Cách Một Cảnh Cửa

Lượt đọc: 42613 | 13 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »
Chương 70
giết chết nhân cách bệnh lý.

❊ ❊ ❊

Sầm Từ vô thức nhìn Tần Huân, quả nhiên anh rất bình tĩnh, cảm xúc không hề bị ảnh hưởng bởi người trước mắt, thậm chí còn có thể nhận ra vấn đề nằm ở đâu.

Sự tin tưởng trước đây Sầm Từ xây dựng cho anh đang dần dao động, có thật là anh chỉ biết một chút về tâm lý không?

Cô biết người làm kinh doanh lý trí thường rất bình tĩnh, nhưng phản ứng của Tần Huân đã vượt ngoài phạm vi lý trí mà một thương nhân cần có.

Gương mặt Trạm Tiểu Dã lúc này mang theo vẻ kỳ lạ, nhìn chằm chằm Tần Huân bằng ánh mắt đầy mờ ám, cậu ta không trả lời câu hỏi, mà tiếp tục nói: “Có thể nói rằng, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.

Bác sĩ Sầm có dáng người đẹp như thế, người đàn ông nào mà chẳng muốn lên giường với cô ta.

Ô, mà có lẽ anh đã ngủ với cô ta rồi, thấy thế nào? Ngủ với người đẹp sướng không? Giám đốc Tần, người phụ nữ này chỉ phục vụ kẻ có tiền, không biết chừng cô ta đã lên giường với hàng tá khách hàng rồi...”

Giọng điệu này vô cùng ngả ngớn.

Tần Huân siết chặt tay, lao tới túm lấy cổ áo của Trạm Tiểu Dã, suýt nữa đã vung nắm đấm ra, song bị Sầm Từ cản lại.

Cuối cùng Tần Huân buông tay xuống, dù gì đối phương cũng là Trạm Tiểu Dã, anh hạ giọng dạy dỗ: “Nói tôi thì được, nhưng gièm pha phụ nữ thì có tài cán gì chứ?” “Nhưng tôi vẫn chỉ là trẻ con mà.” Giọng nói của Trạm Tiểu Dã quay trở về nhân cách thứ hai, cười khẩy với Tần Huân: “Anh đánh tôi, đánh một đứa bé mười tám tuổi.” Tần Huân hơi nheo mắt lại, một lúc lâu sau anh thả tay ra, nhưng vẫn dùng lực, khiến Trạm Tiểu Dã mất thăng bằng, cả người nghiêng ngả, lảo đảo.

“Anh cảnh sát, có người muốn sử dụng bạo lực anh cũng không quan tâm ư?” Giọng nói một lần nữa lại thay đổi, biến thành giọng châm biếm của đàn ông trung niên.

Bùi Lục bước vào, Sầm Từ ra hiệu, anh liền đứng lại cạnh cô, không tiếp tục tiến lên.

Như Bùi Lục đã từng nói, những năm qua anh xử lý rất nhiều vụ án, tội phạm tàn nhẫn, biến thái cỡ nào cũng đã từng thấy, nhưng như trường hợp của Trạm Tiểu Dã, thật sự anh mới gặp lần đầu.

Trong lúc này, Bùi Lục cảm thấy hình như mình đang phải đối mặt với ba người Anh nhớ trước đây Thang Đồ đã từng nhắc tới nhân cách phân liệt, bây giờ mới thấy tận mắt, đúng thật là quá khủng khiếp.

Thang Đồ luôn đứng canh gác ở hướng phòng ngủ chính, không dám rời khỏi đó, nhưng tất cả những gì xảy ra ở phòng ngủ phụ, cô đều có thể nghe thấy, bởi vậy cô vô cùng tức giận: “Sao có thể nói năng nghe chướng tại như vậy? Phải cho cậu ta một trận mới được.” Song lúc này, ai có thể ra tay được chứ?

Tần Huân là người muốn ra tay nhất, nhưng đã bị Sầm Từ cản lại.

Trạm Tiểu Dã tiếp tục dùng giọng nói của đàn ông trung niên khích bác Tần Huân: “Tôi nói cô ta như vậy, anh không vui à, anh cảm thấy tôi bôi nhọ cô ta, hay cảm thấy đầu mình đang mọc sừng? Ồ, tôi hiểu rồi, giám đốc Tân, anh thích cô ta đúng không?”

Tần Huân đứng nhìn chằm chằm Trạm Tiểu Dã ngồi bên dưới, so với ban nãy, cảm xúc của anh đã bình tĩnh lại rất nhiều.

Sầm Từ nhìn bóng lưng Tân Huân, trong lòng gợn sóng.

Rõ ràng cảm thấy anh đang che giấu một bí mật nào đó, rõ ràng biết anh không hề đơn giản, nhưng tại sao giây phút thấy anh ra tay vì cô, lòng cô lại dao động? Khoảnh khắc anh vung nắm đấm là vì cô sao? Sầm Từ thấy rối bời, thoáng qua là cảm xúc ngọt ngào chưa từng có.

“Bác sĩ Sâm, vậy cô thì sao? So với những vị khách nam cổ đã từng gặp, giám đốc Tần chắc hợp khẩu vị của cô lắm nhỉ?” Giọng nói của người đàn ông trung niên chuyển hướng sang Sầm Từ.

Có ý chọc tức cô.

Nhưng Sầm Từ nào dễ bị chọc tức như vậy? Cô mỉm cười nói: “Trạm Xương.” Bùi Lục và Tần Huân đều sửng sốt.

Ngay cả Trạm Tiểu Dã cũng ngẩn người.

Thang Đồ đứng trong phòng khách nói với vào bên trong: Gì mà Trạm Xương? Trạm Xương vẫn đang nằm im như chết trong phòng ngủ chính, ông ta không vào phòng ngủ phụ, cậu đừng dọa mình chứ?” Sắc mặt Trạm Tiểu Dã nhanh chóng quay về với vẻ bình thường, song trong đôi mắt mang theo hứng thú, nhìn chằm chằm Sầm Từ như nhìn một con thú: “Thú vị, thú vị lắm, cô nói tôi là ai?” “Nhân cách thứ ba của Trạm Tiểu Dã, Trạm Xương.” Sầm Từ thản nhiên nói.

Bùi Lục hít sâu một hơi, khẽ nói: “Sao có thể?” Tần Huân nheo mắt lại, lùi về phía sau hai bước quan sát cậu ta.

Trạm Tiểu Dã phá lên cười lớn, tiếng cười đó hoàn toàn không giống một cậu bé mười tám tuổi: “Tôi thích cái tên cô đặt cho tôi.” Tần Huân đi tới trước mặt Sầm Từ, thì thầm hỏi: “Có chuyện gì vậy?”.

“Tôi không ngờ cậu ta lại có nhân cách thứ ba, càng không ngờ thứ ẩn giấu sâu nhất chính là nhân cách thứ ba này.” Sầm Từ thở dài.

Ban đầu tính cách thứ hai của Trạm Tiểu Dã luôn sống lặng lẽ, sau đó vì sự yếu đuối của nhân cách chính nên nhân cách bệnh lý mới bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, đồng thời còn có dấu hiệu muốn thay thế nhân cách chính.

Sự thật chứng minh nhân cách thứ hai quả thật đã chi phối cơ thể Trạm Tiểu Dã trong suốt một khoảng thời gian dài, mãi cho đến tận buổi tối hôm nay khi nhân cách thứ hai điều khiển cơ thể Trạm Tiểu Dã giết Trạm Xương, trong tình thế cấp bách, nhân cách chính của Trạm Tiểu Dã buộc phải xuất hiện.

Nhưng không thể ngờ được hóa ra trong cơ thể của Trạm Tiểu Dã vẫn còn một nhân cách thứ ba, nó ẩn nấp sâu hơn, suy nghĩ hiểm độc hơn, mấy thứ mà nhân cách thứ hai giỏi như là lập kế hoạch, thì trước mặt nhân cách thứ ba cũng chỉ là trò trẻ con.

Nhân cách phân liệt, không một ai biết được quy luật ở trong đó, về việc có thể phân liệt thành bao nhiêu nhân cách cũng không thể có kết luận chính xác.

Trạm Xương là nút thắt trong lòng Trạm Tiểu Dã, nhân cách chính của cậu ta sợ Trạm Xương, đồng thời cũng oán hận Trạm Xương, nên nhân cách phân liệt mới hận thù ông ta, còn phần sợ hãi thì sao? Làm thế nào mới trở nên không sợ nữa? Vậy thì chỉ còn cách trở thành người đó.

Nhân cách thứ ba sinh đúng thời cơ của nó.

Chỉ khi bản thân trở thành Trạm Xương, Trạm Tiểu Dã mới hoàn toàn thoát khỏi bóng đen.

May mà trong phòng không sáng lắm, nếu không Trạm Tiểu Dã nhất định sẽ nhìn thấy mồ hôi trên trán Sầm Từ.

Mồ hôi lạnh túa ra vì sợ hãi.

Cô đã mắc một sai lầm, mà suýt nữa điều này đã tạo thành một sai lầm nghiêm trọng.

Sầm Từ không hề lơi là tình trạng của Trạm Tiểu Dã, không chỉ vì cậu ta là bệnh nhân của cô, mà còn là vì sau lần đến nhà cậu ta, mẹ Tiểu Dã và cô đã trò chuyện với nhau thêm lần nữa.

Hôm đó vào một buổi chiều, mặt trời không chói chang lắm, mẹ Tiểu Dã đến câu lạc bộ Môn tìm Sầm Từ, khi ấy trên người bà ta, chỉ có chiếc khăn lụa Hermès trên cổ là tươi tắn, còn những chỗ khác đều một màu tối, ngay cả chiếc túi trên tay cũng là màu đen.

Bà ta nhân lúc tới thẩm mỹ viện để đến tìm Sầm Từ.

Sầm Từ thấy nét mặt bà ta mệt mỏi, cũng biết bà hoàn toàn không có tâm trạng để mà đi thẩm mỹ viện, có lẽ đã rất lâu rồi bà không được nghỉ ngơi đàng hoàng.

Quả nhiên, mẹ Tiểu Dã nói với cô: “Bây giờ tôi bị mất ngủ nghiêm trọng, giật mình tỉnh giấc là không thể ngủ lại được.” Sầm Từ có thể hiểu tâm trạng bà ta.

Ngày hôm ấy tuyết trong vườn hoa vẫn chưa tan hết, Dương Tiểu Đào vun tuyết thành từng đống dưới gốc cây, tuyết tan sẽ tạo thành nguồn tưới tự nhiên cho cây.

Mẹ Tiểu Dã đứng trước cửa sổ nhìn ra cây tùng bách cao vút bên ngoài, nói: “Bác sĩ Sầm, phụ nữ một khi trở thành mẹ sẽ ích kỷ.

Tôi không cầu xin thứ khác, chỉ mong Tiểu Dã nhà mình có thể thoát khỏi bóng tối.” Bà ta quay người, nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Còn hậu quả thế nào, tôi xin nhận hết.”

Đến hôm nay Sầm Từ vẫn nhớ ánh mắt khi ấy của mẹ Tiểu Dã, kiên quyết, mạnh mẽ.

Trong gia đình, không có người phụ nữ nào ngu ngốc đến nỗi, chồng mình đang làm gì, đã từng làm gì cũng không biết, dù có thể bà ta không biết rõ nhưng vẫn sẽ dự cảm được, vì con trai bà có thể nhẫn nhịn, nhưng cũng vì con trai bà sẽ từ bỏ tất cả.

Nên chữa khỏi cho Trạm Tiểu Dã là việc làm bắt buộc.

Nhưng chữa khỏi thế nào? Trạng thái lý tưởng nhất của nhân cách phân liệt chính là tiếp nhận.

Nhân cách chính tiếp nhận nhân cách bệnh lý, chung sống hòa bình với nhau, nhưng tình trạng của Trạm Tiểu Dã rất đặc biệt, nhân cách bệnh lý của cậu ta muốn thay thế nhân cách chính, nếu đã không còn đường thương lượng, vậy cách duy nhất chính là...

Giết chết nhân cách bệnh lý.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »