Cách Một Cảnh Cửa

Lượt đọc: 42122 | 13 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »
Chương 5
trước đây chúng ta từng gặp nhau chưa.

❊ ❊ ❊

Nghe anh ta nói vậy, không hiểu sao trái tim Sầm Từ như bị thứ gì đó bóp nghẹt. Cô nhìn vào ánh mắt của Tần Huân một lần nữa, lúc này vẫn sáng ngời và bình tĩnh. Ban nãy khi vừa mở cửa phòng, ánh mắt anh ta luôn tỏa ra sự dịu dàng, dễ tạo thiện cảm chứng minh anh là người đàn ông ấm áp. Nhưng từ giây phút này, cô có cảm giác Tần Huân không hề vô hại như vẻ bề ngoài.

Tần Huân nói tiếp: “Bác sĩ Sầm, tôi không phải là một kẻ ngốc, trước đây Châu Quân chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của Mẫn Vi Vi, tôi có thể chắc chắn về chuyện này. Giữa tôi và Mẫn Vi Vi hoàn toàn không có ai đề nghị nói lời chia tay trước. Vậy mà bỗng nhiên cô ấy yêu Châu Quân, hơn nữa cô ấy còn không nhận ra tôi.”

“Có lẽ cô ấy không muốn liên quan tới mọi chuyện trong quá khứ nữa.” Sầm Từ không bất ngờ trước anh nói mà từ tốn giải thích: “Ví dụ như giả vờ không quen biết, đây cũng là một cách để quên đi quá khứ.”

Tần Huân mỉm cười: “Rất nhiều người biết rằng không dễ gì để đến được chỗ của bác sĩ Sầm. Chẳng nhẽ tôi tới đây làm mất thời gian của bác sĩ, chỉ để kể với cô tôi đã bị bỏ rơi thế nào hay sao?”

Tần Huân vừa dứt lời, Dương Tiểu Đào bất ngờ gõ cửa phòng, rồi mang hai tách trà hoa vào. Khi đặt chén trà xuống, cô lén nhìn Tần Huân. Ban nãy, cửa phòng tiếp khách không đóng kín, cô vô tình nghe thấy anh ta nói câu đau lòng kia. Tiểu Đào thầm nghĩ người đẹp trai như thế mà bị đá? Gu của Mẫn Vi Vi đúng là khác thường.

Tần Huân cảm ơn Dương Tiểu Đào, Tiểu Đào lập tức đỏ mặt, khách sáo nói mấy câu rồi vội vàng ra khỏi phòng tiếp khách.

Sầm Từ không có thời gian để quan tâm đến vẻ mặt vui mừng, hào hứng của Dương Tiểu Đào. Cô suy nghĩ một lát rồi ngước mắt nhìn Tần Huân nghiêm túc: “Nói cách khác, trong mắt Mẫn Vi Vi anh thực sự chính là một người xa lạ?”

Nghĩ kĩ thì Tần Huân nói cũng đúng, chẳng có ai rảnh rỗi đến mức chạy đến phòng khám tâm lý để nói mấy chuyện không đâu. Nhìn nét mặt và lời nói của anh ta, Sầm Từ không khó nhận ra chuyện thất tình này cũng chẳng đau khổ gì lắm. Cái mà anh muốn điều tra có lẽ chính là nguyên nhân vì sao Mẫn Vi Vi lại trở nên bất thường.

“Đúng vậy, tất cả những chuyện liên quan tới tôi và cô ấy, cô ấy đều không nhớ gì hết.”

Câu này khiến Sầm Từ nhất thời không biết giải thích thế nào. Theo lời của Tần Huân, cô nhận thấy có một Mẫn Vi Vi rất khác. Còn về chuyện trước yêu sau bỏ, có lẽ chỉ có nhìn thấu bản chất cô ta mới có thể hiểu được.

Cô suy nghĩ một lát rồi hỏi anh: “Hai người có ảnh chụp chung hồi trước không?”

“Không.” Tần Huân trả lời rất nhanh, thấy Sầm Từ nhìn mình tỏ vẻ thắc mắc, anh nói tiếp: “Khi nãy tôi nói rồi, thời gian chúng tôi hẹn hò rất ngắn.”

Xem ra Tần Huân này đúng là đến tìm nguyên nhân vấn đề chứ không phải tìm lại tình cũ.

“Bác sĩ Sầm.” Tần Huân lại nói: “Tôi muốn gặp Mẫn Vi Vi một lần, tôi biết phía cảnh sát sẽ sắp xếp cho cô gặp Mẫn Vi Vi.”

“Có một chuyện này tôi cảm thấy thấy rất lạ.” Sầm Từ chưa đồng ý, song cũng không từ chối mà hỏi lại anh ta: “Mẫn Vi Vi đã điều trị ở chỗ tôi được ba tháng. Trong thời gian này, anh hoàn toàn có thể tìm cô ấy hỏi rõ ngọn ngành, tại sao anh không làm. Hơn nữa cô ấy chưa từng một lần đề cập tới anh, tôi cũng chưa từng gặp anh, nhưng Châu Quân thì khác, anh ta đã tới đưa đón cô ấy rất nhiều lần. Cho nên anh cho tôi biết vì sao tôi phải tin anh?”

Tần Huân mỉm cười, anh phát hiện cô gái Sầm Từ này quả không phải là người dễ nói chuyện. Giọng cô nghe rất bình tĩnh, hẳn trong đầu đã có những suy tính riêng, nên sẽ không bao giờ bị suy nghĩ của người khác dẫn dắt.

Tuần Huân đáp: “Cô không biết tôi, nên dù tôi si mê đeo bám Mẫn Vi Vi thì cô ấy cũng sẽ không nói cho cô biết. Bác sĩ Sầm, cô cứ xem như là tôi đang không phục đi, ngoài ra thì...”

Anh đứng dậy lấy danh thiếp ra, đưa cho cô: “Tôi không phải kẻ lừa đảo, cô yên tâm.”

Sầm Từ nhận tấm danh thiếp rồi nhìn lướt qua, đúng là anh ta không bình thường chút nào. Trên tấm danh thiếp có ghi “Công ty Truyền thông Lam Quảng” Sau đó là tên anh, chức vụ: Cổ đông - Tổng Giám đốc, xuống dưới nữa là một dãy số điện thoại. Hoàn toàn không cầu kỳ, không có số WeChat hay hòm thư điện tử, gọn gàng y như cảm giác con người anh mang lại cho người khác.

Sầm Từ không nắm được tình trạng quan hệ của hai người bọn họ, nhưng nhìn hành động, cử chỉ ung dung của anh ta là hiểu. Ý của anh rất rõ ràng, thứ nhất anh không cần phải nói dối; thứ hai, bất kể là về ngoại hình hay điều kiện kinh tế, anh đều có thể cạnh tranh với Châu Quân, có lẽ vì thế nên cảm giác không phục cũng là chuyện bình thường.

“Điều quan trọng hơn là...” Tần Huân đứng lên, nhìn cô từ trên cao xuống rồi nói: “Tôi tin bác sĩ Sầm rất tò mò về mọi chuyện của Mẫn Vi Vi. Nếu cô để tôi gặp cô ấy, tôi có thể giúp cô biết những chuyện cô ấy chưa từng nói với cô.”

Sầm Từ ngước mắt nhìn anh. Đôi mắt anh lúc này đậm ý cười, rõ ràng đây là một lời đề nghị hợp tác. Vốn là một đôi mắt dịu dàng nhưng sao lại có thể nhìn thấu mọi chuyện như vậy?

Một lúc sau, Sầm Từ bất chợt hỏi: “Anh Tần, trước đây chúng ta từng gặp nhau chưa?”

Về chuyện Châu Quân bị đâm, Mẫn Vi Vi chỉ khai báo với phía cảnh sát là: Tôi thấy khắp người anh ta toàn máu là máu... Phải, lúc ấy trong tay tôi có một con dao. Tôi cũng không biết tại sao tôi lại có dao, nhưng tôi không giết anh ta.

Mẫn Vi Vi luôn miệng khẳng định người tên Châu Quân này đối với cô ta hoàn toàn xa lạ. Trước câu hỏi thẩm vấn của Bùi Lục về mối quan hệ của hai người, cô ta nói rất dứt khoát: “Tôi thích người đó á? Chồng chưa cưới? Đội trưởng Bùi anh đừng nói đùa.”

Chuyện qua lại giữa Mẫn Vi Vi và Châu Quân không phải là không có người chứng kiến. Ngoại trừ Sầm Từ và cô giúp việc trong nhà, bạn bè và người thân của Châu Quân đều có thể chứng minh mối quan hệ của hai người. Hơn nữa, đồ dùng hằng ngày của cô ta vẫn ở nhà của Châu Quân, những tấm ảnh chụp thân mật của hai người lúc đi du lịch cũng vẫn còn.

Khi chúng tôi đưa chứng cứ này đến trước mặt Mẫn Vi Vi, cô ta vẫn một mực khẳng định: “Tôi nói rồi, đây không phải là tôi, tôi cũng không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra như thế này.”

Thời điểm Sầm Từ tới gặp Mẫn Vi Vi, theo thời gian quy định của cảnh sát, Tần Huân cũng đi theo cô. Trước khi hai người vào trong phòng thẩm vấn, Bùi Lục quan sát Tần Huân một lượt từ trên xuống dưới. Nhận ra ánh mắt soi mói của Bùi Lục, Sầm Từ hắng giọng: “Anh ấy là trợ lý của tôi.”

Bùi Lục khoanh tay trước ngực, nhẹ giọng nói: “Trợ lý? Lần trước tới chỗ cô, tôi không thấy có trợ lý nam.”

“Tôi đi công tác vừa mới về, chào đội trưởng Bùi.” Tần Huân nhanh chóng vươn tay về phía Bùi Lục.

Bùi Lục bắt tay Tần Huân có phần lịch sự, rồi tranh thủ đánh giá thêm người trước mặt. Lần quan sát này diễn ra lâu hơn, Bùi Lục thắc mắc người đàn ông có khuôn mặt ung dung, đôi mắt chính trực, phong cách nho nhã này mà là trợ lý ư?

Trái ngược với Bùi Lục, thái độ của Tần Huân lại khá hào phóng và tự nhiên, mặc cho ánh mắt tựa tia gamma của Bùi Lục soi khắp người.

Sau khi Sầm Từ và Tần Huân đã quay người đi vào, có một nhân viên cấp dưới tới gần Bùi Lục, nhìn bóng lưng của Tần Huân hất cằm một cái rồi nói: “Đẹp trai như vậy, bác sĩ Sầm tìm trợ lý hay tìm người đại diện vậy?”

Bùi Lục đưa điếu thuốc lên miệng, cười gằn: “Cô ấy nói anh ta là trợ lý thì cậu đã tin luôn hả?”

“Hả?” Viên cấp dưới ngẩn người, một lúc lâu sau thì tặc lưỡi mấy cái: “Tiếc quá đi.”

“Tiếc cái gì?”

“Uổng cả một gương mặt đẹp trai, bị cuốn vào một vụ án phiền phức như vậy.”

Bùi Lục càng ngẫm càng cảm thấy câu này sai sai ở đâu đó. Anh giơ tay kẹp điếu thuốc lên vỗ gáy cậu cấp dưới một cái: “Thế cậu thấy anh mày không đẹp trai à!”

Phía bên này, trước khi vào phòng gặp Mẫn Vi Vi, Tần Huân hạ giọng nén cười hỏi Sầm Từ: “Cô cảm thấy đội trưởng Bùi có tin tôi là trợ lý của cô không?”

“Không tin.” Sầm Từ thẳng thắn đáp lại: “Bởi vì lúc nói dối, tôi đã có một vài hành động dư thừa.”

“Cho nên tôi thấy có những lúc con người rất kỳ lạ, rõ ràng biết vấn đề nằm ở đâu nhưng vẫn cứ rơi vào vấn đề đó. Bác sĩ Sầm, cô nói xem đây là biết rõ còn phạm lỗi như một thói quen hay là bản tính trốn tránh của con người?”

Sầm Từ nắm lấy chốt cửa nói nhanh: “Cả hai đều không phải, chỉ có thể nói rằng tôi không biết nói dối, hoặc anh cũng có thể nghĩ tôi là một bác sĩ tâm lý không biết cách diễn.” Dứt lời, cô vặn chốt cửa vào phòng.

Tần Huân đi ngay theo sau cô, mỉm cười

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »