu.” “Em rất giận, rõ ràng ông ta ngoại tình là người có lỗi trước, nên cãi nhau vài câu với ông ta, ông ta lấy chiếc cốc trên bàn ném vào em, em tránh được nhưng cánh tay em vẫn bị mảnh sử làm cho bị thương.” “Ba em rất áy náy khi thấy em đau và chảy máu.

Em bị thiếu máu so với người bình thường, chảy máu rất nguy hiểm.

Ba em lấy hộp thuốc giúp em băng bó, khi nhặt mảnh vỡ, ông ấy vô tình bị mảnh vỡ làm xước tay mình.” “Lúc này mẹ em mới đến.” “Mẹ em đã mắng ba em khi thấy em bị thương, ba em cũng mắng bà vì ngoại tình với một người đàn ông khác.

Hai người họ bắt đầu tranh cãi.” “Ba em nói rằng ông ấy đã lấy được bằng chứng về việc mẹ em ngoại tình, bà ấy sẽ bị đuổi ra khỏi nhà khi bà ấy đệ đơn ly hôn.

Khi mẹ em nghe thấy điều này, bà ấy đã rất nóng nảy.

Bà ấy đã lấy đồ trang trí trên bàn rồi đập vào đầu ba em, lúc đó ông ấy đã bất tỉnh.

“ Vừa nói, Chu Tranh vừa khịt mũi, bí mật ngẩng đầu nhìn chỗ Cận Hải Dương ngồi, dường như không muốn nhớ lại cảnh tượng kinh khủng này.

“Nói tiếp đi.” Người đàn ông không như cậu ta mong, chỉ nhếch miệng cười, ánh mắt dò xét.

Vì vậy Chu Tranh lại cúi đầu xuống.

“Lúc đó em sợ chết khiếp.

Em chạy đến thì thấy trên đầu ba tôi có một cái lỗ, còn chảy rất nhiều máu”.

“Em đã nói với mẹ em hãy gọi xe cấp cứu, nhưng mẹ em đã rất sợ, mẹ chỉ…chỉ…đưa em đi…” “Ồ.” Cận Hải Dương lạnh lùng gật đầu.

Anh dùng bút chỉ vào bản ghi chép trên bàn, giọng điệu bình tĩnh hỏi.

“Cậu nói mẹ cậu dùng vật trang trí bằng đá Thọ Sơn đánh vào đầu ba cậu, lúc đó ba cậu đang đứng ở đâu?” Chu Tranh hơi sững sờ, ngơ ngác nhìn người đàn ông đối diện, tựa như không hiểu vì sao lại hỏi câu này.

“Nói đi, cậu sẽ không nói không nhớ rõ chứ.” Người đàn ông lạnh lùng nói.

Chu Tranh ngẩn ra, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác hoảng sợ.

Cậu cố gắng hết sức để bình tĩnh lại, rồi ngập ngừng nói.

“Ba…ba em…Ba em đứng trước cửa phòng làm việc.” Nghe cậu ta nói, Cận Hải Dương gật đầu, rồi xác nhận lại lần nữa.

“Kế bên cửa, cậu đang nói đến cửa của phòng sau, giữa phòng khách và phòng làm việc sao?” Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, anh tiếp tục hỏi.

“Lúc gây án, mẹ cậu đang đứng ở đâu?” Lần này, vẻ mặt của Chu Tranh có chút thay đổi.

Cậu im lặng một lúc, hồi lâu mới lên tiếng.

“Đứng trong phòng làm việc, chắc là bên cạnh giá sách.” “Còn cậu thì sao?” “Em ở phía bên kia bàn làm việc, tựa lưng vào cửa sổ.” Cận Hải Dương lại gật đầu, sau đó đột nhiên bật cười một tiếng, vẽ sơ đồ vị trí trên giấy, ẩn ý hỏi.

“Theo như những gì cậu nói thì lúc gây án cậu và mẹ đều ở trong phòng làm việc, còn ba cậu thì đang đứng ở cửa phòng làm việc và phòng khách, tranh cãi với mẹ cậu đúng không?” Chu Tranh gật đầu.

“Ba cậu cao 175 cm và mẹ cậu cao 160 cm.

Chúng tôi tìm thấy vết thương ở phía sau đầu người chết.” “Vậy cậu nói cho tôi biết làm thế nào mà mẹ cậu có thể giơ tảng đá Thọ Sơn lên đánh vào sau đầu ba cậu?” Ngay khi những lời này được nói ra, sắc mặt Chu Tranh lập tức tái nhợt không còn chút máu.

Cậu ta cúi đầu, lo lắng xoắn những ngón tay vào nhau, mắt cứ đảo qua đảo lại, trên mặt không che giấu được vẻ hoảng loạn và sợ hãi.

Dù sao cậu ta cũng là một đứa trẻ to xác, cho dù có tính toán thế nào cũng không được chu toàn, huống chi lời nói dối này cũng không dùng được.

Nhìn thấy cậu ta như vậy, Cận Hải Dương mỉm cười, đặt nốt cọng rơm cuối cùng vào trái tim sắp suy sụp của cậu ta.

“Chu Tranh, nếu tôi nhớ không lầm, cậu cao 182 cm, lúc đó cậu thật sự đứng trước mặt ba mình sao?” “A—!” Chu Tranh đột nhiên hét to một tiếng, từ trên ghế đứng, “đùng” một tiếng, vẻ ngây ngô trên mặt mang đầy sự dữ tợn.

“Đừng nói nữa! Tôi bảo anh đừng nói nữa! Tôi mẹ nó phải đánh người!” Khi cậu ta bạo phát, Cận Hải Dương liền chạy đến bên cạnh cậu ta.

Anh nhìn xuống người thanh niên thấp hơn mình một chút, dùng một tay đè lên vai cậu ta, đè cậu ta xuống ghế, bình tĩnh nói.

“Ngồi xuống.” Nhìn ánh mắt lạnh như băng của anh, Chu Tranh không khỏi rùng mình một cái, dường như đột nhiên tỉnh lại từ trong sau sự nóng nảy.

Cậu ta lẳng lặng ngồi trên ghế, cúi đầu, cả người toát ra vẻ chán nản.

“Nói thật đi, lời nói dối không thể nào hoàn chỉnh được, luôn lộ ra sơ hở.” Cận Hải Dương nhẹ giọng nói.

“Cậu không có dọn sạch dấu chân trên sàn, các dấu chân và hướng đi đã làm cậu bại lộ.” Lần này, cuối cùng Chu Tranh đã hoàn toàn từ bỏ sự phản kháng và nói cho cảnh sát biết toàn bộ sự thật.

“Anh nói đúng, dấu vết đã vạch trần vị trí của tôi.

Tôi đang đứng bên cửa sổ, nhưng mẹ tôi đang đứng trong phòng khách.” Chu Tranh có chút chán nản nói.

“Lúc đó, họ cãi nhau rất dữ dội.

Ba tôi nói mẹ tôi đã cắm sừng ông ấy, còn muốn ra tay đánh mẹ, tôi nhất thời lo lắng nên cầm đồ trên bàn đập đến, kết quả đập vào sau đầu ông ấy, sau đó ông ấy liền bất tĩnh ngã trên đất.” “Tôi vô cùng hoảng sợ, mẹ tôi đã nhét tảng đá vào trong túi xách và lôi tôi ra khỏi công ty.

Cả hai chúng tôi đều khóc suốt đường đi, sau đó mẹ tôi đã chôn tảng đá và nói rằng có ai hỏi thì nói là bà ấy làm.” “Hai người không nghĩ gọi xe cấp cứu sao?” Cận Hải Dương hỏi một câu đầy ẩn ý.

Nhưng trong lòng anh biết rằng cả Chu Tranh và Triệu Duyệt Hồng đều không thể cho anh một câu trả lời thật sự.

Sự nóng giận chỉ trong chốc lát, nhưng những ý nghĩ xấu xa sau sự nóng giận ấy lại phản ánh đúng suy nghĩ chân thật trong lòng mọi người, đó là nguồn gốc và động cơ của vụ án.

Chu Nghĩa Quân tiến vào hiện trường với côn trùng và bột phốt pho đã chuẩn bị sẵn, dàn dựng hiện trường, phóng hỏa khi Chu Nghĩa Văn bị thương nặng và hôn mê, sau đó lặng lẽ rời đi.

Chu Tranh và mẹ cậu ta cũng vậy, sau cơn hoảng loạn ban đầu, có thể bình tĩnh xử lý hung khí, bịa đặt lời nói dối, phân chia tài sản.

Những điều này đã tỏ rõ thái độ của họ.

Trùng hợp sao?

Có thể không chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là một điều tất yếu có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »