Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5853 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 138
người chơi

❊ ❊ ❊

Đang nháo chợt nghe thấy tiếng gõ cửa.

Hai người đồng thời dừng lại, Cận Hải Dương mất hứng đi mở cửa, thấy người tổ chức trò chơi, Ám Dạ Phi Tinh.

Trên mặt người thanh niên đeo kính hơi ngượng ngùng, bởi vì người đàn ông đứng trước mặt mình mặc áo choàng tắm rộng, tóc tai bù xù, trên mặt lộ ra vẻ không vui vì bị người khác làm phiền.

Anh ta cười gượng, tránh ánh mắt đặc biệt áp bức của đối phương, cố gắng bình tĩnh nói.

“Ha ha, xin lỗi đã làm phiền anh rồi…” “Lầu một có nguyên liệu nấu ăn, có thể làm bữa cơm, mọi người cùng ăn bữa cơm làm quen một chút nha.

” Cận Hải Dương nhíu mày, lại liếc nhìn Thẩm Lưu Bạch trong phòng, phát hiện cô đã trốn vào trong phòng tắm, trong lòng có chút bực bội.

“Được, chúng tôi sửa soạn chút sẽ xuống ngay, cám ơn.

” Chờ anh đóng cửa quay lại, Thẩm Lưu Bạch đã sửa soạn xong, ngồi trên sô pha.

Người đàn ông khẽ cười, mở ba lô lấy quần áo ra thay, vung tay cởi áo choàng tắm trên người, cứ như vậy thay trước mặt cô.

“Vào phòng tắm!” “Không sao đâu, anh chịu thiệt một chút, để em tùy tiện nhìn, chỗ nào không hài lòng thì nói một tiếng cho anh biết.

” Cận Hải Dương quay lưng về phía cô, không thèm để ý nói.

Thẩm Lưu Bạch ngượng ngùng đỏ mặt.

Cô quay đầu nhìn chỗ khác không nhìn anh, trong lòng thầm mắng người này không biết xấu hổ, trước đây không biết da mặt anh dày như vậy.

“Chúng ta lên núi này rồi, xe của anh làm sao đây?” Cô thắc mắc.

Khi họ đi, xe đã được đưa lên thuyền, bây giờ thuyền đang phải ở cảng đảo Bạch Sa, xe không thể cứ ở trên thuyền suốt chứ.

“Ồ, nó đã ở bãi đậu xe gần đây rồi.

” Người đàn ông gài thắt lưng, thờ ơ nói.

“Đường đi của cơn bão số 12 thất thường, nếu không may thì ngày mai vẫn không đi được, để ở trên thuyền cũng không an toàn”.

Vừa nói anh vừa vươn tay ôm vai cô áy náy nói.

“Xin lỗi, anh để em chịu khổ rồi.

” Thẩm Lưu Bạch lắc đầu, vừa định nói gì đó, nhưng lại bị nửa câu sau vặn vẹo.

“Nhưng nếu anh biết em đồng ý đáp ứng anh, dù cho trời đầy dao anh cũng phải dắt em đi, cùng lắm anh lấy thân báo đáp, bồi thường cho em một chút, em cũng không xem là bị lỗ gì mà.

” Hai người nắm tay xuống phòng ăn, đã thấy đèn phòng sáng trưng, trong phòng đầy người.

Chu Mạn đang bận trong bếp, người đàn ông thời trang tóc màu khối đang giúp cô ấy, hai người hợp tác ăn ý.

Hai người lớn hơn đang chọn món ăn và đồ uống trong tủ lạnh.

Ngoài trừ mấy người ở trên xe, còn có mấy người khác, có một cô gái thanh tú mảnh mai ngồi trước bàn ăn, dáng vẻ yểu điệu rất được phần lớn đàn ông hoan nghênh.

Nhìn thấy hai người tới gần, Ám Dạ Phi Tinh liền nhiệt tình giới thiệu.

“Hùng Hùng, hai người này mới được thêm vào tham gia cùng chúng ta, cô ấy tên là Bạch, bên cạnh gọi là Chồng Của Bạch, Hùng Hùng và Tiểu Hoan Hoan đến hơi sớm, hai người đều là những cô gái xinh đẹp.

” Hùng Hùng Bất Ái thờ ơ liếc nhìn hai người một cái rồi ánh mắt sáng lên.

Người đàn ông trước mặt cao lớn đẹp trai, khí thế hơn người, hơn nữa trên cổ tay anh là đồng hồ hàng hiệu, chân mang giày quân đội cổ cao đế thấp, bằng việc cô nhiều năm trà trộn trong vòng này, những thứ này đều là hàng hiệu, hơn nữa còn rất có giá trị.

Nhìn vào người đàn ông, nhìn vào đôi giày và chiếc đồng hồ kia là đủ.

Trên mặt Hùng Hùng Bất Ái sáng ngời, thoáng qua một chút mâu thuẫn.

Cô do dự một lúc, sau đó như chợt nhớ đến gì đó, cố ý thẳng lưng, để lộ vòng ngực đầy kiêu hãnh và chiếc cổ thon thả.

Cô ấy liếc nhìn xung quanh, vẻ mặt đắc ý trên khuôn mặt trang điểm đậm.

Trong này chỉ có bốn người phụ nữ, Hoa Đằng Mạn (Chu Mạn) trông giống một người làm công ăn lương, một người phụ nữ đảm đang, quá độc lập, những người đàn ông thành đạt không thích, không tạo thành uy hiếp.

Ánh mắt cô ta quét tới Thẩm Lưu Bạch, ánh mắt lập tức tối đi, yên lặng cắn môi.

Dù không muốn cũng phải thừa nhận, cô gái này thực sự là một người đjep.

Làn da trắng sáng, mặt mũi xinh đẹp tuyệt mỹ, khí chất lạnh nhạt, xa cách.

Cô đứng đó, cũng sẽ tự nhiên thu hút ánh nhìn của đàn ông.

Mặc dù bản thân khinh thường đám đàn ông vây quanh ân cần hỏi han, nhưng giờ phút này đột nhiên phải làm nền, điều này làm cho người vốn luôn là tiêu điểm như cô cảm thấy rất khó chịu.

Khó chịu! Rất khó chịu!

Nhất là người đàn ông bên cạnh cô ta, từ đầu vẫn luôn nắm tay cô ta không nói, bây giờ còn trực tiếp ôm cô ấy, ngăn ánh mắt của mọi người, đây là công khai thể hiện tình cảm đó!

Hùng Hùng Bất Ái nhắm mắt lại, cẩn thận che giấu sự ghen tị trên mặt.

Hứ! Đây thì coi là gì… Những người đàn ông này đều dung tục, cho dù kết hôn vẫn có thể lén lút bên ngoài… Chỉ là để xem có ai sẵn sàng nắm cổ tay họ làm phiền hay không mà thôi.

Vừa nghĩ, bỗng nhiên nghe được Ám Dạ Phi Tinh hỏi.

“Đúng rồi, Tiểu Hoan Hoan đâu? Sao cô ấy không xuống.

” “Hai người không phải là bạn sao, sao lại không xuống cùng nhau?” Hùng Hùng Bất Ái hơi bất ngờ, sau đó không chắc nói.

“Cô ấy nói cô ấy không được khỏe, muốn ngủ trước …” Nghe cô ta nói, Ám Dạ Phi Tinh khẽ nhíu mày.

Anh nhìn đồng hồ, khi ngẩng đầu lên, vẻ mặt lo lắng nói.

“Vậy chúng ta đi lên xem một chút đi, cũng trễ rồi, người đàn ông như tôi đi lên không tiện…” Nói rồi anh nhìn về phía Hùng Hùng đang ngồi trên ghế, ý bảo cô ấy đi cùng.

Sắc mặt Hùng Hùng có chút khó coi.

Cô không muốn lên lầu.

Nhưng ý của Ám Dạ Phi Tinh rất rõ ràng, cô và Tiểu Hoan Hoan là bạn, bạn bè không khỏe mà cô ngồi yên không làm gì, thật sự là không hợp lý.

Cô ta thầm mắng một tiếng thật phiền phức, mắt đảo quanh, áy náy nói.

“Thật…thật ra tôi cũng không khỏe lắm, say sóng nên chân đứng không vững, vừa nghĩ đến phải leo cầu thang tôi liền cảm thấy không còn sức lực.

” “Sao anh không để cô gái mới đến đi với anh, tôi thấy tinh thần cô ấy rất tốt, hai người đi chung cũng tiện…” Cô ấy nói “cô gái mới tới”, ánh mắt nhìn thẳng về phía Thẩm Lưu Bạch.

Ánh mắt của cô ấy có chút phức tạp, pha trộn sự khiêu khích và khinh thường, không hề che giấu sự chán ghét.

Những cảm xúc này rõ ràng đến mức Thẩm Lưu Bạch bắt đầu ngẫm lại xem có phải mình đã vô tình đắc tội cô ta hay không, nếu không thì tại sao lại thu hút nhiều sự thù địch như vậy?

Cũng may là trước nay cô luôn không so đo với loại chuyện này, cũng quen với thái độ không mấy thân thiện của con gái nên gật đầu chuẩn bị lên lầu.

“Tôi đi với anh.

” Cận Hải Dương ôm cô xuống, quay đầu nhìn Ám Dạ Phi Tinh đang đứng bên cạnh.

“Người anh tìm ở phòng nào?” Thanh niên đeo kính bị ánh mắt sắc bén của anh quét qua, bỗng dững bị rùng mình một cái, giọng điệu có chút nịnh nọt.

“Ở tầng ba, 303, trên cửa có một cái có ký hiệu hình mặt cười.

” Cận Hải Dương gật đầu, mang theo Thẩm Lưu Bạch đi lên lầu.

Ám Dạ Phi Tinh bị hành động cực ký dứt khoác làm cho bất ngờ, anh ta mím môi, sau đó cúi đầu bước nhanh đi theo, khó có thể nhìn rõ vẻ mặt của anh ta.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »