Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5731 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 143
yêu cầu của chu mạn

❊ ❊ ❊

Thẩm Lưu Bạch cảm thấy hai người không có cùng suy nghĩ.

Cô quay lại, định nói lý lẽ với anh thì người đàn ông đột nhiên nghiêm mặt, làm động tác im lặng về phía cô.

“Có người đến.” Anh khẽ thì thầm vào tai cô.

Thẩm Lưu Bạch sững người, theo bản năng nhìn lên đồng hồ treo tường.

Bây giờ mới 9 giờ rưỡi, người đóng vai hung thủ phải nửa đêm mới được bắt đầu hoạt động, lúc này ai có thể đến chứ?

“Chu Mạn?” Cô ngước nhìn Cận Hải Dương, quả nhiên thấy đối phương gật đầu.

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, giọng nói rụt rè của Chu Mạn từ bên ngoài truyền vào.

“Cận…Bạch, Chồng Của Bạch, có thể nói chuyện không?” Hai người nhìn nhau, Thẩm Lưu Bạch định đứng dậy đi mở cửa trước.

Ngay khi cô chuẩn bị mở cửa, một người đàn ông đã nắm lấy cổ tay cô.

“Em quay lại đi, anh mở cửa.” Anh thản nhiên nói.

“Cũng trễ rồi, em mở cửa không an toàn, lỡ có chuyện gì thì anh cũng có thể ứng phó được.” Nghe những gì anh nói, cô không kiên trì nữa, ngoan ngoãn bước lại sô pha ngồi xuống.

Trong hoàn cảnh xa lạ, ở cùng với một nhóm người xa lạ, cẩn thận hơn cũng không có gì quá đáng.

Cô vẫn còn nhớ đồ kim loại trong túi của Cà Chạy Vội, chứng tỏ việc lo lắng cũng không có gì sai.

Cận Hải Dương mở cửa, là Chu Mạn đứng ở bên ngoài.

Cô vẫn mặc nguyên bộ quần áo cũ, vẻ mặt hơi hoang mang rối loạn, hiển nhiên không có tâm trạng nghỉ ngơi.

“Xin lỗi đã làm phiền hai người, tôi có chuyện muốn nói…” Cô ấy vặn phong bì trong tay, lúng túng nói.

Nếu có thể, cô không muốn làm phiền cặp đôi này.

Vốn cô muốn nói chuyện phiếm với họ sau bữa tối, nhưng không tìm được cơ hội thích hợp, vì vậy phải dời đến bữa khuya.

Ở trong phòng cô lại suy nghĩ linh tinh, cảm thấy phải cùng bọn họ bàn bạc một chút mới được, cho nên hấp tấp đến đây.

Cũng may là hai người chỉ mới thay đồ ngủ và không làm chuyện gì đáng ngại nên cô bớt xấu hổ đi rất nhiều.

“Vào trong rồi nói.” Người đàn ông mở cửa, Chu Mạn thận trọng bước vào.

Cô ngồi xuống ghế sô pha đối diện với Thẩm Lưu Bạch, vẻ mặt áy náy bắt đầu xin lỗi.

“Tôi thật lòng xin lỗi, tôi biết mình hơi đường đột.

Nhưng hai người là người tôi quen biết, tôi thật sự không thể tìm thấy ai khác để bàn bạc.” Nói xong, cô ấy đưa chiếc phong bì rút được đưa ra trước mặt hai người rồi thấp giọng nói.

“Tôi…tôi rất xui xẻo khi rút được…hung thủ…” Sau đó, cô lấy ra một tấm thẻ từ trong phong bì với một bức tranh bộ xương khô đẫm máu.

Đúng là hung thủ.

“Không phải rất thú vị sao, cô sợ cái gì?” Người đàn ông vô lại tiếp tục cùng Thẩm Lưu Bạch ngồi xuống ghế sô pha, lười biếng hỏi.

Chu Mạn đỏ mặt, ánh mặt lặng lẽ chuyển động.

Dù biết người đàn ông trước mặt đã có chủ, nhưng cá tính mãnh liệt đặc biệt này vẫn khiến cho tim cô đập loạn nhịp, để tránh cho bản thân mắc sai lầm, cô thầm niệm kinh Kim Cương.

“Là như vầy.” Cô lấy lại bình tĩnh, từ từ lấy ra một tờ giấy hướng dẫn trong phong bì, chỉ vào chữ trên đó nói.

“Theo kịch bản, sau nửa đêm tối nay, tôi sẽ rời khỏi phòng, đem giấu hung khí giết người do trò chơi cung cấp.” “Bây giờ có một chiếc hộp ở trước cửa phòng của mọi người, bên trong là những đạo cụ mà mỗi nhân vật cần sử dụng, tôi có một con dao trong đó.” Nói rồi cô ấy lấy trong túi ra một chiếc hộp nhựa, vừa mở nắp ra thì một con dao gọt hoa quả dính máu hiện ra trước mặt mọi người.

“Là mực đỏ.” Thẩm Lưu Bạch liếc nhìn bên trong, khẳng định.

Không có mùi gỉ, màu quá sáng, nồng độ và độ bám bề mặt đồng đều, đây không phải là máu.

“Tất nhiên.

Nếu là máu, tôi sẽ sợ chết khiếp.” Vẻ mặt Chu Mạn vui mừng nói.

“Bây giờ tôi rất hối hận vì đã đến tham gia trò chơi này.

Tôi không biết lúc đó mình đang nghĩ gì mà lại một thân một mình đến đảo hoang, sau đó cũng một đám người không quen biết chơi trò chơi giết người, nhất định đầu tôi bị cửa kẹp rồi!” “Bây giờ nửa đêm phải ra ngoài để giấu hung khí giết người! Tôi nghĩ đến nửa đêm ở căn nhà vắng tanh này, tôi rất sợ, hận không thể khóa chặt cửa không bao giờ đi ra ngoài nữa! Lỡ như thật sự gặp phải chuyện gì thì sẽ tiêu rồi sao!” Nói rồi cô nhìn hai người trước mặt, đầy mong đợi.

“Làm ơn đi cùng tôi được không…Có hai người tôi sẽ có thêm can đảm, tôi còn có thể khá hơn chút…Bằng không chân tôi sẽ không dám động luôn!” Nghe cô nói vậy, Cận Hải Dương hơi nhíu mày.

“Không phải nói trừ hung thủ không ai có thể ra ngoài sao? Phá luật…thì không tốt lắm.” Đối với những người phụ nữ khác ngoài Thẩm Lưu Bạch, Cận Hải Dương luôn tỏ ra thiếu kiên nhẫn, nhất là loại thương hoa tiếc ngọc nhưng phải hy sinh thời gian quý báu ở chung phòng với người yêu của mình.

Sắc mặt Chu Mạn hơi cứng lại, biết Cận Hải Dương đang từ chối cô.

Dù đã sớm biết anh không có ý như vậy với mình, nhưng mỹ nữ cũng sẽ tự ái, nói vậy mà còn bị cự tuyệt, thật sự là tổn thương lòng tự trọng của cô.

Tuy nhiên, thực tế vẫn chưa cho phép cô giả vờ kiên cường.

Cận Hải Dương và Thẩm Lưu Bạch là hy vọng duy nhất của cô, nếu không cô sẽ lẻ loi ở trong phòng một mình lúc nửa đêm!

Cô khó xử nhìn Thẩm Lưu Bạch.

“Bác sĩ Thẩm, làm ơn đi mà, tôi thật sự không dám…” Thẩm Lưu Bạch có tính người hơn Cận Hải Dương.

Cô nhìn khuôn mặt tái nhợt của Chu Mạn, dứt khoát gật đầu.

“Được, tôi đi cùng cô.” Nghe cô nói vậy, đôi mắt người đàn ông nheo lại một cách nguy hiểm.

Tuy nhiên, anh ta không lập tức gây khó dễ, sau khi tiễn Chu Mạn cảm ơn liên tục ra ngoài, Cận Hải Dương lập tức thu lại khuôn mặt thờ ơ mỉm cười, vươn tay bẫy Thẩm Lưu Bạch lên ghế sô pha.

“Thế nào? Gan lớn rồi sao?” “Nửa đêm, người ta không dám đi lại trong nhà, em thì lợi hại, không chút do dự đã đáp ứng…” Anh cúi xuống tiến lại gần cô, giọng nói nhẹ nhàng nhưng nguy hiểm.

Thẩm Lưu Bạch giãy dụa một hồi, nhưng thấy mình hoàn toàn không phải là đối thủ của anh, nên dứt khoát từ bỏ phản kháng.

“Cô ấy nói cô ấy sợ, hơn nữa một mình đúng là rất nguy hiểm.” Nghe cô nói vậy, người đàn ông chợt nhếch mép.

“Một người thì nguy hiểm, hai người cộng lại sẽ không nguy hiểm sao?” “Thẩm Lưu Bạch, những lời anh nói với em, em xem như đánh rắm à.

Anh đã nói là không có việc gì thì đừng xông vào chỗ nguy hiểm, có khi còn chưa kịp đợi em dùng não thì nắm đấm của người ta đã ập đến em rồi, em biết không hả?” “Em là con gái yếu đuối một thân một mình, một ngón tay cũng đủ đánh ngã em, lỡ xảy ra chuyện gì em cũng không kịp chạy đâu!” “Còn nữa, anh đã nói với em rồi, trò chơi này không phải đơn giản như vậy, em đừng ngu ngốc trộn lẫn dính vào, trong đây có vấn đề.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »