Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5756 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 149
thẩm lưu bạch anh phải nói chuyện với em

❊ ❊ ❊

Sắc mặt của anh vẫn như thường ngày, nhưng Thẩm Lưu Bạch chỉ biết là anh đang tức giận.

Chiếc áo khoác của anh quấn quanh người cô, trong suốt thời gian anh dẫn cô trở lại phòng mà không nói một lời.

Không thể hiểu được, Thẩm Lưu Bạch cảm thấy chột dạ.

Cô ở trong phòng tắm ngây người một lúc lâu, đến khi không thể ở được nữa, mới lau tóc rồi bước ra ngoài.

Vừa đi ra ngoài liền nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên sô pha trong phòng, hai tay khoanh lại, đôi mắt đen nhánh chăm chú nhìn về phía cô.

Thấy cô ngập ngừng bước ra, anh vẫy tay với cô, ra hiệu cho cô ngồi bên cạnh.

Thẩm Lưu Bạch theo bản năng chọn ghế sô pha đối diện, nhìn thấy dáng vẻ cảnh giác của cô, người đàn ông đột nhiên cười thầm, giọng nói trầm thấp mang theo chút giễu cợt.

“Bây giờ em biết sợ rồi sao?” Anh dừng lại, hình dáng đôi mắt đẹp đẽ khẽ nheo lại, cả người thoáng hiện một sự nguy hiểm.

“Vừa rồi không phải rất lợi hại sao? Nghĩ đến việc trèo lên sân thượng trong cơn giông bão…Thẩm Lưu Bạch, sao anh không biết em còn có năng lực này?” Thấy anh sắp bắt đầu nói về cô, cô ủ rũ rụt cổ lại, không phục phản bác một câu.

“Em có tính toán…” Thấy cô không những không nhận ra lỗi của mình mà còn dám phản bác lại, đại đội trưởng Cận lập tức cảm thấy không thể nuông chiều cô bé này, phải mạnh mẽ trấn áp.

Anh bật cười một tiếng, thờ ơ nói.

“Tính toán cái gì? Có phải em tìm được manh mối ở đó không?” “Thẩm Tiểu Bạch, anh đã nói với em mấy lần rồi, em có đầu óc cũng đừng nghĩ muốn làm gì cũng được! Em có biết em leo lan can nguy hiểm như thế nào không? Thần kinh vận động của em không tốt, lỡ sơ ý ngã xuống thì sao.” Thẩm Lưu Bạch tức giận trước lời cười nhạo của anh.

“Ai có thần kinh vận động không tốt chứ? Em đã tính toán khoảng cách rồi, nhảy một bước cũng không có vấn đề gì!” “Em chỉ muốn xem tại sao người trong phòng đó lại đi qua sân thượng để sang phòng bên cạnh, em tìm thấy những mảnh vải trên lan can sân thượng!” Nói rồi cô lấy mảnh vải nhỏ cất trong túi kín từ trong túi quần ra, nghiêm túc đặt trước mặt người đàn ông.

Nghe cô nói, ánh mắt Cận Hải Dương cũng trở nên nghiêm túc hơn.

Anh đưa tay cầm lên xem cái túi nhỏ đã được khóa kín, nhìn Thẩm Lưu Bạch một cái đầy ẩn ý, khẽ cười nói.

“Cục cưng, em thật tận tâm, ra ngoài luôn mang theo túi kín.

Em sẵn sàng thu thập chứng cứ bất kỳ lúc nào sao?” Đây vốn chỉ là một câu nói đùa, nhưng Thẩm Lưu Bạch lại gật đầu dứt khoát, nghiêm túc giải thích.

“Những thứ này là để em sử dụng.” “Trong trường hợp, một ngày nào đó em bị ai đó bắt được, em sẽ giữ lại tất cả các bằng chứng và manh mối để lưu trữ, để sau này, lúc điều tra sẽ dễ dàng hơn.” Lời nói của cô khiến Cận Hải Dương nhíu mày.

Là một cặp đôi đang yêu nhau, anh đương nhiên không thích một giả thiết đen đủi như vậy.

Anh muốn giáo dục cô không được nói nhảm, nhưng đối diện với ánh mắt rất nghiêm túc của cô, anh đột nhiên không nói được lời nào.

Cô thật sự nghĩ như vậy, cô làm theo cách này, cô cảm thấy không an toàn! Lúc này, anh chợt nghĩ đến những chuyện cũ mà cô đã nói với anh.

Viện nghiên cứu, nơi xảy ra vụ tai nạn mười năm trước, nơi cô lớn lên với tư cách là một đối tượng nghiên cứu, cho đến khi vụ tai nạn xảy ra, cô mới được thả ra.

Vậy cô nghĩ rằng mình có thể bị bắt lại sao?

Viện nghiên cứu kiểu gì vậy, xuất xứ ở đâu, sao cô lại sợ như vậy?

Nghĩ vậy, Cận Hải Dương thầm hạ quyết tâm, sau khi quay về nhất định phải xem kỹ hồ sơ trước đó, một vụ tai nạn lớn như phá hủy viện nghiên cứu chắc chắn phải có ghi lại hồ sơ liên quan, nhất định phải kiểm tra kỹ càng.

Rồi nghe Thẩm Lưu Bạch nói tiếp.

“Em tìm thấy mảnh vải này trên lan can sân thượng.

Em thấy Hùng Hùng Bất Ái cũng mặc một chất liệu tương tự.

Em tìm thấy nó ở sân thượng phòng cô ấy.

Chắc là có liên quan gì đến cô ấy.” “Trong thùng rác trong nhà tắm có túi bao bì đựng mặt nạ đã mở và bông tẩy trang đã qua sử dụng, em không tìm thấy chiếc mặt nạ đã bị vứt đi.

Nếu như Hùng Hùng Bất Ái thật sự tự mình đi, tại sao cô ấy không tháo mặt nạ vứt đi.

Thật kỳ lạ.” Cận Hải Dương gật đầu.

“Vậy em nghi ngờ cô ấy bị bắt cóc à? Trên đường đi từ sân thượng đến phòng bên cạnh hả?” Cô lắc đầu.

“Cánh cửa bên cạnh cũng bị khóa.

Cho dù giả thiết của em là đúng, người đó cũng không thể qua cửa được.

Chúng ta phải tìm cách khác.” “Nhắc mới nhớ…thật tuyệt khi em mang theo túi kín, thật sự có một số thứ trong phòng cần cất giữ, lát nữa em xem sẽ biết.” Nói tới đây, anh đột nhiên nhìn thấy Thẩm Lưu Bạch nhìn mình vẻ mặt khó hiểu, trong mắt tràn đầy không đồng ý.

“Sao vậy?” Anh nhướng mày.

“Có vấn đề gì không?” “Nếu anh đã phát hiện ra vấn đề, vì sao còn muốn em trở lại, trong túi em còn túi kín, có thể quay lại hiện trường sớm để thu thập chứng cứ.” Thẩm Lưu Bạch nhíu mày, nhìn người đàn ông trước mặt có chút không đồng tình.

Thật ra cô không chỉ trích anh cái gì, Cận Hải Dương luôn là người chuyên nghiệp, anh không có lý do gì lại mắc phải sai lầm tầm thường như vậy.

“Em lo lắng sẽ có người vào phá hoại hiện trường sao?” Người đàn ông ngả người ra sao, người cao lớn dựa vào lưng ghế sô pha phía sau, trên mặt lộ ra vẻ thoải mái.

“Không sao đâu, anh đã nhờ họ khóa hai phòng này.

Anh có chìa khóa, chúng ta lên lầu ngay đi.” “Trước khi đi anh đã chụp hình lại rồi, nếu có người động đến đồ trong phòng thì chỉ có thể là ông chủ Trịnh, bởi vì chìa khóa là do anh ta đưa, anh chắc anh ta sẽ không làm chuyện ngớ ngẩn như vậy.” “Em cũng để ý trong nhà này có cái gì kỳ quái đúng không.

Sở dĩ anh không muốn làm ngay là vì không muốn đánh rắn động cỏ, anh luôn cảm thấy có kẻ trốn trong bóng tối giở trò.” “Nghe tiếng bước chân, hiện tại mọi người đều đang ở phòng ăn lầu một, chúng ta lặng lẽ đi lên một lát, làm xong việc cần làm càng sớm càng tốt, sau đó trở về nghe bọn họ đang nói chuyện.” “Thiếu mất hai người, bọn họ sẽ không cho rằng không có chuyện phát sinh sao.” “Hơn nữa, chúng ta tạm thời bị mắc kẹt ở đây.

Khi chưa biết đối phương là người thế nào, không nên quá tự tin, kẻo làm lỡ việc không đáng.” Thấy vẻ mặt Thẩm Lưu Bạch đã thoải mái hơn nhiều, đôi mắt sáng ngời của người đàn ông khẽ lóe lên, sau đó anh lại bổ sung thêm một câu với nụ cười nửa miệng.

“Được rồi, kết thúc chuyện chính, bây giờ chúng ta hãy nói về sai lầm mà em phạm phải sáng nay, đừng tưởng rằng cứ như vậy là kết thúc, không có cửa đâu.” “Thẩm Lưu Bạch, anh nói với em lần cuối.

Nếu sau này em tái phạm lại nữa thì đừng trách anh không khách khí với em, không để lại mặt mũi cho em.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »