Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5638 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 165
nhận nhầm người

❊ ❊ ❊

Nói đến đây, sắc mặt của Ám Dạ Phi Tinh đã thay đổi.

Anh ta lo lắng cắn chặt môi dưới, các ngón tay lo lắng xoắn vào nhau, trợn trừng mắt, hiển nhiên là anh đang vô cùng căng thẳng.

Cận Hải Dương nhìn thấy hết biểu hiện của anh ta, anh để ý, mỉm cười rồi nói tiếp.

“Nói đến đây, chính anh cũng đã phát hiện có điều gì đó không ổn đúng không.” “Anh luôn chắc chắn rằng người anh đánh là Thôi Thư Ny, nhưng đoạn ghi âm hóa ra lại mâu thuẫn, có nghĩa là, người anh đánh là Hồ Lỵ Lỵ.” “Còn bây giờ Hồ Lỵ Lỵ đã chết, Thôi Thư Ny tối hôm qua còn tốt lại hôn mê, anh giải thích thế nào?” “Anh nói sai thời gian.

Chúng tôi đều ở đó vào ban đêm, phòng bên cạnh của cô ấy còn có người, muốn làm cũng không dễ đâu.” “Ông chủ Trịnh nói trước khi chúng tôi đến, anh ta đã đi ra ngoài liên hệ xe đón một lát, tôi nghĩ lúc đó anh đã khống chế Hồ Lỵ Lỵ.” “Anh đã xử lý người mà anh nghĩ là Tiểu Hoan Hoan, anh vẫn luôn cho rằng cô ấy là Thôi Thư Ny, đó là bởi vì ngay từ đầu anh đã nhận sai người.” “Anh theo ông chủ Trịnh đi ra ngoài, chờ đến lúc chúng tôi tới, anh cố ý nói cô ấy không muốn xuống lầu ăn cơm, anh dẫn mọi người lên lầu chứng tỏ lúc đó Tiểu Hoan Hoan vẫn còn ở trong phòng, thật ra cô ấy đã bị anh giấu đi.” “Bằng chứng là nhật ký cuộc gọi trong điện thoại di động của anh.” Anh dừng lại, sau đó cười nói.

“Tôi nhớ anh tới gõ cửa cũng không có hồi âm nên anh gọi điện thoại cho Tiểu Hoan Hoan, sau đó từ bên trong truyền đến giọng nói của cô ấy.” “Ngày hôm sau, chúng tôi đến phòng Hồ Lỵ Lỵ, cửa bị khóa chặt, điện thoại ở trong phòng, anh không vào được cũng không dọn dẹp, cho nên tất cả đồ của cô ấy đều ở đó.” “Nếu anh ra tay, thì điện thoại phải có dấu vân tay của anh, còn trong điện thoại của Tiểu Hoan Hoan, chắc anh đã cài đặt nhạc chuông là câu trả lời của Tiểu Hoan Hoan.” “Vì có thể lấy được bản ghi âm của Tiểu Hoan Hoan, nên việc ghi lại một đoạn đáp khác cũng không khó.” “Sau đó anh xử lý Thôi Thư Ny thế nào?” “Hai người này đều là những người mà anh đưa chị anh đến bữa tiệc, không có lý do gì để anh chỉ đối phó với một người.” Anh cười nói, nhìn chằm chằm người thanh niên đang bình tĩnh trở lại, đôi mắt nheo lại lóe lên tia sáng.

Nghe lời anh nói, Ám Dạ Phi Tinh ngồi ở bên cạnh cúi đầu không nói gì.

Cận Hải Dương không quan tâm anh ta nữa, lúc này.

Anh giống như một người chơi thật sự, phân tích tình tiết từng chút một cho mọi người có mặt.

“Tôi đoán anh không phải là chủ nhân của ngôi nhà này.

Bỏ qua vấn đề gia đình và tài chính, nếu anh có chìa khóa của tất cả các phòng, anh sẽ làm việc này tốt hơn nhiều so với hiện tại.” “Chậm nhất là sáng mai cảnh sát sẽ đến, dấu vân tay và nhật ký cuộc gọi trong điện thoại di động sẽ được trích xuất bằng cách khám nghiệm bằng chứng, điều này sẽ xác nhận suy luận trước đây của tôi.” “Nếu Thôi Thư Ny tỉnh lại, lời khai của cô ấy cũng là chứng cứ rất mạnh, nếu có thể tìm thấy một số dấu vết và vật chứng trong phòng của Thôi Thư Ny…” “Đừng nói nữa.” Ám Dạ Phi Tinh đột nhiên ngắt lời anh.

Anh ta nắm chặt tay, nhắm mắt lại để trấn tĩnh, khi mở ra lại tràn đầy bình tĩnh.

“Tôi nói thật, tôi đã làm một chuyện, nhưng cái chết của Hồ Lỵ Lỵ không liên quan gì đến tôi.” “Đúng như anh nói, trước đây tôi đã làm một số thủ đoạn.” “Tôi đến đảo Bạch Sa sớm hơn mọi người một ngày, bởi vì tôi biết ông chủ Trịnh tới lúc nào, cho nên tôi đi lên núi trước.

Không lâu sau đó, Tiểu Hoan Hoan cùng Hùng Hùng Bất Ái cũng tới.” “Tôi chỉ biết Tiểu Hoan Hoan chính là Thôi Thư Ny, cũng không biết rõ thân phận của Hùng Hùng, cho nên, tôi tìm cách đẩy ông chủ Trịnh đi, nhân cơ hội vào phòng có biểu tượng mặt cười, ám chỉ tôi đã hiểu được trò chơi này, tôi chắc chắn tôi đã không vào nhầm cửa.

Sau khi bị tôi ép, cô ấy đã nói sự thật, tôi đã làm cô ấy hôn mê bằng Sevofluran, bịt miệng và trói tay, chân cô ấy lại, nhốt cô ấy trong phòng.

“ Anh dừng lại, rồi lạnh lùng nhìn Hòa Thượng và Messi đang ngồi đối diện.

“Tôi làm chuyện này, đương nhiên là để đòi nợ kẻ thù thực sự.

Thôi Thư Ny hay Hồ Lỵ Lỵ tuy rằng đáng ghét, nhưng bọn họ cũng không phải là người trực tiếp gi3t chết chị tôi, oan có đầu, nợ có chủ, tôi sẽ không giết oan họ.” “Tôi bắt Tiểu Hoan Hoan ghi âm, đặt làm nhạc chuông của điện thoại, sau đó vặn to âm lượng rồi ném xuống giường.” “Tôi đi theo ông chủ Trịnh đến bến tàu đón mọi người lên núi.

Để an toàn, tôi không về phòng mà đi cùng ông chủ Trịnh.

Lúc đó tôi không nhận thấy có gì bất thường.” “Theo kế hoạch, tôi sẽ tìm người cùng tôi tới phòng Tiểu Hoan Hoan, tôi cần người chứng kiến Tiểu Hoan Hoan vẫn còn ở trong phòng…” Vừa nói xong, anh ta đột nhiên cười nhạo chính mình, giọng điệu đầy giễu cợt.

“Không ngờ tôi lại tìm trúng cảnh sát và pháp y.

Ông trời cũng không muốn tôi hoàn thành kế hoạch hoàn hảo!” Nghe những gì anh ta nói, người đàn ông gật đầu với một nụ cười.

“Ừ, đúng là xui xẻo.” “Người tìm tôi làm bằng chứng ngoại phạm đã xong, kết thúc phiên xử thứ nhất.” Ám Dạ Phi Tinh bất ngờ, tựa như không hiểu ý của anh.

Anh im lặng một lúc, rồi nói tiếp.

“Tôi nghĩ rằng mọi thứ rất thuận lợi.

Nhưng khi tôi sắp xếp xong và buổi tối quay lại, tôi phát hiện cửa đã bị khóa bên trong và tôi không thể vào được.” “Phản ứng đầu tiên của tôi là cô ấy đã tỉnh, cô ấy khóa trái cửa, nên tôi không dám manh động, không ngờ hôm sau lại nhìn thấy một người bất tỉnh vì thuốc ngủ!” “Vết trói trên người cô ấy cũng giống như của Tiểu Hoan Hoan! Bây giờ anh nói cho tôi biết Hồ Lỵ Lỵ đã chết.

Vậy Tiểu Hoan Hoan ở đâu trong suốt thời gian qua?” Nói đến đây, trên mặt Ám Dạ Phi Tinh tràn đầy nghi hoặc.

Cận Hải Dương đang theo dõi biểu hiện của anh.

Anh ta trông không khác gì trước đây, không giống như đang nói dối.

Chỉ nghe Ám Dạ Phi Tinh nói tiếp.

“Thật ra, tình hình phát triển đến bây giờ khác rất nhiều so với những gì tôi đã lên kế hoạch.” Anh ta thở dài và quay sang nhìn ông chủ Trịnh.

“Tôi nhớ tôi đã đưa cho anh kịch bản, yêu cầu anh chuẩn bị ống tiêm làm đạo cụ, sau đó tôi sẽ tự vẽ số của hung thủ, và đặt ống tiêm tại hiện trường vụ án cách đây 5 năm vào lúc nửa đêm, khi chỉ có hung thủ có thể hoạt động, chú trọng triển khai nội dung câu chuyện theo ý của tôi nhưng tôi không biết tại sao nó đã thay đổi hoàn toàn khi tôi đến đây! “ “Lẽ ra phòng 101 không được có người ở, ông chủ Trịnh sống ở phòng 103, nơi cảnh sát đang ở.

Trong mọi người, chỉ có tôi lấy kịch bản mà tôi đã đặt ra trước đó, nhưng đạo cụ lại thay đổi từ ống tiêm thành dao gọt hoa quả!” “Nhân vật tôi chọn trúng không phải hung thủ mà là người chết.

Nguyên tắc ban đầu tất cả các cửa phải được khóa sau nửa đêm đã thay đổi!” “Sáng hôm sau, khi chúng tôi bị mắc kẹt trong biệt thự này, tôi biết có người đã thay đổi kế hoạch của tôi!” “Anh có thể giải thích cho tôi vì sao lại có chuyện như vậy không?” Anh ta nói rồi, ánh mắt u ám nhìn Trịnh Hữu Đạt, khiến đối phương rùng mình.

“Không … không phải tôi! Anh ngậm máu phun người!” Trịnh Hữu Đạt run rẩy nói.

“Tôi chưa bao giờ thay đổi bất kỳ kịch bản nào của anh trên Internet cả, đạo cụ và kịch bản trò chơi của anh không phải do tôi chuẩn bị, tôi cũng không biết mình sẽ làm gì cho đến khi tôi đến ngôi nhà này!” “Tôi là người làm công thôi! Tôi lấy tiền thì làm việc! Tôi không biết các anh đã bàn bạc như thế nào trước đây, nếu không tin tôi, anh có thể kiểm tra tài khoản ngân hàng của tôi, xem có phải có một khoản tiền cọc đã gửi vào tài khoản của tôi khoảng 1 tuần trước hay không! “ “Tôi không liên quan gì đến trò chơi chết tiệt của anh cả!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »