Cách Một Cảnh Cửa

Lượt đọc: 42730 | 13 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »
Chương 89
lời chúc đêm giao thừa.

❊ ❊ ❊

Đồng hồ vừa điểm 0 giờ, tiếng reo hò, cả tiếng pháo nổ loáng thoáng vọng ra từ những gia đình chưa ngủ xung quanh.

Sầm Từ đắp chăn cho bà nội, thì thầm chúc năm mới bà, rồi đặt một thẻ xăm cầu phúc xuống dưới gối của bà như mọi năm.

Sau đó cô ra ngoài sân, chọn một nhánh của cây vải già, treo một thẻ xăm cầu phúc khác lên trên đó, Sầm Từ đứng ngắm cây cổ thụ này một lát, tính cả chiếc thẻ xăm Sầm Từ vừa treo lên thì trên cây chỉ có năm chiếc thẻ.

Xung quanh ngôi nhà dân yên tĩnh trở lại, tuyết lại bắt đầu rơi lả tả, khiến khoảng sân được phủ một lớp tuyết trắng mỏng như có ai rải muối lên trên, ánh trăng lúc này cũng hắt xuống, phản chiếu thành thứ ánh sáng óng ánh như ban ngày.

Sầm Từ ngồi trong sân một lúc, không khí trong lành mát mẻ, thoang thoảng mùi pháo nổ, vỏ pháo hoa sau khi đã nổ hết bị tuyết bao phủ.

Sầm Từ bước lên, gom những chiếc vỏ pháo vào một chỗ, bỏ hết vào túi đựng rác, rồi quét sạch tàn pháo hoa rải rác trên nền đất, thu dọn xong cô quay lại ngắm nhìn những chiếc đèn lồng đỏ của mọi nhà đang đung đưa giữa trời tuyết, trong đêm Giao thừa này, nó mang lại chút cảm giác yên bình.

Bà nội nói, năm tháng yên bình là chuyện của người già, thanh niên không nên nghĩ đến năm tháng yên bình.

Sầm Từ cũng không hiểu được ý nghĩa của năm tháng yên bình nhưng cô cảm thấy, chỉ cần quay đầu lại nhìn thấy tuyết rơi lãng đãng, đèn lồng sáng, căn nhà nhỏ giữa núi, tiếng pháo nổ rộn rã, thỉnh thoảng có tiếng chó sủa và tiếng trẻ con nô đùa...

Cô cảm thấy đây đã là năm tháng yên bình rồi.

Lúc đi đánh răng rửa mặt, Sầm Từ mới phát hiện ra cô không mang theo túi quần áo.

Cô nghĩ mãi mới nhớ ra ban đầu định đón Tết ở nhà bà nội nên đã để túi quần áo ở cửa nhà, song lại quên không cầm đi.

Vốn định đón năm mới ở đây, vậy mà...

Sầm Từ nhìn đồng hồ, thầm nghĩ dù sao đêm Giao thừa đường cũng sẽ đông, không sợ vắng vẻ, thôi thì về nhà lấy quần áo vậy.

Lúc lên xe, Sầm Từ mới có thời gian mở di động ra xem.

Rất nhiều tin nhắn chúc mừng năm mới được gửi đến, cả tin nhắn thường lẫn tin nhắn ảnh động, có tin nhắn dài dằng dặc, cũng có tin nhắn chỉ mấy câu...

Thang Đồ hay nói với Sầm Từ, bình thường nhìn cậu rất lạnh lùng, nhưng đến ngày lễ tết vẫn nhận được nhiều tin nhắn chúc mừng.

Sầm Từ không phủ nhận chuyện này, đúng là cô nhận được rất nhiều tin nhắn, nhưng của bạn bè chẳng có bao nhiêu, chủ yếu là của khách hàng.

Tin nhắn của Dương Tiểu Đào và Thang Đồ gửi Sầm Từ rất sặc sỡ, còn đính kèm một ảnh em bé ôm cá chép, bên dưới viết câu chúc: Gặp người như ý, sớm sinh quý tử.

Đúng vậy, tin nhắn của hai người này giống hệt nhau, Sầm Từ dở khóc dở cười, hai người này có thể chúc thành tâm một chút được không?

Tin nhắn chúc mừng năm mới của Trạm Tiểu Dã rất chân thành, chủ yếu là cảm ơn Sầm Từ, cậu ta nói tuy bản thân thấy rất áy náy, nhưng cậu ta tin cuối cùng mình có thể bước ra khỏi ám ảnh.

Sầm Từ đọc những dòng này cảm thấy vô cùng vui mừng, nói thẳng ra thì người làm bác sĩ tâm lý giống như người dẫn đường, giúp bệnh nhân nghe thấy được tiếng lòng và bước đi trên con đường khiến bạn thấy thoải mái.

Nhưng cũng chỉ có bấy nhiêu đó tác dụng mà thôi, bởi lòng người rất phức tạp, các bệnh về tâm thần hoặc thể chất có nguyên nhân từ vấn đề tâm lý cũng rất đa dạng, nói thẳng ra là làm sao để họ đối mặt với nội tâm của chính mình.

Đây là một bài toán khó, không có lời giải, nói cho cùng cũng là do hoàn cảnh tác động khiến cảm xúc thay đổi, họ muốn sống thanh tịnh, kiểm soát ham muốn bản thân là chuyện không đơn giản chút nào.

Trạm Tiểu Dã còn trẻ tuổi như vậy mà đã hiểu được triết lý này, là chuyện không hề dễ dàng.

Mẫn Vi Vi cũng gửi tin nhắn chúc mừng, hỏi thăm Sầm Từ rất tự nhiên, sau đó còn nói với cô: Có những chuyện nếu cứ tiếp tục tìm hiểu sẽ đau khổ hơn rất nhiều, bác sĩ Sầm, nếu một khi kí ức này mang lại đau khổ, vậy cũng có thể quên nó đi đúng không?

Câu nói này giống như một câu hỏi, có điều Sầm Từ cảm thấy nó tựa như lời cảm thán của Mẫn ViVi hơn.

Nhưng nói thật, nếu Mẫn Vi Vi thực sự hỏi cô như vậy, cô cũng không chắc mình có thể trả lời được.

Nếu trong ký ức tồn tại nỗi đau...

Quên đi được không?

Những ký ức nói quên là quên được sao? Chung quy lại, trên đời này không phải ai cũng trải qua những chuyện giống như Mẫn Vi Vi.

Trong những tin nhắn mới gửi đến có tin nhắn của Tần Huân.

Tin nhắn này có nội dung rất ngắn gọn: Tiểu Từ, năm mới, chúc cô luôn vui vẻ.

Sầm Từ nhìn thời gian gửi tin nhắn, vừa đúng lúc 0 giờ.

Thời gian chuẩn như vậy, khiến cho lời chúc này bỗng trở nên cực kỳ ý nghĩa.

Sầm Từ là người khá lạnh lùng với tất cả mọi chuyện, nhưng không đồng nghĩa với việc cô khó tính không chịu tha thứ cho sai lầm của người khác, vả lại nghiêm túc mà nói Tần Huân không hề làm gì sai.

Hai người không có mối quan hệ gì, nếu thật sự phải xem xét về quan hệ, vậy thì cũng là cô nợ anh, dù chỉ là câu hỏi thăm bình thường thì cũng nên là cô chủ động gửi trước cho anh mới đúng.

Huống chi, Tần Huân còn gửi tin nhắn chúc mừng đúng vào lúc 0 giờ.

Sầm Từ nhìn đồng hồ, 1 giờ 30 phút sáng, lúc này chắc anh đã ngủ rồi.

Nhưng nếu cô không trả lời lại cũng không ổn, đầu xuân năm mới, nên có qua có lại.

Cô suy đi nghĩ lại, cuối cùng gửi cho anh một tin nhắn: Chúc mừng năm mới, chúc anh năm nay vạn sự như ý.

Đúng là về càng gần thành phố thì Sầm Từ càng thấy không khí náo nhiệt hơn, những hàng cây ven đường chặng đèn neon sáng nhấp nháy, xa gần đều văng vẳng tiếng pháo trúc nổ, thỉnh thoảng bầu trời còn bỗng nhiên rực sáng, muôn kiểu pháo hoa nở rộ rực rỡ.

Nghe nói đêm giao thừa thành phố Nam sẽ bắn pháo hoa liên tục đến 0 giờ, nhưng đến giờ này mà vẫn thỉnh thoảng thấy pháo hoa, xem ra nhiều người cũng mang theo pháo hoa đến bắn.

Điện thoại đổ chuông, là Tần Huân gọi.

Sầm Từ đeo tai nghe bluetooth, ẩn nhận cuộc gọi.

Phía bên Tần Huân rất yên tĩnh, trái ngược phía Sầm Từ vô cùng ồn ào, anh hỏi cô: “Cô đang ở đâu thế? Có vẻ như đang lái xe?”

Anh thính tại thật.

Sầm Từ nói cô đang lái xe vào thành phố, định về nhà lấy ít đổ.

Tần Huân “à” một tiếng, hỏi cô ăn cơm tất niên thể nào, Sầm Từ nhìn tình trạng giao thông phía trước, khẽ nói: “Tôi và bà nội ăn khá ít, nên chỉ nấu mấy món đơn giản, hàng xóm xung quanh nấu rất nhiều món ngon, cũng biểu bà không ít, nói chung là cơm tất niên không thể sánh với đầu bếp nấu, nhưng vẫn ăn được.” “Cô tự nấu à?” Tần Huân cười.

Sầm Từ Cáp “Ừ”: “Món đơn giản tôi nấu được.”

Giọng nói của Tần Huân dịu dàng trầm ấm: “Tại tôi suy nghĩ thiếu chu đáo, cơm tất niên hẳn phải để nhà hàng chuẩn bị trước.

Tôi nhớ rồi, lần sau sẽ không mắc sai lầm thế này nữa.” Sầm Từ hơi ngẩn người, trái tim thoáng xao động.

Ngoài trời tuyết lặng lẽ rơi, giọng nói của anh cũng ấm áp dễ nghe, bất chợt cô cảm thấy mọi thứ trở nên tuyệt vời như trong mộng.

Một lát sau cô mới đáp: “Sao có thể làm phiền anh được, tôi nên tự nấu cơm tất niên thì hơn.”

Niềm vui của mỗi dịp lễ Tết là được ở bên gia đình, cùng nhau nấu nướng dọn dẹp, nói chuyện vui vẻ.

Tuy năm nào Tết Nguyên Đán cũng chỉ có cô và bà nội, nhìn thì có vẻ hiu quạnh, nhưng Sầm Từ cảm thấy rất thỏa mãn, vả lại lúc nấu cơm tất niên nhà nào cũng mở rộng cửa, hàng xóm láng giềng qua lại hỏi thăm nhau, bầu không khí càng thêm náo nhiệt hơn.

Tần Huân khẽ nói: “Hiếm khi thấy cô có hứng nấu cơm, nhưng vậy cũng tốt, vui vẻ là được rồi.” Giờ này gọi điện thực ra cũng không có gì quan trọng, hai người tán gẫu dăm ba câu liền tắt máy.

Khi Sầm Từ rẽ vào tuyến đường chính, đường phố càng đông đúc hơn, những chàng trai cô gái đều không ngủ mà chạy đi chơi, bắn pháo hoa, hoặc túm năm tụm ba đến quán karaoke ca hát.

Khu chung cư khá yên tĩnh.

Sầm Từ vào thang máy, lấy chìa khóa ra nghịch, rồi nghĩ đến cuộc gọi vừa rồi của Tần Huân, rất bình thường thôi nhưng càng ngẫm Sầm Từ càng cảm thấy vui vẻ, dường như cô có chút gì đó mong đợi cùng với cảm giác xao xuyến trong lòng.

Sầm Từ khẽ nở một nụ cười, khi bước ra khỏi thang máy, cô vừa ngẩng đầu lên thì lập tức ngẩn người.

Là Tần Huân, anh đang đứng chờ trước cửa nhà cô.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »