Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5792 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 128
quá khứ của cô

❊ ❊ ❊

Thái độ Thẩm Lưu Bạch kiên định, cuối cùng Cận Hải Dương cũng gật đầu đồng ý.

Nếu chỉ có mình anh, anh sẽ không nói lời nào mà ở lại hiện trường canh giữ, nhưng một khi có thêm Thẩm Lưu Bạch, theo bản năng anh lại mềm lòng, không muốn cô vất vả như vậy.

Nhưng đến bây giờ, bọn họ thật sự không có sự lựa chọn nào khác, lực lượng giám sát tại hiện trường có hạn, nếu có người lẻn vào tiêu hủy chứng cứ, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

Thẩm Lưu Bạch gọi điện thoại đến phòng trực giải thích sự tình, đồng nghiệp trực ban liền đồng ý mang dụng cụ đến, hai người quyết định ở lại đây một lát.

“Xin lỗi, vì sơ suất của tôi, tôi đã làm cho anh vất vả rồi.” Sau một hồi im lặng, Thẩm Lưu Bạch đột nhiên lên tiếng.

Cô đang dựa vào bức tường trong phòng khách, mặc một chiếc áo khoác lớn rõ ràng là không vừa vặn, trông giống như một động vật nhỏ bị mắc kẹt.

Đôi mắt của người đàn ông hơi tối hơn.

Anh phát hiện mình thật sự thích nhìn thấy cảnh tượng như vậy.

Quần áo của anh bao quanh cô, cũng giống như cơ thể anh bao quanh cô, khiến cô nhiễm đầy hơi thở của anh từ đầu đến chân.

Nghĩ đến đây, anh đột nhiên hơi mất tự nhiên, thân thể dường như bị mất khả năng khống chế.

“Không sao đâu, em đã làm rất tốt rồi.” “Lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã nghĩ em là fan trinh thám đến để gây rối, ỷ mình biết chút ít muốn điều tra vụ án, người như vậy cũng có mà.” Để phân tán tinh lực, anh tự nhiên chuyển đề tài sang hướng khác.

“Mà này…tại sao em lại xuất hiện ở bữa tiệc của Nhậm Húc Đông vậy?” Vừa nói xong, Cận Hải Dương hơi ngượng ngùng dừng lại, khó khăn nói nửa câu sau trước ánh mắt tò mò của Thẩm Lưu Bạch.

“Em không biết rằng Nhậm Húc Đông tổ chức bữa tiệc thuần túy vui chơi đó, các cô gái đến đó đều là dân chơi cởi mở…” Thấy cô vẫn còn đang ngơ ngác, đội trưởng Cận chợt hối hận vì câu mà anh đã hỏi.

Có thể anh đã gợi lên hứng thú của cô, không nói rõ thì không được.

Khẽ cắn răng, anh nói thẳng.

“Chính là quan hệ nam nữ bừa bãi.” “À.” Trong màn đêm, anh không thể nhìn rõ vẻ mặt của cô, nhưng đôi mắt thản nhiên, bình tĩnh ấy không lừa được ai.

Trong lòng Cận Hải Dương bỗng nhiên bình tĩnh lại.

“Tôi nhận được một lời mời.” Chỉ nghe Thẩm Lưu Bạch lạnh lùng nói.

“Lời mời?” “Ừ.” “Khi đang làm việc trong văn phòng, tôi nhận được một bưu phẩm chuyển phát nhanh, trong đó có một tấm thiệp mời, là thời gian, địa điểm của bữa tiệc của Nhậm Húc Đông, và một dòng thơ cổ.” “Nguyện ngôn tư tử, bất hà hữu hại.” “Tiễn biệt sao?” Cận Hải Dương nhíu mày, không hiểu bài thơ này có liên quan gì đến bữa tiệc kia.

“Ừ, không có liên hệ gì, chỉ là bài thơ này là bài thơ cổ đầu tiên tôi học khi còn bé.” Cô dừng lại, rồi nhẹ nhàng nói, như thể đã hạ quyết tâm.

“Tôi không đi học cho đến khi tôi đến trường cấp 2 Tây Duyên.

Tôi học với ba mẹ ở viện cho đến khi họ chuyển về Hoa Quốc.” “Vì vậy, chuyện này…chỉ có ba mẹ tôi biết.

Mẹ tôi mất trong một vụ tai nạn mười năm trước, ba tôi đang trong viện dưỡng lão vì mất nhận thức, vậy nên theo lý thì chuyện này sẽ không có ai biết.” “Đó có thể là một sự trùng hợp không? “ Cận Hải Dương sờ cằm, trầm giọng hỏi.

Nhưng thấy Thẩm Lưu Bạch im lặng một hồi, rất lâu sau mới nhẹ giọng nói.

“Có thể.

Vì thấy khó hiểu nên tôi đến xem thử, thì ra là một vụ án mạng.” “Tôi…trưởng thành không giống người khác…khác …rất khác …” Cô chỉ nói được một nửa, phần sau dần dần biến mất trong màn đêm, anh hiểu cô muốn nói gì, nhưng anh không bận tâm đ ến quá khứ đặc biệt của cô.

Anh chỉ nhìn thấy Thẩm Lưu Bạch của hiện tại , anh tin mắt nhìn của mình là đúng.

“Khác nhau thì khác nhau, trên đời này làm gì có hai người giống nhau.” Anh nói nhẹ.

“Anh cũng khác bọn họ.

Mười mấy tuổi anh đã đến sa mạc Tây Bắc làm lính.

Trước khi đi, anh còn ăn chơi ở hộp đêm sang trọng bậc nhất Kinh Thành, không ai giống như anh, hai người chúng ta người tám lạng kẻ nửa cân, trải qua hai giai đoạn cùng cực.” “Cuối cùng, em trưởng thành làm học bá, anh dựa vào nắm đấm để kiếm cơm, mọi người làm việc cùng nhau.” Hiếm thấy Thẩm Lưu Bạch có hứng thú nói về quá khứ của mình, Cận Hải Dương đương nhiên không muốn bỏ lỡ cơ hội.

“Lại nói…Viện nghiên cứu của em có vui không?” Thẩm Lưu Bạch lắc đầu.

“Một nơi kinh khủng.” Cô nói nhẹ.

“Trong đó, mỗi từ anh nghe, những người anh gặp đều rất nguy hiểm, nếu không cẩn thận anh có thể đánh mất chính mình.” “Ặc! Nơi đó là nơi nào! Giống như là cái hang thần bí…” Người đàn ông há miệng cười, dường như nhận xét của cô rất thú vị.

“Nghiên cứu các phản ứng và thay đổi của các hoạt động tâm lý và tinh thần trong não người, đồng thời tìm ra các phương pháp và loại thuốc điều trị các bệnh tâm thần và rối loạn tâm thần.” Thẩm Lưu Bạch nhẹ giọng nói.

Nghe cô nói vậy, người đàn ông tự dưng nhíu mày.

Anh chợt nhớ tới Đồ Hạo Nhiên, dự án hắn làm cũng giống như lời Thẩm Lưu Bạch nói, hắn cố gắng thuyết phục cô tham gia, chẳng lẽ là vì viện nghiên cứu này.

Mười năm trước, hắn từ Mỹ chuyển về Hoa Quốc, sau đó xảy ra sự việc nghiêm trọng, tập trung nghiên cứu tâm lý học và tâm thần học, viện nghiên cứu kiểu này không có nhiều.

Anh nhớ tới quyển sách tịch thu từ trong tay cô bé, bìa sách cũ kỹ vẽ một bàn tay đang nâng con mắt, một thứ có thể được học sinh truyền từ đời này sang đời khác, xem ra anh nên điều tra một chút về chuyện năm đó.

“Vậy rất tốt.” Người đàn ông cười nói.

“Có thể chữa trị cho những người đang bị bệnh tật hoành hành là một điều tuyệt vời.

Có gì mà phải sợ”.

Thẩm Lưu Bạch lắc đầu, dường như đột nhiên mất hứng nói chuyện phiếm, chiếu lệ đưa ra một lý do có vẻ hợp lý.

“Lúc đó tôi còn quá nhỏ, trong viện nghiên cứu có nhiều bệnh nhân, đôi khi họ bình thường, đôi khi phát điên làm cho nhận thức của tôi xảy ra vấn đề.” Cô chưa nói là bởi vì từ khi 3 tuổi, cô đã kiểm tra IQ, có được chỉ số IQ siêu việt, nên cô phải tham gia vào nhóm đó.

Khi cô còn chưa hiểu chuyện, ba mẹ cô, những người nổi tiếng là trung thành với khoa học, cũng liệt cô vào đối tượng quan sát, dẫn đến từ 3 đến 6 tuổi, nhận thức của cô bị sai lạc.

May mắn thay, lúc đó Vệ Nguyên đã xuất hiện.

Thời gian ít ỏi ở bên cạnh anh ấy khiến cô nhanh chóng hiểu rằng cuộc sống của cô khác với những người khác và cô cũng học được một số cảm nhận chung về thế giới bên ngoài.

Cô bắt đầu có ý thức phân biệt và chống lại những gì được truyền vào đầu mình, cô cẩn thận nhờ Vệ Nguyên kiểm tra đối chiếu, kiên trì thực hiện những thí nghiệm đó.

May mắn thay, cô đã làm được.

Nếu không, sẽ giống như những “đối tượng bị quan sát”, phải ở lại viện mãi mãi, có thể cô sẽ hoàn toàn mất ý thức, hoặc sẽ phát điên đến mức tự hủy hoại bản thân.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »