Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5659 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 197
trước ba giờ sáng

❊ ❊ ❊

Ngồi trong phòng thẩm vấn, Hình Ti Ti khó chịu cử động thân thể, đôi mắt to lộ ra vẻ hoảng sợ, tựa như nai con lạc lối, lại rất được người ta yêu mến.

Ngay cả Cao Đại Thượng vốn không nhạy bén, lần này thái độ cũng dường như dịu dàng hơn rất nhiều.

Thái độ Cận Hải Dương không thay đổi.

Thành thật mà nói, anh đã nhìn thấy rất nhiều người phụ nữ như thỏ trắng giống Hình Ti Ti, thanh tú và lanh lợi như những bông hoa trắng trong nhà kính, xung quanh anh có vài người cũng thích dạng này.

Nhưng đó không phải là chuyện của anh.

Loại anh thích là loại linh hoạt, lợi hại như trúc, một người phụ nữ có thể vững vàng trưởng thành ngay cả trong điều kiện khắc nghiệt và tuyệt vọng, không bao giờ gục ngã vì bão tố, có thể sát cánh cùng anh, cùng nhau nhìn về một hướng.

Hoa tơ hồng?

Lâu dần ai cũng khó chịu chứ đừng nói đến loại có thủ đoạn đó.

“Nói cho tôi biết chi tiết những gì đã xảy ra.” Cận Hải Dương lạnh lùng nói.

Nghe thấy sự lạnh lùng trong giọng nói, Hình Ti Ti theo bản năng co rụt lại, rụt rè nhìn Cao Đại Thượng cách đó không xa.

Nếu đổi lại là Bùi Diệu, có lẽ cô ấy sẽ đã làm trái tim anh ta rung động.

Tiếc là cô đối mặt với tên đầu gỗ Cao Đại Thượng này, tên này trước giờ ở lầu 3 phân cục chẳng liên quan gì đến bốn chữ thương hoa tiếc ngọc, có được thái độ dịu dàng của anh ta cũng đã là chuyện lạ rồi.

Cận Hải Dương cũng chú ý tới động tác của Hình Ti Ti, anh nhếch mép gõ ngón tay thon dài lên bàn.

“Nhìn cậu ta đang làm gì? Trên mặt cậu ta không có chữ đâu.” “Cô cứ kể chuyện của mình đi, sáng sớm ngày hôm kia đã xảy ra chuyện gì?” “Hay là có chuyện không dám nói, vì sợ chúng tôi phát hiện?” Anh bực mình nói, rõ ràng là mệt mỏi với loại phụ nữ không muốn hợp tác và còn giở trò khi bị thẩm vấn.

Thấy sắc mặt anh không được tốt, Hình Ti Ti cũng không dám trễ nãi nữa, lắp bắp nói về chuyện đã xảy ra vào sáng sớm ngày hôm kia.

“Thật ra, nhiều năm qua, tôi và A Nhiên chưa từng chia tay.” “Vương Tinh Kinh cứ dây dưa với anh ấy làm hai chúng tôi không thể kết hôn.

Tôi đã cãi nhau với anh ấy không biết bao nhiêu lần về chuyện này, nhưng lần nào cũng không có kết quả.” “Thật ra, tôi cũng đã nghĩ đến việc chia tay, tranh thủ lúc còn trẻ mà bắt đầu lại, không cần suốt ngày bám theo A Nhiên.” Vừa nói, cô vừa thút thít, nghẹn ngào nói.

“Nhưng tôi không cam lòng!” “Mối quan hệ mười năm! Tôi đã ở bên anh ấy từ khi còn đi học, chỉ vì một Vương Tinh Kinh mà tôi không thể đi tiếp, nghĩ đến liền phát điên!” “Nếu A Nhiên thay đổi ý định, tôi sẽ chấp nhận, sẽ không đeo bám nữa.

Nhưng rõ ràng chúng tôi yêu nhau, Vương Tinh Kinh là tiểu tam không có chỗ đứng trong lòng A Nhiên! Tại sao tôi phải từ bỏ tình yêu của mình chứ! Không công bằng! “ “Sau buổi biểu diễn ngày hôm kia, tôi cùng A Nhiên đi ăn khuya, uống chút rượu, sau đó chúng tôi tìm một khách sạn…” “Sáng sớm, tôi nhận được một tin nhắn không tên, cô ấy nói cô ấy là Vương Tinh Kinh, cô ấy muốn nói chuyện với tôi, nói tôi đến phòng tập Tinh Vũ Tập lầu 23 tòa nhà Kim Vận tìm cô ấy.

Khi tôi đến, vừa nhìn thấy vết hôn trên cổ tôi thì Vương Tinh Kinh mắng chửi như điên, cô ấy mắng tôi là đồ vô liêm sỉ, còn dụ dỗ A Nhiên.

“ “Ha ha.” Hình Ti Ti lại chế nhạo, với giọng điệu mỉa mai không che giấu.

“Tôi không biết xấu hổ, ai mới là người không biết xấu hổ chứ?” “Tôi còn cãi nhau với cô ấy, tôi còn nói sao cô ấy không buông tha cho A Nhiên đi, cô ấy đòi 10 ngàn vạn, không có số tiền này thì cô ấy sẽ liều chết bám theo! Còn nói A Nhiên nợ cô ấy!” “Không phải cô ấy vừa được thay khớp nhân tạo sao? Tại sao lại muốn 10 ngàn vạn? Dù tôi bán sắt đập nồi cũng không kiếm được số tiền đó, vì vậy tôi đã tức giận đẩy mạnh cô ấy, cô ấy không phòng bị nên đầu bị đập vào tay vịn trong góc.” “Cô ấy đứng dậy và đánh nhau với tôi.

Cô ấy cào vào mặt tôi còn tôi thì túm tóc cô ấy.

Trong lúc đánh nhau, chúng tôi đập vào tủ đựng nước bên cạnh máy lọc nước rồi cô ấy bất tỉnh”.

“Tôi thấy cô ấy bất tỉnh, tôi sợ khi tỉnh lại cô ấy đòi tôi bồi thường nên tôi đã…bỏ chạy.

Vì vội tôi chỉ lấy túi xách và bỏ lại đôi giày khiêu vũ ở đó.” Nói xong, Hình Ti Ti ngừng lại một chút, ôm mặt khóc.

“Tôi thật sự không có giết cô ấy, tôi chỉ là đẩy cô ấy, lúc cô ấy bất tỉnh, tôi có để tay ở mũi cô ta, cô ta còn chưa chết!” “Tôi thực sự không biết cô ấy chết như thế nào! Tôi không biết tại sao đôi giày tôi để ở hiện trường lại ở trên chân cô ấy!” “Hu hu hu…” Hình Ti Ti đau lòng khóc, Cận Hải Dương ngồi bên cạnh cũng nhíu mày.

Theo tình huống được ghi lại băng ghi hình, Hình Ti Ti này đã rời đi một thời gian trước khi người chết qua đời, báo cáo nghiệm thi do pháp y đưa ra cũng nói rằng thời điểm chết là sau 3 giờ sáng.

Đồng hồ trên cổ tay của người chết bị hỏng vào khoảng 3:20, Hình Ti Ti đã rời đi lúc 2:45, có nghĩa là sau khi Hình Ti Ti rời đi, người chết Vương Tinh Kinh đã xảy ra tranh chấp với một người nào đó nên mới dẫn đến cái chết.

Vì vậy lời khai của Hình Ti Ti không có gì sai cả.

“Tại sao cô lại để giày của cô ở hiện trường vụ án?” Những ngón tay mảnh khảnh của người đàn ông gõ nhịp nhàng lên bàn, nét mặt anh khó đoán.

“Cô không sợ người khác dựa vào manh mối này tìm được cô sao?” Nghe anh hỏi như vậy, trên mặt Hình Ti Ti lộ ra vẻ ngượng ngùng.

Cô đối với câu hỏi này của Cận Hải Dương có hơi do dự, thật lâu sau mới nhỏ giọng nói.

“Lúc đó tôi hoảng sợ đến mức chạy ra khỏi phòng làm việc của Vương Tinh Kinh với đầu óc trống rỗng.

Đến khi tỉnh lại thì tôi đã về đến nhà rồi.” “Tôi rất sợ.

Tôi muốn quay lại lấy đôi giày đó, nhưng đã hơn 3 giờ.

Tôi thật sự sợ một mình quay lại đó thì Vương Tinh Kinh sẽ giết tôi.” “Vậy nên, tôi gọi điện thoại cho A Nhiên.

Tôi nói với anh ấy rằng tôi đã đánh nhau với Vương Tinh Kinh, tôi để lại giày khiêu vũ ở đó, tôi hỏi anh ấy có thể tìm cớ lấy chúng lại cho tôi không.” “Tôi thật sự đã nói như vậy! A Nhiên có chìa khóa cửa của Tinh Vũ Tập, nếu Vương Tinh Kinh tỉnh lại đi bệnh viện, lúc đó công ty không có ai, anh ấy có thể dễ dàng giúp tôi lấy lại đôi giày! “ Cô dừng lại, đôi mắt to ngấn lệ.

“Tôi…tôi…tôi chỉ muốn xem liệu anh ấy có thể giúp tôi…” “Anh ấy giúp tôi, có nghĩa là anh ấy vẫn nghĩ cho tôi, anh ấy vẫn là của tôi!” “Cô không sợ anh ấy gặp Vương Tinh Kinh, cô sẽ bị tố giác sao?” Cận Hải Dương chế nhạo, hỏi đầy ẩn ý.

Hình Ti Ti thẳng thắng trả lời câu hỏi này, cô lắc đầu nói chắc chắn.

“Thật ra tôi rất sợ.

Nếu anh ấy không giúp tôi, nghĩa là Vương Tinh Kinh đã có chỗ đứng trong lòng anh ấy rồi!” “Khi đó, tôi phải làm gì đây?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »