Cách Một Cảnh Cửa

Lượt đọc: 42128 | 13 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »
Chương 29
một chút kỳ lạ.

❊ ❊ ❊

Vì Sầm Từ đến, nên mẹ của Trạm Tiểu Dã có lòng bỏ nhiều công sức hơn.

Hoa tươi vận chuyển đường hàng không, thức ăn đắt tiền đặt trước ở nước ngoài, từ sân vườn đến phòng ốc đều được dọn dẹp sạch sẽ không một hạt bụi...

Nhưng Sầm Từ hoàn toàn không có ý định dùng cơm ở nhà bà ta, sau khi lịch sự cảm ơn, cô tỏ ý muốn vào thăm Trạm Tiểu Dã trước.

Ý tốt bị từ chối, rõ ràng mẹ Trạm Tiểu Dã cảm thấy hơi lúng túng.

Bà ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: “Vậy cô dùng ít bánh ngọt nhé, tôi bảo cô giúp việc làm bánh ngọt từ sáng đây, bây giờ ăn ngon lãm, cỡ Lưu...” “Không cần phiền thế đâu.” Sầm Từ nhẹ nhàng ngắt lời bà ta: “Mẹ Tiểu Dã, hôm nay tôi đến đây chủ yếu muốn quan sát

môi trường sống hằng ngày và tình hình lúc ở nhà của Tiểu Dã, bà không phải khách sáo như thế.

Ngoài ra, về chuyện chồng bà gọi điện và nói năng thô lỗ trước đây tôi cũng đã nói với bà rồi, tôi không hề giận, ông bà là bố mẹ của Tiểu Dã, tôi rất hiểu tâm trạng này, nên bà không cần áy náy với tôi, tôi thật sự không sao.” Thấy suy nghĩ của mình bị Sầm Từ nhìn thấu, mẹ Trạm Tiểu Dã lập tức cảm thấy khó xử, nhưng cũng vô cùng cảm kích.

Có thể an ủi bà và bày tỏ mọi chuyện một cách cởi mở thẳng thắn như thế, đủ để thấy sự rộng lượng của Sầm Từ, tiếp tục giao Tiểu Dã cho bác sĩ điều trị như vậy, bà ta cũng yên tâm.

Trạm Tiểu Dã không xuống tầng, mẹ cậu ta nói cậu ta vẫn đang ngủ: “Dạo này nó ngủ khá nhiều, phải chăng có liên quan đến thuốc điều trị?” Sầm Từ suy nghĩ rồi trả lời: “Mỗi người mỗi khác, nếu thể chất của đứa bé nhạy cảm, vậy sau khi uống thuốc sẽ có phản ứng buồn ngủ.” Phòng của Trạm Tiểu Dã ở cuối hành lang tầng hai, lúc này cửa phòng đóng kín.

Cô giúp việc trong nhà nói, vốn Trạm Tiểu Dã muốn chờ Sầm Từ đến, nhưng không gượng nối, sau khi uống hết cốc sữa bò đã đi ngủ luôn, cậu ta vừa mới ngủ cách đây không lâu.

Sầm Từ bước vào phòng của Trạm Tiểu Dã, lúc đấy đã là hai giờ chiều.

Phòng của cậu ta rất rộng, nhưng bất ngờ là đồ trang trí rất ít, nổi bật là chiếc giường Kingsize giữa căn phòng.

Sàn nhà trải một tấm thảm màu xám nhạt dày cộp, Sầm Từ tuy đi giày cao gót nhưng cũng không hề phát ra tiếng động.

Quả thật Trạm Tiểu Dã đang ngủ.

Cậu ta mặc bộ đồ ngủ màu đen, bộ ga trải giường cũng may từ vải lụa màu đen, Trạm Tiểu Dã nằm trên đó như thể bị màu đen chôn vùi, chỉ có gương mặt cậu ta rất trăng, còn trắng hơn cả lúc cậu ta ở phòng khám nữa.

Cửa sổ sát đất chiếm cả một mặt tường, nhưng lúc này rèm không được kéo lên.

Tuyết bên ngoài đã ngừng rơi, ánh nắng kéo dài hắt lên tấm thảm trải sàn, mảnh mai nhưng ấm áp.

Trạm Tiểu Dã ngủ rất sâu, ít nhất là có người khác vào phòng nhưng cậu ta không hề có dấu hiệu tỉnh.

Sầm Từ không định gọi cậu ta dậy, mà cứ để cậu ta nghỉ ngơi, cô nhìn xung quanh phòng ngủ, cảm thấy căn phòng này quả thật quá trống trải.

Không có gì để quan sát cả, căn phòng dường như đã phát huy tối đa chức năng của nó, thật sự giải thích ý nghĩa chỉ gói gọn trong việc dùng để ngủ mà thôi.

Ra khỏi phòng ngủ, mẹ Trạm Tiểu Dã nói với Sầm Từ: “Bác sĩ Sâm, là thế này, phòng ngủ ban nãy cô vào đúng là của Tiểu Dã, nhưng trước kia nó thích ngủ trên gác mái hơn, nên rất nhiều đồ đạc của nó đều ở trên đấy.” Sầm Từ quay đầu nhìn chằm chằm vào căn phòng lắp kính mờ ở cuối hành lang, nhớ lại những gì trước kia Trạm Tiểu Dã đã miêu tả cho cô, bèn hỏi: “Cái đêm Tiểu Dã cầm dao đứng ở huyền quan, cậu ấy ngủ ở phòng đó sao?” Mẹ Tiểu Dã gật đầu.

“Trước đây cậu ấy đều ngủ ở gác mái?” “Đúng thế.” “Vậy tại sao đêm hôm ấy lại ngủ ở phòng đó?” Mẹ Trạm Tiểu Dã thở dài: “Mấy hôm trước cô giúp việc có khử trùng cả nhà, hôm ấy vừa hay dọn đến gác mái, thằng bé Tiểu Dã không có thói quen thức đêm, nên đêm ấy nó về phòng ngủ ngủ một đêm, nào ngờ lại xảy ra chuyện...” Sầm Từ trầm ngâm giây lát, rồi hỏi tiếp: “Nến từ sau chuyện đó Tiểu Dã vẫn không trở về phòng gác mái?”

“Đúng thế, bình thường nó rất thích ở gác mái, học bài hay ngủ nghỉ đều ở gác mái, bây giờ hầu như nó đều ở phòng ngủ, rất ít khi lên gác mái.” Mẹ Trạm Tiểu Dã hỏi cô bằng vẻ mặt khó hiểu: “Thằng bé gặp phải cú sốc ở phòng ngủ, lẽ ra nó không muốn về phòng ngủ mới đúng, sao bây giờ lại không chịu lên gác mái vậy?” Tạm thời Sầm Từ không thể đưa cho bà ta câu trả lời chắc chắn, cô chỉ suy nghĩ rồi nói sẽ lên gác mái.

Gác mái căn nhà nằm ở tầng trên cùng.

Hầu hết, mỗi căn nhà ở đây đều có gác mái, dùng để chứa những món đồ lặt vặt trong nhà, nếu gia đình nào có trẻ con, gác mái thường được cải tạo thành phòng chơi game, có điều nơi đây chạy qua chạy lại sẽ để tạo thành tiếng ồn.

Nhưng mẹ Tiêu Dã nói, dù ở gác mái cũng không thấy cậu ta gây ôn, vô cùng yên tỉnh.

Có lẽ do là một đứa trẻ...

Mẹ Tiểu Dã lầm bầm.

Khi lên gác mái, Sầm Từ đi qua một căn phòng.

Ban đầu cô không để ý, sau đó khi vô tình lướt mắt qua cửa phòng, bước cô chân chợt dừng lại.

Trước đây khi sửa sang lại câu lạc bộ, tất cả cánh cửa lớn bé của câu lạc bộ đều do cô và Thang Đồ đích thân đi chọn, nên cô có hiểu biết nhất định với những loại cửa trên thị trường.

Cánh cửa của căn phòng trước mặt này rất dày, có thể thấy là sử dụng chất liệu cách âm chuyên nghiệp.

Cô gõ nhẹ một cái, nó làm bằng chất liệu kim loại, nếu nói cánh cửa này chẳng được cả đạn cũng không ngoa.

Mẹ Tiểu Dã thấy Sầm Từ để ý đến cánh cửa liền nói: “Đây là thư phòng của bố Tiểu Dã.” Sầm Từ liền đưa tay về: “Cánh cửa này nặng thật đấy, bình thường cô giúp việc vào quét dọn mở được cửa này chắc cũng mất sức lắm nhỉ.” “Bố Tiểu Dã tự dọn dẹp cả, ông ấy rất bận rộn, nhưng thường nói người khác vào thư phòng sẽ làm lộn xộn đồ của ông ấy, đừng nói là cô giúp việc, ngay cả Tiểu Dã cũng không được vào.

Thật ra bên trong toàn sách là sách, có gì mà không được chạm vào cơ chứ.” Thư phòng vốn là nơi riêng tư, cũng giống như phòng ngủ, đúng là có nhiều người rất ghét người khác vào, nhưng giống như Trạm Xương thì vô cùng hiếm thấy.

Sầm Từ vô thức quay đầu lại nhìn, thư phòng này và phòng ngủ của Trạm Tiểu Dã tạo thành một đường chéo rất kỳ quái, chỉ cần Trạm Tiểu Dã đứng ở cửa phòng là sẽ có thể nhìn thấy những gì bên trong thư phòng.

Không hiểu sao cô bỗng dưng cảm thấy kỳ lạ, nhưng cảm giác này chỉ thoáng qua, không hề rõ ràng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »