Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5861 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 107
ngọn lửa lúc nửa đêm

❊ ❊ ❊

Ý tưởng của Đội trưởng Cận rất hay, nhưng thật đáng tiếc là ông trời không muốn anh thực hiện.

Rạng sáng ngày hôm sau, cả hai bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại di động bất ngờ, đã xảy ra hổa hoạn ở tòa nhà văn phòng nhỏ trên đường Miếu Long Vương, Tân Giang, khiến một người thiệt mạng và không ai bị thương.

“Giáo sư Thẩm, pháp y Chung bị viêm ruột thừa.

Anh ấy đã được đưa đến bệnh viện để giải phẫu chiều hôm qua, thuốc mê vẫn chưa hết.” “Những người còn lại của trung tâm đều nằm trong đội đặc nhiệm 215, cô có thể nhận ca thay anh ấy được không?” Cuộc gọi được gọi bởi chủ nhiệm Trung Tâm Pháp Y, giọng nói của ông đầy áy náy.

Mặc dù Thẩm Lưu Bạch làm việc ở Trung Tâm Pháp Y, nhưng trước khi đến Học Viện Hình Cảnh cô đã thỏa thuận miệng với trung tâm, cô muốn chú trọng việc dạy học và nghiên cứu, không tham gia vào việc thay ca công việc.

Lần này thật sự không có cách nào, chủ nhiệm mới nhờ đến cô.

“Không sao đâu, chủ nhiệm, tôi sẽ nhanh chóng đến trung tâm để lấy dụng cụ.” “Hôm nay ai là nhân viên pháp chứng? Ồ, Lý Thành sao…Tôi biết rồi, tôi sẽ đi cùng anh ấy.” Đặt điện thoại xuống, cô chợt nghe thấy tiếng chuông cửa nhà mình.

Nhìn qua mắt mèo, cô thấy Cận Hải Dương mặc quần áo chỉnh tềđang đứng ở cửa, không thấy dáng vẻ buồn ngủ.

“Anh thấy đèn trong nhà em đang sáng, anh đoán hôm nay em sẽ thay ca, đúng lúc chúng ta có thể ở bên nhau.” Anh đứng trước cửa nói, nhưng mắt anh dán vào cô, mỉm cười với ý đồ riêng.

Thẩm Lưu Bạch nhận ra anh vẫn đang mặc đồ ngủ, biết anh đang cười nhạo bộ quần áo xộc xệch của cô, cô không khỏi hơi đỏ mặt.

Hiếm khi cô có thể lỗ mãng như vậy, lần này cô mở cửa hoàn toàn là vì quen thuộc với anh mà không hề nghĩ ngợi, hoàn toàn không nghĩ tới chuyện khoảng cách nam nữ.

“Ngồi đi, tôi đi thay quần áo.” Cận Hải Dương gật đầu, ngồi xuống sô pha trong phòng khách.

Anh thích thú nhìn cánh cửa đang đóng chặt, cảnh tượng vừa nhìn thấy bất giác hiện lên trong đầu anh.

Chắc là cô vừa mới ngủ dậy, đầu tóc bù xù, khuôn mặt ngơ ngác, trông như một con thú nhỏ đang say ngủ.

Biểu hiện như vậy có thể khơi dậy ham muốn kiểm soát và chinh phục của đàn ông, dáng người cũng đẹp, mắt nhìn của anh quả nhiên không sai.

Suy nghĩ xong thì anh có chút phản ứng, người đàn ông đột nhiên lúng túng, vì vậy anh ta đứng dậy đi đến nhà bếp để tìm một cái gì đó giúp mình bình tĩnh lại.

Sau khi rót ly nước đá thứ ba, Thẩm Lưu Bạch đã sửa soạn xong, chuẩn bị xuất phát.

“Hả? Mới sáng sớm đã uống nước đá?” Thẩm Lưu Bạch nhướng mày kinh ngạc nhìn người đàn ông kia đang vô cảm nhai viên nước đá.

“Ừm, có chút mệt, muốn thanh tỉnh một chút.” Hai người lên xe, người đàn ông không biết từ đâu lấy một bình sữa đặt vào trong tay Thẩm Lưu Bạch.

“Ấm áp, nhân lúc còn ấm uống đi, hôm nay sẽ bận rộn đấy.” Thẩm Lưu Bạch cầm lấy bình sữa, đúng là cùng một loại, cầm bình ấm trong tay, cảm thấy toàn thân nóng lên.

“Làm sao anh biết tôi uống nhãn hiệu này? Vệ Nguyên nói hả?” Cô hỏi nhẹ nhàng.

Người đàn ông bật cười, vươn tay, nhấn nút khởi động.

Vệ Nguyên làm sao có thể bằng lòng nói cho anh biết? Không phải lần trước anh đã lén quan sát sau sao, loại sữa này là nhãn hiệu nước ngoài, không có bán trong các siêu thị tổng hợp, chỉ bán trong một số siêu thị bản xứ.

“Thật ra … Tôi không thích sữa này.” Thẩm Lưu Bạch nhét ống hút vào trong bình, vừa uống vừa nói nhỏ.

Xe vừa đến ngã tư, tranh thủ đèn đỏ dừng lại, người đàn ông quay đầu nhìn về phía cô ở ghế lái phụ bên cạnh, trông cô rất bình tĩnh, cúi đầu uống sữa.

Anh không ngắt lời cô, anh biết hôm nay cô muốn nói về quá khứ.

“Ba tôi và mẹ tôi là đồng nghiệp.

Họ rất bận rộn với công việc của mình.

Tôi đã được người trông trẻ nuôi dưỡng từ khi còn nhỏ.” Vừa nói xong, Thẩm Lưu Bạch hơi dừng lại, liếc qua nhãn hiệu rất quen thuộc trên chai sữa, không buồn cũng không vui.

“Mỗi lần mẹ về, mẹ đều mang cho tôi một bình sữa nhãn hiệu này, mỗi tháng chỉ gặp tôi một, hai lần, khi tôi nhớ mẹ sẽ ôm bình sữa ngồi ở cửa đợi mẹ, khi đó Vệ Nguyên ở kế bên nhà tôi, thấy nhiều nên hiểu lầm cho đến bây giờ.” “Thật ra đây là nhãn hiệu bình dân nhất ở nơi đó.

Anh có thể mua ở các cửa hàng tiện lợi.

Vừa rẻ vừa ngon.

Mẹ tôi không muốn quan tâm nhiều đến tôi nên dùng cái này để dỗ tôi thôi.” “Không thích thì đừng uống.” Người đàn ông đưa tay cầm lấy bình sữa trong tay cô đặt sang một bên, nhẹ giọng nói.

“Nói cho anh biết em thích cái gì, lần sau anh sẽ chuẩn bị thứ em thích…Thứ này…” Anh ta nhìn chằm chằm vào bình sữa với vẻ chán ghét, âm thầm quyết định ném cả thùng sữa đi.

Vệ Nguyên, tình địch này quá mức không đáng tin cậy, không hiểu sở thích của người mình thích, còn có mặt mũi đi thể hiện tình cảm.

“Thứ này được sản xuất ở nước X, châu M, vậy em lớn lên ở đó sao?” Nghe câu hỏi của anh, Thẩm Lưu Bạch gật đầu.

“Nước X, châu M, thành phố W, tôi sống ở ngoại ô thị trấn Hydra.” “Em đã ở đó bao lâu, về Hoa Quốc khi nào?” “10 năm.

Tôi theo họ về nước năm 10 tuổi, họ gặp tai nạn trong phòng thí nghiệm năm tôi 13 tuổi.” Nói xong, cô cũng không nói thêm nữa, sáng sớm xe đã phóng nhanh trên đường cao tốc, bên trong xe thoáng chốc đã yên lặng.

“Em chọn học pháp y là vì gia đình…” Cận Hải Dương do dự một lúc, nhưng cuối cùng cảm thấy nên nói ra.

Hiếm khi cô có hứng thú tán gẫu, còn không rèn sắt khi còn nóng để tìm hiểu kỹ hơn, sau này muốn kiếm cơ hội không biết phải chờ đến ngày tháng năm nào.

Đó không phải là tác phong của anh.

“Không, không liên quan gì đến họ.” Thẩm Lưu Bạch nói nhỏ.

Cô dùng “họ” để chỉ ba mẹ mình, hình như không thân thiết.

“Tôi chỉ muốn chọn một chuyên ngành khoa học tự nhiên.” “Tôi không giỏi đối nhân xử thế, tôi cũng không thể làm công việc đòi hỏi tinh thần đồng đội, thật ra phạm vi lựa chọn khá là nhỏ.” “Lúc đó, chuyên ngành pháp y đang tuyển dụng.

Sau khi suy nghĩ, tôi cảm thấy tôi thích hợp nhất là làm việc với người chết, nên tôi đã đăng ký.” Vừa nói cô vừa nhìn ra ngoài cửa sổ xe, lúc này xe đã chạy đến Trung Tâm Pháp Y.

Đêm khuya, tòa nhà vẫn sáng đèn, chắc là Lý Thành đang đợi cô.

“Anh sẽ đi lên với em.” Người đàn ông chặn lại khi cô chuẩn bị bước ra khỏi xe, nhẹ nhàng nói.

Sau khi đón Lý Thành, xe đi thẳng đến hiện trường vụ án.

Khi vừa rẽ vào Miếu Long Vương, từ xa đã có thể nhìn thấy đèn xe cứu hỏa chói lọi và khói cuồn cuộn, soi sáng bầu trời đêm vào rạng sáng.

Thẩm Lưu Bạch cau mày, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

Nếu có người chết, hỏa hoạn được xem là vụ án không bình thường.

Loại vụ án này chỉ cần điều tra tại chỗ và khám nghiệm tử thi đơn giản, sau đó căn cứ vào hiện trường và vật chứng, bác sĩ pháp y sẽ đưa ra đặc điểm của vụ án.

Cận Hải Dương đến hiện trường chờ kết quả giám định, sau khi xác định được đây là vụ án hình sự, anh sẽ lập tức tiến hành điều tra.

“Sắp đến rồi.” Người đàn ông một tay giữ vô lăng, rẽ vào đường cao tốc, điều khiển xe lao nhanh về hướng hiện trường vụ hỏa hoạn..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »