Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5703 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 195
thật ra tôi mới là bạn gái của anh ấy

❊ ❊ ❊

“Cô đang đợi anh Mưu à?” Thẩm Lưu Bạch đột nhiên hỏi, ánh mắt quét qua chiếc nhẫn trên ngón áp út trái của cô.

Hình Ti Ti sững sờ trước câu hỏi của cô, ánh mắt theo bản năng không nhìn cô, trên khuôn mặt tái nhợt hiện lên một nụ cười.

“À, vâng…” Cô bình tĩnh lại, đưa tay cầm đũa khuấy trong bát vốn đã nguội lạnh một cách vô thức, giọng điệu lạ thường.

“A Nhiên…có chuyện….lát nữa sẽ ra…tôi ở đây đợi anh ấy.” Cô ấy nói mơ hồ, nhưng lòng Thẩm Lưu Bạch rất rõ.

Mưu Vân Nhiên bị gọi đến cục cảnh sát để thẩm vấn vụ án Vương Tinh Kinh, trong thời gian ngắn làm sao có thể ra?

Nghĩ vậy, cô lấy điện thoại di động ra gửi một tin nhắn cho Cận Hải Dương, đại khái là hỏi Mưu Vân Nhiên xong thì gọi cho cô ấy càng sớm càng tốt, cô ấy có chuyện cần hỏi Mưu Vân Nhiên.

Ngay sau đó, người đàn ông trả lời lại với một nụ cười thật tươi, thậm chí còn sử dụng các biểu tượng cảm xúc một cách dễ thương khiến cô mỉm cười.

Vừa ngẩng đầu, cô đã bắt gặp ánh mắt ghen tị của Hình Ti Ti.

Thấy cô phát hiện mình đang nhìn trộm, khuôn mặt tái nhợt của Hình Ti Ti thoáng chốc ửng hồng, giọng nói như muỗi kêu.

“Cô…tình cảm giữa cô và bạn trai tốt như vậy…” Thẩm Lưu Bạch mỉm cười, nắm bắt cơ hội, tiếp tục nói chuyện.

“Hai người không phải như vậy sao? Cô và anh Mưu cũng không tệ.” Nói xong, cô dừng lại một chút, trên khuôn mặt thanh tú có chút do dự.

“Nhưng…sao tôi nghe nói rằng anh Mưu đã có bạn gái?” Cô liếc nhìn khuôn mặt Hình Ti Ti càng ngày càng không còn chút máu, chậm rãi nói tiếp.

“Tôi nghe nói rằng anh Mưu đã ở bên cô gái đó nhiều năm.

Ngày hôm kia, không biết vì sao cô ấy đã chết.

Tôi nghĩ anh Mưu có rất nhiều việc phải giải quyết.” Để thay thế một sự thật mà nhiều người biết, nói về người phụ nữ khác trước mặt người bị nghi ngờ là bạn gái, là một chuyện rất bất lịch sự.

Nhưng sau khi phân tích dấu chân lúc sáng, Thẩm Lưu Bạch biết rất rõ người phụ nữ có vẻ nhu nhược trước mặt này nhất định không phải con thỏ trắng không biết gì, hôm nay cô ấy có thể ngồi ở quán ăn đối diện phân cục Tân Hải đợi Mưu Vân Nhiên, lúc cô mới lộ ra nghề nghiệp, vẻ mặt e ngại, phản ứng này cũng có vấn đề.

“Nhân tiện, cô Hình cũng tham gia buổi biểu diễn Hồ Thiên Nga gần đây của Dream World à?” Cô đột nhiên mỉm cười chuyển chủ đề.

“Tối hôm kia, tôi cùng bạn đến Dream World để xem biểu diễn.

Cô chính là người múa công chúa thiên nga đúng không, cô và anh Mưu phối hợp rất ăn ý.” Nghe cô nói vậy, trên mặt Hình Ti Ti nở một nụ cười tự hào.

“À, tôi và A Nhiên là bạn nhảy từ khi còn đi học.

Chúng tôi đã nhảy cùng nhau suốt mười năm, chúng tôi có thể nhắm mắt mà nhảy đoạn Hồ Thiên Nga.” Cô ấy có chút xúc động khi nói ra, hoàn toàn khác với vẻ nhát gan vừa rồi, cả người cô ấy mang một vẻ rực rỡ khác hẳn.

Mười năm.

Vậy là, cô ấy gặp Mưu Vân Nhiên sớm hơn Vương Tinh Kinh?

“Nghe nói anh Mưu từng có bạn gái…” Thẩm Lưu Bạch ngập ngừng nói, thật ra lúc này cô không biết hỏi chuyện cũ có thích hợp không, nhưng với tư cách là pháp y, cô không muốn bỏ qua bất cứ cơ hội nào để đến gần hơn với sự thật của vụ án.

Nhưng cô rất ngạc nhiên, trước khi cô nói xong, Hình Ti Ti đã không thể chờ đợi để ngắt lời cô.

“Đúng, đúng vậy, tôi là bạn gái của Mưu Vân Nhiên.” Cô ấy dừng lại, vốn là đôi mắt đờ đẫn, hiện tại sáng rực lên, hiển nhiên là có chút kích động.

“Tôi không phải bạn gái cũ của A Nhiên, chúng tôi đã yêu nhau từ mười năm trước, chúng tôi chưa bao giờ chia tay! Con khốn thật sự xen vào giữa chúng tôi là Vương Tinh Kinh!” “Tôi và A Nhiên là bạn nhảy, sau khi tốt nghiệp cùng tham gia đoàn múa ba lê Hải Đô.

A Nhiên rất tài năng, anh ấy đã thắng rất nhiều cuộc thi quốc tế, đơn xin gia nhập đoàn múa ba lê New York cũng đã được chấp nhận rồi.” “Đó là một vũ đoàn lớn nổi tiếng thế giới, đó là ước mơ của chúng tôi.

Cả hai chúng tôi đều háo hức đến mức không ngủ được mấy ngày, sáng sớm thu dọn hành lý để đi đến Mỹ, chúng tôi đều cảm thấy rằng A Nhiên sẽ chắc chắn đi đến New York để dự buổi phỏng vấn của vũ đoàn! “ “Nhưng vào buổi sáng phỏng vấn, A Nhiên vì quá căng thẳng nên đã bị tai nạn khi lái xe va phải một người đi qua đường.” “Người đó là Vương Tinh Kinh, cô ấy nói cũng tới tham gia cuộc thi, thể dục nhịp điệu, đó là cuộc thi gì, một đám người nhảy với nhau, còn dám gọi là khiêu vũ…” Vừa nói, cô ấy vừa bĩu môi, vẻ mặt đầy khinh thường Vương Tinh Kinh.

Thẩm Lưu Bạch lẳng lặng liếc nhìn cô, liền chuyển đề tài trở về chuyện trước đây.

“Vậy tại sao Vương Tinh Kinh và Mưu Vân Nhiên lại hẹn hò?” Ai biết câu nói này thật sự khiến Hình Ti Ti tức giận, cô đập mạnh xuống bàn một cái “rầm”, mạnh đến nỗi chiếc đũa rơi xuống đất, cũng dọa đến những thực khách xung quanh.

“Không có hẹn hò, chỉ có Vương Tinh Kinh mặt dày quấn lấy không buông, A Nhiên hoàn toàn không chấp nhận cô ta!” “Vì cô ấy, A Nhiên không thể tập trung phỏng vấn, bị loại vì thành tích không tốt!” “Nếu không phải cô ấy làm vướng bận sự nghiệp của A Nhiên, tôi sẽ không hận cô ấy nhiều như vậy!” Nghe được lời cô ta nói, Thẩm Lưu Bạch âm thầm bĩu môi.

Lòng người quả thật kỳ lạ, rõ ràng chính bản thân làm sai, đã đụng phải người ta, hổ thẹn và bồi thường không phải là điều nên làm sao?

Cô không nghĩ rằng Vương Tinh Kinh liều chết không buông với Mưu Vân Nhiên, dựa theo dấu vết trên thi thể, có thể suy ra vết thương của cô ấy lúc đó rất nghiêm trọng, so với giành đàn ông thì tính mạng quan trọng hơn, nếu cô ấy được đưa đi bệnh viện kịp thời thời, làm giải phẫu thì cũng có thể bảo toàn tính mạng.

Mưu Vân Nhiên đúng là hại người, quay lại hiện trường vụ án vào ngày xảy ra án mạng, nói không ảnh hưởng là không thể nào.

Nhưng loại ảnh hưởng này không phải Vương Tinh Kinh áp đặt cho anh ta, mà là lương tri của một người đối với sai lầm mình đã phạm tạo ra buồn phiền hối hận và lo lắng, nếu phát triển không tốt chỉ có thể nói là do bản thân không quản lý tốt được cảm xúc của mình, không liên quan đến những yếu tố khác.

Cô tin rằng Hình Ti Ti cũng hiểu được, vì sao trải qua nhiều năm đúng sai đảo lộn, hơn phân nửa còn lại đã bị thời gian xóa đi hổ thẹn và hối hận năm đó, phóng đại sự tổn thất lợi ích cá nhân, vì vậy Vương Tinh Kinh bị thương cũng là lỗi của cô ta.

Nghe thì đúng là bất công nhưng lòng người là thế, công bình ngắn ngủi đi qua, mọi thứ sẽ nghiêng về hướng của bản thân mình.

“Cô nói…cô hận Vương Tinh Kinh à?” Thẩm Lưu Bạch mỉm cười chuyển cuộc nói chuyện sang câu cô ấy đã thốt ra lúc nãy.

Hình Ti Ti sững người một lúc, rồi miễn cưỡng gật đầu.

“Đúng vậy, sau này cô ấy uy hiếp A Nhiên, yêu cầu anh ấy hẹn hò với cô ta, còn nói nếu cô ấy không thể đứng lên lần nữa, A Nhiên sẽ phải chăm sóc cô ấy cả đời.” “Cố ấy cứ như vậy mà chen vào mối quan hệ 10 năm của chúng tôi, vì sao tôi không thể hận cô ấy?” “Ồ.” Thẩm Lưu Bạch gật đầu.

“Vì vậy, cô đã đến phòng tập nhảy và tấn công cô ấy?” Cô thản nhiên hỏi, như thể những gì cô nói chỉ là một vấn đề bình thường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »