Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5850 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 133
hẹn hò

❊ ❊ ❊

Nhà nghỉ dưỡng của Cận Hải Dương ở đảo Thanh Sơn nằm trên một ngọn núi, phong cảnh và vị trí đều rất tốt khiến nơi đây trở thành một địa điểm nghỉ dưỡng tuyệt vời.

Ngôi nhà hai tầng thiết kế theo phong cách Địa Trung Hải, không cao lắm, nhưng không gian bên trong sáng sủa, rộng rãi, dư sức chứa cả chục người.

Khuyết điểm duy nhất là chỉ có một con đường hai làn xe đi lên xuống núi, đây là nơi thử thách kỹ năng và phản ứng của người lái xe.

Cận Hải Dương lái xe cùng Thẩm Lưu Bạch đi trước, sau khi lên thuyền còn phải đi thêm bốn tiếng rưỡi, hai người không có việc gì nên xuống boong tàu nghỉ ngơi.

Tất nhiên trong này có âm mưu riêng của Cận Hải Dương.

Khởi hành sớm hơn một ngày, anh sẽ ở riêng một ngày với Thẩm Lưu Bạch, đây không phải là hẹn hò gián tiếp sao.

“Giữa chừng thuyền sẽ dừng ở đảo Bạch Sa.

Anh nghe nói ở đó có một tuyến đường vẫn đang được phát triển, nhưng không nhiều người biết về nó.” Anh cười nói..

Thẩm Lưu Bạch vừa nhìn bản đồ đường đi vừa hỏi, chỉ vào một nhóm chấm đen nhỏ giữa đảo Thanh Sơn và Hải Đô.

“Đảo Bạch Sa ở đây sao? Nhìn không lớn lắm.” “Ừm.” Cận Hải Dương gật đầu.

“Nghe nói trước đây ở khu vực này có cướp biển, địa hình tương đối hiểm trở, nhưng phong cảnh đẹp, nếu không đã được đưa vào phát triển du lịch rồi.” “Tuy nhiên, những hòn đảo này tương đối nhỏ nên không có người sinh sống.

Thỉnh thoảng, một số người thích dã ngoại đến cắm trại.” Khi đang trò chuyện, họ chợt nghe thấy phía sau có người gọi tên mình.

“Bác sĩ Thẩm, cảnh sát Cận, thì ra hai người ở đây.” Chu Mạn mỉm cười bước tới, mặc áo khoác đặc trưng của Burberry, phối với quần tây và giày đế đỏ, trông như một người đẹp thành phố, tỏa sáng và phóng khoáng.

Nhìn thấy hai người đứng cạnh nhau, trong mắt cô thoáng qua một tia chán nản, nhanh đến mức gần như không thể nắm bắt được.

“Xin chào, luật sư Chu.” Thẩm Lưu Bạch chào hỏi, sau đó lẳng lặng đứng sau Cận Hải Dương.

Cô không giỏi và không thích giao tiếp với những người ngoài công việc trừ khi cô bắt buộc phải làm vậy.

Trước kia một mình thì cô chỉ có thể cắn răng chịu đựng, nhưng hôm nay có Cận Hải Dương ở bên cạnh, cô muốn trốn tránh.

Bởi vì Vệ Nguyên mà Chu Mạn và Cận Hải Dương, Thẩm Lưu Bạch cũng xem như có quen biết, cho nên bọn họ nói chuyện phiếm rất tự nhiên.

“Hôm nay là cuối tuần, phòng làm việc đã cho tôi một kỳ nghỉ.

Tôi sẽ ở đảo Bạch Sa vài ngày để thư giãn.

Hai người đi…” Nghe câu hỏi của cô, người đàn ông đjep trai anh tuấn mỉm cười, thẳng thắng đáp.

“Tôi và Tiểu Bạch cũng vậy, cuối tuần chúng tôi đến đảo Thanh Sơn.” Những gì anh nói rất thân mật và tự nhiên, Chu Mạn nghe xong hơi bất ngờ, sau đó nở nụ cười ghen tị.

“Thì ra là hai người đã ở bên nhau rồi, chúc mừng, không biết lúc nào mới có thể uống rượu mừng đây?” “Nhanh thôi, đến lúc đó nhất điịnh sẽ báo cho luật sư Chu.” Cận Hải Dương dõng dạc nói.

Nói xong anh cũng đưa tay ôm vai Thẩm Lưu Bạch.

Cô muốn thoát ra ngoài, bị anh âm thầm dùng lực trấn áp, còn vô lại cười với cô, cô tức giận quay đầu đi, không để ý đến anh nữa.

Chu Mạn thấy rõ sự tương tác giữa hai người.

Cô có chút ghen tị, nghĩ đến những chuyện vừa rồi tâm trạng của cô bỗng nhiên trầm xuống, nhất thời ba người đều không lên tiếng, bầu không khí lâm vào im lặng khó xử.

“Cô Chu đi với bạn sao?” Cận Hải Dương cười nhìn Chu Mạn, âm thầm nắm chặt tay Thẩm Lưu Bạch.

Ngón tay mảnh khảnh của người đàn ông lần lượt đan vào ngón tay cô, mười ngón tay đan vào nhau, thân mật không gì sánh được.

“À… Tôi tham gia một nhóm thảo luận trinh thám, họ thường tổ chức các hoạt động.” Nói đến sở thích của mình, khuôn mặt Chu Mạn ửng đỏ vì phấn khích.

“Tôi thích đọc tiểu thuyết trinh thám.

Hoạt động lần này lấy bối cảnh ở đảo Bạch Sa.

Tôi thấy nó cách Hải Đô không xa nên đã đăng ký tham gia.” “Ồ? Hoạt động của nhóm thảo luận trinh thám, đó là câu lạc bộ sách sao?” Cận Hải Dương hơi nhướng mày, tựa như rất hứng thú với hoạt động mà Chu Mạn nói.

“Không, đó là một trò chơi trinh thám.

Giả sử có một vụ án, mọi người đến để tìm hung thủ, thật ra chỉ là trò chơi trinh thám thực tế thôi.” Chu Mạn có chút ngượng ngùng cười, giống như cảm thấy xấu hổ khi nói về chủ đề này trước mặt Cận Hải Dương, hơn nữa giọng nói cũng nhỏ hơn trước rất nhiều.

“Tất nhiên, chúng ta đều là nghiệp dư, không thể so sánh với những người chuyên nghiệp như đội trưởng Cận và bác sĩ Thẩm, chỉ chơi vui thôi.” “Không đâu, vụ án của chúng tôi không quá phức tạp, khác xa với những vụ án được viết trong tiểu thuyết trinh thám.” Cận Hải Dương cởi mở cười nói.

Sau khi trò chuyện, trên biển nổi gió, chiếc thuyền vốn êm đềm bắt đầu lắc lư từ bên này sang bên kia, ngay sau đó, trên boong, trời bắt đầu đổ mưa.

Thấy trời mưa càng lúc càng nặng hạt, cả ba phải vào trong cabin, tìm một chỗ rồi ngồi xuống.

“Tại sao trời mưa to như vậy? Trước khi đi, tôi xem dự báo thời tiết chỉ nói có một cơn mưa rào thôi mà.” Chu Mạn nhíu mày than thở nhìn chiếc áo khoác đã hơi ướt.

“Chuyện thời tiết không biết trước được, nhìn gió có thể thấy trận mưa này không nhỏ đâu, nhất định không phải là mưa rào.” Cận Hải Dương vừa nói vừa nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay.

Lúc này thuyền mới rời bến được một tiếng rưỡi, còn cách đảo Thanh Sơn khá xa, cho dù đến đảo Bạch Sa thì mới đi được nửa đoạn đường, lúc này nổi gió thì không phải chuyện tốt.

Quả nhiên, vài phút sau, màn hình TV trên thuyền phát ra dự báo thời tiết mới nhất.

“Bão số 12 năm nay đã đi qua Hải Đô và tiếp tục di chuyển về vùng biển Đông Bắc.

Sức gió trung tâm là cấp 12.

Dự báo ngày mai sẽ đến gần đảo Thanh Sơn.

Các tàu thuyền đi qua được khuyến cáo nên tìm nơi tránh gió…” “Cái gì! Bão đột nhiên chuyển hướng! Thảo nào biển lớn động như vậy!” “Tôi chỉ muốn đến đảo Thanh Sơn, bên đó có bão còn có thể vào được không? Làm sao bây giờ?!” “Còn đi đảo gì nữa? Mau quay về đi! Một lát nữa sẽ có bão đó!” Trên thuyền hỗn loạn, hành khách bàn tán rất nhiều, thậm chí có người còn kích động kéo thuyền viên ra hỏi chuyện, không khí sợ hãi và lo lắng bao trùm cả chuyến phà.

Con thuyền không lớn, nhưng có 180 hành khách, họ náo loạn lên cũng không phải là chuyện nhỏ.

Lúc này không thể quay đầu trở về được, bởi vì bão đang đến theo lộ trình của họ, khi quay lại nhất định sẽ bị dính bão.

Cách duy nhất là tiếp tục tiến về phía trước, chạy đua với thời gian để tiến về phía trước, lao đến đảo Bạch Sa càng sớm càng tốt để vào bến cảng trú ẩn.

Năm phút sau, trên thuyền vang lên tiếng thông báo phương án giải quyết, nửa tiếng nữa thuyền sẽ đến đảo Bạch Sa, tất cả hành khách sẽ xuống thuyền để tránh bão.

Công ty sở hữu con thuyền đang nghiên cứu phương án nghỉ qua đêm.

Sắc mặt Cận Hải Dương cũng rất xấu.

Khi anh đề xuất ra đảo Thanh Sơn chơi, lúc đó bão số 12 còn đang ở trên Thái Bình Dương, ai ngờ lại đổ bộ vào vùng biển gần Hải Đô nhanh như vậy.

Những người kia ngày mai khởi hành, tuy tránh được tai họa này, chỉ khổ cho Thẩm Lưu Bạch, anh tưởng họ sẽ có một ngày hẹn hò gián tiếp, cuối cùng bị cơn bão này phá tan nát hết!.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »