Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5801 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 121
người vợ nói dối

❊ ❊ ❊

Nghe anh hỏi như vậy, Chu Tranh lập tức rối loạn.

Hai tay cậu ta lo lắng vặn vào nhau, mắt cậu ta đảo nhanh, hoàn toàn không còn tiêu điểm.

Miệng cậu ta mở ra đóng lại nhiều lần mà không phát ra âm thanh, cuối cùng anh chỉ cúi đầu xuống, không nói nữa.

Cận Hải Dương bình tĩnh theo dõi màn biểu diễn của cậu ta, không ép buộc mà từ từ mở nắp chai nước đặt trước mặt cậu ta.

“Đừng gấp, từ từ suy nghĩ, tôi sẽ chờ cậu cho tôi một câu trả lời thỏa đáng đầy đủ.” Đúng lúc này, cửa phòng thẩm vấn đột nhiên bị gõ ba cái, Thẩm Lưu Bạch mặc đồng phục đi vào.

Cô đưa bản báo cáo cho Cận Hải Dương, sau đó dừng lại trước mặt Chu Tranh, ánh mắt dán chặt vào cánh tay đang được băng bó chặt chẽ của cậu.

“Anh bị thương ở hiện trường vụ án, do mảnh vỡ của cốc sứ làm trầy xước, trong khoảng thời gian từ 9 giờ 30 phút đến 10 giờ tối ngày xảy ra vụ án đúng không?” Cậu thiếu niên đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt trợn to đầy kinh hãi, thậm chí mất tự chủ muốn đứng lên, nhưng vừa bật dậy liền bị Cận Hải Dương đ è xuống, gương mặt thanh tú không còn chút máu.

“Xem ra là như vậy.” Anh cười nói.

“Không…không! Không phải như vậy! Tay của em ở nhà…” Cậu chưa kịp nói xong thì nữ pháp y vô cảm cắt ngang lời cậu.

“Không thể nào.” Cô đưa tay đặt một bản báo cáo trước mặt cậu, chỉ vào phần kết luận của dòng cuối cùng trên báo cáo rồi nhẹ nhàng nói.

“Chúng tôi tìm thấy một mảnh sứ vỡ tại hiện trường vụ án với một số vết máu trên đó.

Sau khi giám định và so sánh DNA, chúng tôi phát hiện ra vết máu trên mảnh sứ đến từ hai người, trong đó một người là người đã chết, còn người kia có quan hệ trực tiếp với người chết, qua giám định quan hệ huyết thống là quan hệ cha con.

“ Cô dừng lại, hoàn toàn không để ý đến thiếu niên đang sa sút tinh thần, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp lại bình tĩnh như đang tường thuật lại một chuyện đơn giản.

“Cho đến nay, chúng tôi điều tra được người chết chỉ có một đứa con.

Đứa nhỏ của Trương Mỹ Na không được tính bởi vì nó chưa được sinh ra và anh đã xuất hiện trong văn phòng của người chết vào đêm xảy ra án.” “Để chắc chắn hơn, chúng tôi dựa vào vết máu để suy đoán thời gian thì ước chừng vết máu này xuất hiện vào đêm xảy ra vụ án.

Vậy chỉ có thể là anh, đúng không, có thể để cho tôi lấy mẫu xét nghiệm DNA của anh không?” Hiếm khi nghe thấy Thẩm Lưu Bạch nói một câu dài như vậy, Bùi Diệu ngồi bên cạnh cũng lóa mắt nhìn chằm chằm.

Trong ấn tượng của anh, giáo sư Thẩm không bao giờ nói những câu dài dòng, cũng không bao giờ nói những chuyện không liên quan đến kết quả giám định.

Hôm nay, còn học được cách trêu chọc người bị thẩm vấn, chưa từng xảy ra chuyện lạ như vậy!

Bùi Diệu lén lút liếc nhìn đội trưởng của mình, càng ngày càng chắc chắn giáo sư Thẩm là gần mực thì đen, nhiễm giọng điệu Cận Hải Dương.

“Không cần kiểm tra, là máu của em…” Chu Tranh chán nản nói.

“Hôm trước em có đánh nhau với ba.

Ông ấy tức quá nên dùng cốc đánh em.

Cái cốc đập vào tường vỡ nát, làm xước tay em”.

“Ba em thấy tay em chảy nhiều máu nên hối hận, lấy bộ y tế băng bó giúp em, sau đó ông ấy tự tay nhặt những mảnh cốc vỡ nên làm trầy tay mình.” “Em đã nói dối, xin lỗi, em rất sợ, em sợ mọi người nghi ngờ em…” Thẩm Lưu Bạch gật đầu.

“Được rồi, tuy rằng anh đã thừa nhận, nhưng theo quy trình làm việc chúng tôi vẫn phải xin thu thập DNA của anh, anh có đồng ý không?” Chu Tranh vô lực, cuối cùng vẫn gật đầu.

Thẩm Lưu Bạch hoàn thành các thủ tục liên quan, sau khi gật đầu với Cận Hải Dương và Bùi Diệu, liền xoay người rời khỏi phòng thẩm vấn.

Cận Hải Dương nhìn bóng lưng cô khuất dần vào ô cửa, hồi lâu mới đưa ánh mắt trở lại với nụ cười, sờ cằm nhìn nam thanh niên đã bình tĩnh trở lại.

Không biết có phải vì đã nói thật hay không mà bây giờ Chu Tranh đã bình tĩnh hơn trước rất nhiều, hai tay đan vào nhau đặt lên đùi, cũng không còn căng thẳng vặn vẹo ngón tay nữa.

Cận Hải Dương kéo ghế ngồi đối diện, chân thành nói.

“Thật ra, tôi vốn không nghi ngờ cậu.” “Nhưng sau khi nghe lời khai của cậu tôi mới nghĩ cậu có vấn đề.” “Cậu không có mặt vào lúc chúng tôi thông báo phải cưỡng chế khám nghiệm tử thi, tôi nhớ đồng nghiệp của chúng tôi đã liên hệ trực tiếp với cậu, nếu đúng vậy thì cậu không thể biết được nguyên nhân tử vong của ba mình.” Anh dừng lại, nhìn thấy Chu Tranh sắc mặt đột nhiên tái nhợt, anh liền biết suy luận của mình là đúng.

“Hỏa hoạn, chết trong trận cháy là nguyên nhân tử vong bình thường, vì sao cậu sợ chúng tôi nghi ngờ cậu, hoặc là cậu biết lý do ba cậu chết nên theo bản năng muốn che giấu vết thương?” “Cậu đã thấy gì? Hoặc cậu có thể cho tôi biết mẹ cậu đã lấy gì từ văn phòng ba cậu, tại sao bà ấy lại đi ra với chiếc túi căng phồng như vậy?” Buổi thẩm vấn không thể tiếp tục được.

Từ khi Cận Hải Dương xuyên qua lớp cửa sổ giấy đó, Chu Tranh đã ngừng nói, cố gắng im lặng trước sự thẩm vấn của cảnh sát.

Thấy hôm nay sẽ không có gì đột phá, đội trưởng Cận dứt khoát thả người, không nói gì khác ngoài việc dặn dò cậu ta không được thông đồng khớp lời khai để tránh bị điều tra, cũng không được nói gì ra ngoài.

Nhìn Chu Tranh chạy thục mạng ra khỏi cục cảnh sát, Bùi Diệu kinh ngạc nhìn đội trưởng của mình.

“Cứ để cậu ta đi như vậy sao?” “Cứ để như vậy, chúng ta đâu thể làm gì khác? Cậu ta không phải là nghi phạm, chúng ta không có bất kỳ bằng chứng nào, không thả người còn có thể làm gì?” Cận Hải Dương thản nhiên nói.

“Nhưng cậu ta có vấn đề.

Chắc cậu ta đã làm gì đó hoặc nhìn thấy điều gì đó!” Bùi Diệu quả quyết nói, sau đó đột nhiên được thông não.

“Có thể cậu ta đã đập đầu ba mình bằng một chiếc cốc rồi phóng hỏa để che đậy tội ác của mình…” Anh ta càng nói càng hăng hái, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt bực mình của đội trưởng mình.

“Cậu không đi viết truyện đúng là lãng phí tài năng, khả năng tưởng tượng tốt vậy mà.” Anh mỉm cười, vỗ nhẹ vào đầu cấp dưới của mình.

“Đừng lo lắng, tôi đã dặn Vương Dật đi theo tên nhóc kia.

Nếu thật sự cậu ta có vấn đề, chắc chắn lần này sẽ có hành động, cậu ta không thoát được đâu.” “Chu Tranh này là người đầu tiên xuất hiện trong văn phòng của người chết vào đêm đó.

Nếu cậu ta là hung thủ, trừ phi những người đến sau đều là đồng bọn của cậu ấy, nếu không, không thể không bị phát hiện khi ngọn lửa bắt đầu.” “Cậu ta và mẹ đương nhiên là kẻ thù với Trương Mỹ Na, chỉ có thể đối đầu, khả năng hợp tác không cao, trừ phi bên Trương Mỹ Na có chuyện đặc biệt, nếu không cậu ta không phải là hung thủ.” “Vì vậy, bây giờ, chúng ta sẽ nghe xem Trương Mỹ Na nói gì.

Tôi đặc biệt tò mò về sáu bảy phút cô ấy ở đó.” Anh dừng lại, vẻ mặt có chút khó đoán.

“Một người phụ nữ mang thai nửa đêm không nghỉ ngơi, mà đi nửa vòng Hải Đô để đến công ty của người tình, chỉ ở lại sáu bảy phút trước khi ra ngoài, rốt cuộc cô ấy đang làm gì?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »