Cách Một Cảnh Cửa

Lượt đọc: 42724 | 13 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »
Chương 100
nghĩa trang kinh hoàng.

❊ ❊ ❊

Triệu Đại Đảm là nhân viên bảo vệ nghĩa trang, thật ra chỉ là người canh gác ở nghĩa trang thôi, nhưng Triệu Đại Đảm luôn cho rằng nghĩa trang Vĩnh An không giống những nơi khác, đất đai ở đây đắt đỏ, người yên nghỉ nơi này không giàu có thì cũng thuộc hàng quyền cao chức trọng, cộng thêm môi trường xung quanh, Vĩnh An có thể được coi là nghĩa trang đứng đầu thành phố Nam, thế nên Triệu Đại Đảm không hề cảm thấy nghề nghiệp của mình có gì thấp kém hơn so với người khác, ngược lại gã còn thấy rất cao cả, gã chính là người canh gác cho linh hồn.

Nhưng...

Triệu Đại Đảm hắt xì một cái, nước mũi chảy ra ròng ròng, mẹ kiếp, sao nhà vệ sinh lại xa thế.

Triệu Đại Đảm tên thật là Triệu Dũng, trước đây làm việc ở công xưởng, sau này tự mình buôn bán nhỏ, về già tích được một ít vốn liếng nên không muốn tiếp tục bạt mạng kiểm sống nữa, thế nhưng gã không chịu nổi rảnh rỗi, có người nói nghĩa trang Vĩnh An đang tuyển người canh gác, gã ta lập tức đi thử việc, nào ngờ trúng tuyển luôn, mọi người đều gọi đùa gã là Triệu Đại Đảm, gã cũng vui vẻ để mọi người gọi như thế.

Công việc canh gác nghĩa trang khá nhẹ nhàng, bình thường gã chỉ làm những việc như phòng chống cháy rừng, đến nửa đêm thì chẳng còn ai dám bén mảng đến đây, do vậy ngày đầu tiên đi làm, đã có đồng nghiệp nói với ga, buổi tối cứ ngủ thoải mái đi.

Nhưng Triệu Đại Đảm là người làm việc đến nơi đến chốn, đến ngày trực đêm, gã luôn đi kiểm tra một lượt, thấy không có gì kỳ lạ mới về phòng bảo vệ chợp mắt một lát, mọi người đều cười gã quá nghiêm túc, hơn nữa nửa đêm đi qua đi lại giữa nghĩa trang chỉ tổ làm người khác sợ.

Nhưng Triệu Đại Đảm không nghĩ thế, gã nói, chờ đến khi các cậu đến tuổi tôi rồi sẽ biết lãng phí thời gian là một chuyện đáng tiếc thế nào, chuyện có thể giúp chứng minh giá trị của mình thì phải làm cho tử tế, như thể sau này mới không hối hận vì lãng phí thời gian.

Tối nay Triệu Đại Đảm đi kiểm tra sớm hơn mọi khi, giải quyết xong “chuyện gấp”, gã không về phòng bảo vệ ngay mà đi dọc theo từng khu bậc thang, định kiểm tra thêm lần nữa, chẳng phải vì gã cảnh giác ai, mà chỉ cảm thấy vào dịp Tết nhất thế này, từ hôm ba mươi Tết đến giờ chưa thấy ai đến nghĩa trang thăm viếng, đúng là người chết như đèn dầu đã cạn, nhưng nhìn những ngôi mộ lẻ loi cũng rất đáng thương.

Nên gã vừa đi vừa lẩm bẩm: Mọi người yên nghỉ cả nhé, không thấy tiền của người nhà gửi thì cũng đừng buồn, đừng tức giận, bây giờ cuộc sống có nhiều áp lực lắm, ai cũng bận rộn cả, mọi người hãy lượng thứ cho, làm ma cũng nên bình tĩnh hòa nhã thì kiếp sau mới có thể đầu thai vào nhà tốt được.

Khi đi đến khu cuối cùng, Triệu Đại Đảm dừng lại thở hổn hển, bởi đây là chỗ cao nhất, bia mộ cũng được xây dựng theo lối cao dần, nên đi lại rất tốn sức.

Đến lúc đỡ mệt hơn, Triệu Đại Đảm xem giờ, đã gần ba giờ sáng, gã quyết định đi xuống, những gì cần nói với người đã khuất đều đã nói hết rồi.

Khi quay người định xuống bậc thang, gã liếc mắt thấy một tia sáng.

Triệu Đại Đảm cảm thấy lạnh sống lưng, lập tức nhìn về phía tia sáng đó.

Hình như chỗ đó thấp thoáng có ánh sáng thật.

Gã giơ tay dụi mắt rồi nhìn kỹ lần nữa, đúng là chỗ đó có ánh sáng.

Vì gã đang đứng ở chỗ cao, nên có thể thấy rõ ánh sáng được phát ra từ phía trước ngôi mộ ở chếch phía bên mé dưới, không mạnh lắm, chỉ lờ mờ, đung đưa qua lại, thoắt ẩn thoắt hiện.

Tim Triệu Đại Đảm đập như trống dồn, đừng nghĩ gã có lá gan lớn như cái tên Triệu Đại Đảm”, trong nghĩa trang tối thui không nhìn thấy năm ngón tay, bất thình lình gặp một tia sáng chập chờn, là người bình thường thì ai cũng thấy sợ.

? Đại Đảm trong cái tên “Triệu Đại Đảm” nghĩa là to gan.

Gã cũng không phải ngoại lệ, bàn tay đang cầm đèn pin của gã bắt đầu run lẩy bẩy, sau đó gã sực nhớ ra điều gì đó liền tắt đèn pin đi.

Coi như Triệu Đại Đảm vẫn còn lý trí, gã thầm nghĩ nếu gặp phải trộm cắp, ánh sáng từ đèn pin không chỉ làm bứt dây đồng rừng, mà còn khiến gã bại lộ, còn nếu là ma...

gã bật đèn pin lỡ như nó quay lại trả thù thì sao?

Nghĩ thế, gã bắt đầu bước xuống bậc thang trong vô thức, bước chân khẽ khàng, nhích từng chút một đến gần chỗ ánh sáng phát ra.

Càng đến gần, gã càng nhìn thấy rõ hơn, ánh sáng đó chập chờn, như ẩn như hiện, làm Triệu Đại Đảm nghĩ đến ma trơi.

Nhưng chắc chắn không phải, vì ma trơi có màu xanh âm u, hồi bé gã đã từng thấy ở dưới quê, còn ánh sáng này có màu trắng vàng, giống như...

Triệu Đại Đảm vừa nghĩ vừa bước chân đến, lúc sắp đến gần ánh sáng đó, gã bỗng nhiên dừng lại.

Giống như ánh nến.

Hơi thở của Triệu Đại Đảm trở nên dồn dập hơn, nửa đêm nửa hôm ai lại thắp nến trước bia mộ vậy? Hay có lẽ...

gã nhìn nhầm?

Nhưng ánh sáng đó là có thật.

Triệu Đại Đảm cảm thấy như có rết bò sống lưng, mọi lỗ chân lông trên cơ thể đều nở to, mồ hôi lạnh túa ra như mưa, gã giơ tay lên lau trán, lòng bàn tay nhanh chóng ướt đẫm mồ hôi.

Đâm lao thì phải theo lao, nếu nghĩa trang xảy ra việc gì thật thì gã cũng phải chịu trách nhiệm.

Mấy năm trước gã từng nghe kể có kẻ thù hận với người đã mất, nên chạy đến đập phá bia mộ tổ tiên nhà người ta để trả thù, tối nay nếu xảy ra chuyện này, vậy chắc chắn gã sẽ bị mất việc, lại còn không biết ăn nói thế nào với người nhà người ta.

Nghĩ đến đây, Triệu Đại Đảm liền xốc lại tinh thần, đúng, trên thế giới làm gì có yêu ma quỷ quái? Nhiều khi con người còn đáng sợ hơn cả ma quỷ! Gã hít sâu một hơi, thầm động viên chính mình, bước chân cũng trở nên nhanh hơn.

Khi chỉ còn cách ánh sáng đó hai hàng mộ, Triệu Đại Đảm ngồi thụp xuống, thò chân trái ra trước, sau đó di chuyển chân phải, nhích từng chút một xuống bậc thang.

Ngôi mộ phát ra ánh sáng nằm ở góc trong cùng, gã chỉ nhìn thấy ánh sáng, không nghe thấy tiếng động gì.

Triệu Đại Đảm căng thẳng nuốt nước miếng, đến thở cũng không dám, ở khoảng cách gần đến vậy, gã có thể xác định một điều, ánh sáng đó chắc chắn là ánh nến.

Triệu Đại Đảm đứng sau một hàng mộ, hít một hơi thật sâu, ngón cái dí mạnh vào công tắc đèn pin, cắn răng, dứt khoát thò đầu ra nhìn.

Quả nhiên là ánh nến!

Có hai cây nến được thắp phía trước ngôi mộ ở góc trong cùng, một cây bên trái, một cây bên phải, loại nến này không phải là nên dùng để chiếu sáng thường thấy, mà là nến hỉ, thân nên rất to, có màu đỏ, phía trên hình như có khắc hoa văn mây lành và chữ “hỉ”.

Triệu Đại Đảm cảm thấy vai gáy mình cứng đờ, ngoài nến ra, còn có một bóng đen ở trước ngôi mộ.

Có người! Người đó quỳ trước ngôi mộ, chống hai tay xuống đất, đầu cũng dập sát, cả người không nhúc nhích, như đang cùng bái ai.

Nến hỉ hai bên chập chờn, bóng người trước tấm bia bất động, nghĩa trang này được xây sát núi, giữa buổi đêm rét mướt thế này chỉ nghe thấy gió, gió lướt qua tai tạo tiếng vi vu, càng làm cho khung cảnh thêm phần kỳ dị.

Triệu Đại Đảm lên dây cót tinh thần, sau đó đứng bật dậy, chĩa đèn pin về phía ánh nến, xẵng giọng quát lên: “Ai đấy?” Đèn phản chiếu thẳng vào ngôi mộ, Triệu Đại Đảm nhìn thấy rõ kẻ đó.

Là một người đàn ông.

Người đó ăn mặc chỉnh tề, vest và giày da, nhưng không mặc áo khoác hay áo lông vũ để giữ ẩm, cũng không thấy hắn tỏ ra lạnh gì cả.

Đáng sợ hơn là, dù Triệu Đại Đảm hét lên như thế, cũng chiếu thẳng đèn pin vào hắn, nhưng hắn làm như không nghe thấy, vẫn quỳ và dập đầu xuống đất.

Triệu Đại Đảm lấy làm lạ, hai chân bắt đầu bủn rủn, theo lý mà nói gã hét to như thế, nếu là người bình thường chắc chắn phải có phản ứng chứ? Không đúng...

gã sực nghĩ ra, làm gì có người bình thường nào nửa đêm, nửa hôm đến nghĩa trang, lại còn làm trò này chứ? Gã đang nghĩ thì bỗng thấy người đó cử động.

Triệu Đại Đảm giật mình, lập tức nín thở.

Người đó chầm chậm ngẩng đầu lên, song không đứng thẳng dậy, hắn vẫn giữ nguyên tư thế quỳ thẳng lưng, sau đó...

từ từ quay đầu sang.

Triệu Đại Đảm mở to mắt, bàn tay cầm đèn pin run lẩy bẩy, gã nghe thấy hai hàm răng mình va vào nhau lập cập, cổ họng như bị người khác bóp nghẹt, rất lâu sau, gã mới hét lên thất thanh: “Ma! Có ma!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »