Cách Một Cảnh Cửa

Lượt đọc: 42671 | 13 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »
Chương 46
xảy ra chuyện gì vậy.

❊ ❊ ❊

Tưởng như có cơ hội đổi đời, nhưng trên thực tế, rất khó để các cô gái thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn, càng đừng mơ gặp được người tốt, không bị mấy kẻ biến thái giày vò mới là mong ước mỗi ngày.

Ai buồn đoái hoài đến các cô ấy? Cho dù trong số những cô gái này không ít người đeo túi hàng hiệu, đi giày phiên bản giới hạn, như thế thì sao chứ? Nói thẳng ra có gì khác với cá nằm trên thớt? Ngay cả bản thân họ cũng coi thường chính mình.

Quản lý club biết chuyện tới ngay lập tức, khi vào phòng VIP chứng kiến cảnh này thì hãi hùng, nhưng Trạm Xương là khách quen ở đây, mấy người đi cùng ông ta cũng đều là người có máu mặt, nên quản lý cũng chỉ có thể nói năng nhẹ nhàng, thay mặt các cô gái xin lỗi, hy vọng mấy người rộng lượng bỏ qua, không làm khó cho họ nữa.

Gã Năm ngồi một bên cười gằn, được thôi, không làm khó, vậy sau này đừng để tao thấy mặt của nó nữa.

Một câu nói khiến cô gái còn đang bị thương biến sắc, cô ta chịu đau đi đến trước mặt gã Năm, cúi đầu xin lỗi, sợ bị mất việc kiếm sống.

Bởi rốt cuộc, con người sống trên đời này, có ai mà không dốc sức liều mạng chỉ vì muốn được sống tiếp chứ? Sầm Từ ngước mắt nhìn Trạm Xương, lạnh lùng nói: “Gây tai nạn chết người chắc hẳn không hay đâu?” Trạm Xương nhìn chằm chằm Sầm Từ, ánh sáng đèn nhấp nháy trên đầu phản chiếu sự thay đổi sáng tối liên tục trong mát ông ta, một lúc sau Trạm Xương nhìn sang phía kia quát:“Nam!” Về mặt gã Năm rất khó chịu, hắn chau mày, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đưa nó đến bệnh viện nhanh đi, đừng để nó ở đây làm chướng mắt tao.” Gã cáu kỉnh nói thế, cũng xem như đã bỏ qua cho cô gái kia.

Mấy cô gái khác vội vàng tiến lên dìu cô ta, quản lý club cũng nhanh tay gọi điện thoại.

Lúc được dìu ra khỏi phòng VIP, cô gái đó quay đầu liếc nhìn Sầm Từ, quản lý cầm áo khoác bị rớt trên sàn nhà, vừa trả cho Sầm Từ vừa luôn miệng nói cảm ơn, có điều ánh mắt anh ta nhìn cô hơi kỳ lạ, cuối cùng không cầm lòng được mà hỏi một câu: “Tôi từng gặp chị ở đầu chưa nhỉ?” Sầm Từ lắc đầu.

Quản lý nhanh miệng sửa lại: “Xem này, tôi nói linh tinh gì không biết nữa, đương nhiên chỉ là khách quý rồi.”

Sầm Từ không đáp lại, tuy cô không đồng ý với cách nói của quản lý, sang hay hèn gì chứ, nhưng vốn chuyện xã hội bình đăng này là một nghịch lý.

Quản lí lại gọi thêm mấy cô gái đến đây tiếp khách, phòng VIP dần dần nhộn nhịp trở lại, như thể trò vui vừa rồi chưa từng xảy ra, ngay cả cây nến gây nên mọi chuyện cùng vết máu trên sàn nhà đều được dọn dẹp sạch sẽ, để nhường chỗ cho dàn ca múa nô đùa, che lấp nỗi thê lương của đời người.

Nhưng cũng nhờ trò hề này, Sầm Từ mới nhìn rõ bản chất làm giàu bất nhân và những hành vi vô nhân tính của đám người Trạm Xương.

Trạm Xương vừa cụng ly với cô vừa nói: “Đôi khi cô không nên lo chuyện bao đồng, còn nếu đã lo, thì phải lo đến nơi đến chốn.” Sầm Từ sao có thể không hiểu ông ta đang ám chỉ điều gì? “Bác sĩ Sâm, cô như thế không được đầu, nói chuyện thì ghê gớm, nhưng lại chỉ uống có một chút rượu.” Trạm Xương nói xong thì vỗ lên bàn tay cô, nâng ly rượu kề sát bên miệng Sầm Từ, như sắp đổ thắng cả ly rượu vào miệng cô đến noi.

Sầm Từ cũng không xấu hổ hay nổi cáu, cô uống luôn một ngụm rượu, cảm thấy như có một con dao sắc nhọn rạch tháng tư cổ họng xuống phía dưới, rượu này quả thật rất nặng.

Cô nhẹ nhàng rút tay mình ra khỏi tay Trạm Xương, tự rót thêm rượu cho ông ta, sau đó hơi ngả người, tay trái gác trên ghế sô pha, tay phải nhẹ nhàng lạc lạc ly rượu.

Rượu trong ly khẽ sóng sánh, có thêm mấy viên đá bên trong nên mỗi khi xoay chiếc ly, viên đá và vào ly rượu nghe cạch một tiếng, phát ra âm thanh rất nhỏ bé.

“Tôi không lo chuyện bao đồng.” Cô quay mặt về phía Trạm Xương, nhẹ nhàng nói: “Chỉ là vừa nãy bỗng nhiên tôi nghĩ, liệu trước đây đã từng có ai tuyệt vọng cầu xin sự giúp đỡ từ ông như vậy?” Trạm Xương nhìn cô: “Ý cô là gì?” Rất ít người có thể khiến Trạm Xương nhìn bằng ánh mắt khác, phụ nữ thì lại càng ít, nhưng ông ta không ngờ Sầm Từ có thể bình tĩnh đối mặt với mọi chuyện, không luống cuống bối rối, thậm chí gặp nguy hiểm cũng không hoảng sợ.

Cô gái này rất xinh đẹp...

ung dung tựa người vào ghế, rượu trong ly sóng sánh như từng đợt sóng vỗ, chất rượu trong suốt phản chiếu lên chiếc cằm thon gọn trắng nõn của Sầm Từ, ánh sáng lấp lánh ấy lướt qua bờ môi cô, khiến ông thất thần.

Nếu ông ta có thể trở lại mười tuổi, nhất định sẽ theo đuổi cô gái này.

“Tôi nghe thấy có tiếng ai đang khóc.” Sầm Từ hơi nghiêng người, sóng rượu phản quang lên đôi môi đỏ thắm của cô thực sự đẹp đến mê người: “Tổng giám đốc Trạm không nghe thấy sao?”

Trạm Xương cảm thấy Sầm Từ vô cùng quyến rũ, đôi mắt này, đôi môi này, như mang theo rượu nồng độ cao, khiến người khác say mê, cả bản thân ông ta cũng không kìm nén nổi mà nghiêng người về phía trước: “Hả? Ai đang khóc? Sao tôi không nghe thấy? Cô say rồi...“.

Đám người gã Năm lúc này đều đang ôm gái ngồi trên ghế sô pha đối diện uống rượu, ca hát, ôm ôm ấp ấp, khi họ thấy Trạm Xương và Sầm Từ sắp ghé vào nhau, dưới ánh sáng phản quang của ly rượu hình ảnh này trông vô cùng mập mờ, đương nhiên không có ai dám bước lên phá ngang rồi.

Gã Năm liếc mắt nhìn một cái, cười mỉa, bác sĩ cái gì, còn giả vờ cái mẹ gì nữa, chẳng phải cũng giống y hệt đám gái kia, vung tiền là có thể ngủ được sao? “Hình như là một đứa trẻ ấy...” Sầm Từ thở dài: “Ông nghe kỹ lại xem.” Trạm Xương nhìn chăm chú đôi môi đỏ mọng của cô: “Đứa trẻ hả..” “Là đứa trẻ, là một bé gái.” Giọng của Sầm Từ dịu dàng, cô giơ tay lên chỉ: “Ông xem xem, là cô bé tên Thiên Thiên phải không?” Thiên Thiên?

“Anh Trạm? Anh!”

Trạm Xương giật mình, nhìn kỹ, gã Năm lo lắng lắc mạnh cánh tay của Trạm Xương, thấy ông ta đã phản ứng lại, thì vội vàng nói: “Xảy ra chuyện rồi tổng giám đốc Trạm!” Xảy ra chuyện xảy ra chuyện gì? Trạm Xương nhìn bốn phía xung quanh, ngạc nhiên nói: “Không phải chúng ta đang

club sao? Sao tôi lại ở văn phòng? Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Gã Năm sững sờ: “Club nào cơ? Anh Trạm, anh họp nhiều quá đâm hồ đồ rồi sao?” Trạm Xương lắc mạnh đầu, không đúng, ông ta rất tỉnh táo, nhưng ông ta nhớ rõ ban nãy mình còn đang uống rượu với Sầm Từ...

“Tôi về văn phòng khi nào? Vừa nãy chúng ta uống rượu ở Tử Đình, chú suýt nữa thì thiếu chết một con nhỏ.”

Gã Năm xấu hổ, sờ mũi: “Anh, anh đừng nói tới chuyện này nữa được không? Đã mấy hôm rồi, chuyện xong rồi mà, em cũng không tìm nó gây chuyện nữa.” Trạm Xương chau mày, chuyện từ mấy hôm trước? “Ôi thôi, chuyện gấp lắm rồi, mẹ kiếp, anh còn lải nhải mấy thứ đó làm gì chứ?” Gã Năm sực tỉnh, nắm lấy cánh tay của Trạm Xương, chặt đến nỗi để lại cả vết đó: “Nhà kho sập rồi! Tất cả hàng hóa của chúng ta đều ở trong đó!”

Tới khi Trạm Xương gấp gáp, vội vàng chạy đến nhà kho, thì nó đã sập già nửa, những thanh thép trần vẫn còn đang tí tách cháy, một phía khác cũng bốc cháy, tuy ngọn lửa không to, nhưng đã thiêu rụi khá nhiều thứ.

Có một nhân viên chạy đến, luống cuống sắp khóc: “Tổng giám đốc Trạm, Tiểu Dã, cậu ấy vẫn còn ở trong kho.” Trạm Xương cảm thấy như bị búa bổ vào đầu: “Sao lại ở trong nhà kho..” “Không biết tại sao ạ...” Trạm Xương không suy nghĩ mà lao vào trong.

“Anh Trạm!” Gã Năm luống cuống: “Nguy hiểm lắm!” Xung quanh mịt mờ khói bụi, ngọn lửa dần bùng lên cao, thỉnh thoảng có mảnh ngói vụn và hàng hóa bị cháy rơi xuống.

Có tiếng ai đang khóc gọi, Trạm Xương nhận ra đó là tiếng của Tiểu Dã, ông ta dốc hết sức vừa gọi vừa tìm cậu.

Bỗng nhiên, có ai đó túm ống quần của Trạm Xương.

Ông ta cúi đầu xuống nhìn là một bé gái, cơ thể cô bé lúc này đang bị đè dưới một tảng đá nặng trịch, trên cánh tay nhỏ có vết thương, vẫn đang chảy máu, cô bé cố gắng túm chặt lấy ống quần ông ta, như thể nắm lấy hy vọng sống cuối cùng.

Âm thanh bé nhỏ yếu đuối vang lên từ dưới tảng đá: “Cứu cháu với...”

“Anh Trạm!” Trạm Xương giật mình bừng tỉnh, nhưng thứ ông ta nhìn thấy lúc này vẫn là khung cảnh xa hoa đồi trụy trong club, lão mập vẫn đang ôm gái sàm sỡ, còn những người khác đã uống say mèm.

Người gọi Trạm Xương là gã Năm, thấy sắc mặt ông ta hoang mang, gã giơ tay quơ quơ trước mặt ông ta: “Làm sao thể này?”

Bấy giờ Trạm Xương mới phát hiện ra mình đang đứng ở cửa phòng VIP, một tay nắm chặt tay đấm cửa, ánh mắt nhìn về phía ghế sô pha, Sầm Từ đã không còn ngồi ở đó...

Đã xảy ra chuyện gì vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »