Cách Một Cảnh Cửa

Lượt đọc: 42245 | 13 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »
Chương 41
thuận theo tự nhiên.

❊ ❊ ❊

Thang Đồ chầm chậm mở mắt ra, đưa ngón cái lên bên môi.

Sầm Từ không nói gì nữa, tò mò nhìn động tác tiếp theo của cô ấy.

Thang Đồ giơ tay ra, lật bài Tarot trên bàn.

Sầm Từ không hiểu về bài Tarot, cũng không biết bài trên bàn được trải theo sơ đồ gì, từ góc của Sầm Từ cô thấy giống như Kim Tự Tháp.

Một lá bài được lật ra, bên trên có hình ảnh xanh xanh đỏ đỏ, cũng không biết là có ý nghĩa gì, chỉ thấy mỗi lần lật một lá bài, sắc mặt Thang Đồ lại tối sầm xuống.

Khi lật đến lá bài trên cùng của đỉnh Kim Tự Tháp, Sầm Từ nghe thấy tiếng Thang Đồ rên rỉ, rồi gục người xuống bàn không nhúc nhích.

Sầm Từ nhìn mà buồn cười, nhưng vẫn “nhân hậu” giữ bình tĩnh, đi tới nhìn lá bài phía trên cùng, lá bài ấy vẽ một thứ giông có xe ngựa, trước có xe còn có đôi cánh, phía cuối lá bài thi The Chariot.

Sầm Từ quan sát kỹ, chiến xa ư? Nhìn thế nào cũng thấy giống một cỗ xe ngựa, kỹ thuật vẽ rõ ràng cần được nâng cao.

“Đại sư, ngài hãy giải thích lá bài này đi, nó có ý nghĩa gì vậy?” Sầm Từ cười hỏi: “Cậu sắp phá sản à?” Nên mới cuống cuồng bạt mạng kiếm tiền? Giọng nói rầu rĩ của Thang Đổ vang lên giữa khuỷu tay: “Không biết thì đừng nói linh tinh...” Thang Đồ ngẩng đầu lên, nét mặt uể oải, cầm lá bài Chariot, nhìn trái ngó phải, rồi lại thở dài thườn thượt.

“Đúng là chuẩn quá, chao ôi, cậu nói xem, ý chí chiến đấu của mình đi đâu cả rồi?” Gì vậy trời? “Cậu bảo Dương Tiểu Đào giăng lưới bắt cá mà vẫn thấy không có ý chí chiến đấu à?” Thang Đồ chống cằm, lắc đầu: “Mình không có ý định dùng công việc để làm tê liệt bản thân.” Sầm Từ nhướng mày.

“Cậu nói xem.” Thang Đồ ngước mắt nhìn cô: “Có phải đội trưởng Bùi Lục quá đẹp trai, làm mình chùn bước đúng không?” Sầm Từ nghe đến đây thì không còn gì để nói, định quay người đi.

Thang Đồ kéo tay cô lại, khiến ghế trượt theo cả nửa mét: “Đừng đi mà, cậu nhẫn tâm nhìn chị em mình buồn rầu thế này ư?” Sầm Từ mặc cho Thang Đồ đang ôm chặt cánh tay mình, quay đầu lườm cô: “Chỉ một việc cỏn con như vậy mà cậu cứ lằng nhà lằng nhằng, buồn đau chẳng phải do cậu tự chuốc lấy sao? Mình nói trước, cậu có buồn đến mức đổ bệnh thì mình cũng mặc kệ” Thang Đồ áp luôn mặt mình vào cánh tay Sầm Từ, than thở: “Mình không can đảm nổi, lúc nào mình cũng cảm thấy giữa mình và anh ấy nói qua nói lại vẫn rẽ sang chủ đề nhạy cảm, cuối cùng khiến cả hai bên mất hứng, nhất là anh ấy vẫn đang nghi ngờ cậu, điều này giống như một bức tường vô hình khiến mình thấy khó chịu.” Nghe Thang Đồ nói vậy Sầm Từ vui như mở cờ trong bụng, nhưng vẫn cứng miệng: “Cậu thích anh ta thì cứ thích thôi, cứ phải kéo mình vào làm gì? Nếu sợ thì thừa nhận là sợ đi, đừng đổ hết tội vạ lên đầu mình.” “Đồ vô lương tâm.” Thang Đồ thả cánh tay cô ra, nhoẻn miệng cười rồi đẩy Sầm Từ một cái, tiện thể mượn lực này trượt ghế trở về chỗ cũ.

Thang Đồ dọn mấy lá bài Tarot trên bàn: “Mình nghĩ thông rồi, chuyện tình cảm cứ để thuận theo tự nhiên đi, chuyện chủ động tiếp cận mình đã nghĩ đến, nhưng bảo mình làm thì thực rất khó, suy cho cùng, mình vẫn không tài nào mặt dày nổi.” Sầm Từ khoanh tay lại: “Hồi xưa là ai nói ôm cây chờ trai, sao giờ lại không có động lực hả quý cô Thang?” Thang Đồ xếp xong bài Tarot, kéo chiếc túi màu đen để bên cạnh tới, giũ mạnh một cái, mấy viên đá với đầy đủ màu sắc lăn lộc cộc ra ngoài, Sầm Từ nhặt một viên đá màu trắng lên quan sát, chỉ là một viên đá rất bình thường, nhưng phía trên khắc một ký hiệu kỳ lạ, giống như chữ Runes” vậy.

3 Runes là một hệ thống cổ tự của người Bắc u, được sử dụng để viết, dự đoán tương lai và bùa chú.

Hệ thống này được sử dụng xuyên suốt Bắc u, Scandinavia, Quần Đảo Anh, và Iceland từ khoảng năm 100 TCN đến 1600 CN.

Thang Đồ suy sụp thở dài một tiếng, cướp lại viên đá trong tay Sầm Từ, rồi cất cả đá lẫn bộ bài Tarot vào trong túi: “Đừng nghịch linh tinh, dù là lá bài Tarot hay đá Runes cũng chỉ nhận một chủ nhân mà thôi.” “Đá gì cơ?”

“Đá Runes, vì chữ khắc trên đó đều là chữ Runes, dùng để bói toán.” Sầm Từ xoa trán, tốt bụng đề nghị: “Quý cô Thang, hay là cô hãy chuyển chuyên ngành của mình thành bói toán đổi mệnh đi, cô học tâm lý học coi như cũng phí công, cuối cùng vẫn phải chịu thua trước bài với đá.” “Mình chỉ muốn đi đường tắt, nên dùng nó để xem phương hướng tình cảm trong tương lai.” Sầm Từ ngước nhìn đồng hồ trên tường, dù sao cũng còn lâu mới đến thời gian hẹn khám, cô bèn kéo ghế ngồi đối diện với Thang Đô, thốt lên một tiếng chà”: “Thế này đi, cậu trả mình phí khám bệnh, mình sẽ phân tích giúp cậu.” Thang Đồ ngạc nhiên nhìn Sầm Từ chằm chằm: “Sầm Từ! Cậu bị tiền làm cho mở mắt rồi hả? Theo mình biết cậu đâu phải loại người như thế!” “Biết người biết mặt không biết lòng, cậu có dám chắc cậu hiểu mình hoàn toàn không?” Sầm Từ nói đùa.

Thang Đồ thoáng ngẩn người, song nhanh chóng quay trở về vẻ bình thường, bĩu môi nói: “Bác sĩ Sẩm, vấn đề của mình không cần cậu bận tâm, cầu tư vấn cho mình chuyện tình cảm, mình không tin được.” Sầm Từ không để ý vừa nãy sắc mặt Thang Đồ thay đổi, còn cười nói: “Thang Đồ ơi Thang Đồ à, cuối cùng cậu cũng có ngày hôm nay, bình thường mắt chọn đàn ông cao lắm cơ mà, bây giờ đến cảm xúc bản thân cũng bị Bùi Lục dắt mũi.

Một nhà tư vấn tâm lý xuất sắc suýt nữa bị ép đi làm thầy bói, đúng là bác sĩ cứu người mà không thể cứu mình.

Dù gì cậu cũng có đôi mắt tinh đời, nếu Bùi Lục không có hứng thú với cậu, chắc hẳn cậu cũng phải nhận ra chứ.” Thang Đồ lắc đầu: “Cậu nhầm rồi, người trong cuộc u mê, người ngoài cuộc tỉnh táo là thế nào? Chính là mình đấy,

mình không dám đoán mò, chứ đừng nói là nhận ra được điều gì.

Cậu nói thì dễ lắm, đổi lại là cậu, cậu có nhận ra được là Tần Huân có hứng thú với cậu không?” “Có.” Sầm Từ khẳng định chắc nịch: “Anh ta có hứng thú với mình.” Thang Đồ nghe vậy liền choáng váng, nét mặt tỏ rõ sự tò mò: “Anh ta tỏ tình với cậu rồi à? Cũng đúng, chắc chắn anh ta thích cậu, còn chặn xe cứu mạng cậu cơ mà, chuyện này liên quan đến sống chết đấy.” Sầm Từ ra chiều suy nghĩ: “Đúng thế, chuyện liên quan đến sống chết, đâu thể làm người ta nghi ngờ.” Thang Đồ cảm thấy câu nói này rất là lạ, ngẫm một lúc thì ngạc nhiên không thôi: “Ý cô là, Tần Huân có ý đồ khác với cậu ngoài chuyện tình cảm?” Sầm Từ cắn môi, không nói gì.

“Hay là cậu nghĩ nhiều quá? Cậu xinh đẹp nhường này, anh ta thích cậu cũng là chuyện bình thường mà?” Sầm Từ lắc đầu: “Không giải thích được, chỉ là trực giác của mình thôi.” Cô ngước mắt lên nhìn Thang Đồ, hơi chau mày: “Đương nhiên, phán đoán một người không thể chỉ dựa vào trực giác, huống chi anh ta còn có ơn cứu mạng mình.”

Nhưng thực tế, đúng là cô cảm thấy sự xuất hiện của Tần Huân không đơn giản như thế.

Chỉ để tìm bạn anh ta thôi sao? Một người bạn mất tích từ bốn năm trước? Hay anh ta còn mục đích khác? Thang Đồ gõ nhẹ mấy cái lên bàn: “Nếu Tần Huân có mục đích khác, cậu cho rằng anh ta muốn có được gì từ cậu?” Sầm Từ ngẩn người.

Đúng thế, anh có thể lấy được gì? Ban đầu Tần Huân tìm cô vì chuyện của Mẫn Vi Vi, sau đó anh cũng đã giải thích nguyên nhân mọi chuyện, nói thẳng ra, vì chuyện của Mẫn Vi Vi mới thu hút Tần Huân đến, nếu không có sự kiện đó, Tần Huân liệu có chủ động đến tìm cô không? Sầm Từ không nghĩ ra được nguyên nhân, cuối cùng đành lắc đầu.

“Thế nên...” Thang Đồ mỉm cười: “Có thể mọi chuyện không phức tạp như cậu nghĩ, cậu tiếp xúc với nhiều bệnh án phức tạp quá, nên lòng cũng rối theo.

Mà dù sao đã đi ăn với người ta rồi, cứ thuận theo tự nhiên đi.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »