Cách Một Cảnh Cửa

Lượt đọc: 42251 | 13 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »
Chương 13
chị hẹn hò với anh tần hả?.

❊ ❊ ❊

Sầm Từ rất hiếm khi đi dạo phố, Dương Tiểu Đào thương cô suốt ngày vùi đầu vào công việc, hở tí lại ra cái vẻ rất bà cụ non mà nói: “Công việc có làm mãi cũng không hết, trái đất thiếu một người thì vẫn cứ quay, cho nên chị phải có thời gian vui chơi giải trí chứ...”

Thang Đồ là người hiểu Sầm Từ nhất, nhanh chóng sửa lại lời của Dương Tiểu Đào: “Em nói ngược rồi, không phải cô ấy chăm chỉ đâu, mà là vì lười thì có. Đối với cô ấy dạo phố là một việc hao tổn cả sức khỏe lẫn trí óc.”

Vì sao lại hao tổn trí óc?

Vì luôn bị lạc đường.

Nói theo cách của Thang Đồ là, mỗi lần Sầm Từ đi dạo phố hoặc ra ngoài làm việc một mình, cô ấy đều phải sẵn sàng chuẩn bị tâm thế đi đón Sầm Từ bất cứ lúc nào. Cơ bản những cuộc gọi của Sầm Từ sẽ có nội dung là: Lạ thật đấy, tớ về theo đường cũ mà, sao càng đi càng thấy lạ nhỉ.

Lạ gì mà lạ? Lạc đường thì chẳng thế.

Thế nên, năm phút trước khi Sầm Từ lại gọi điện thoại, Thang Đồ ở đầu dây bên kia thở dài bất lực nói: “Thôi được rồi, cậu tìm một chỗ ngồi uống nước đợi mình.”

Kết thúc cuộc gọi, Sầm Từ không dám đi xa. Cô tìm kiếm xung quanh, thấy quán cà phê nằm ngay ở tầng một khu trung tâm thương mại liền ngồi đó đợi Thang Đồ.

Có lẽ, cô đã quá tự tin rồi, lẽ ra nên để Dương Tiểu Đào đi cùng.

Từ sau vụ tai nạn xe, cô bỗng nhiên hiểu rằng trước đây mình làm việc quá vất vả, đúng là cô nên nghe lời khuyên của Thang Đồ và Dương Tiểu Đào, rảnh rỗi thì đi dạo phố ngắm cảnh, đừng nhận hết bệnh án này đến bệnh án khác.

Chính vì vậy, hôm nay cô mua rất nhiều quần áo, là mốt mới xuân hè, có cả giày dép, thậm chí là túi xách đi cùng. Sau khi sống lại từ cõi chết, cô biết phải đối xử tốt hơn với bản thân mình.

Quán cà phê này không mấy yên tĩnh, khách khứa đông đúc, Sầm Từ ngồi gần cửa, nghĩ đồ uống của quán không ngon lắm, sao lại đông khách như vậy? Chẳng lẽ do người ta dạo phố mỏi chân nên mới tới đây nghỉ ngơi.

Chuông gió trên cửa quán cà phê bị rung lên một tiếng, có khách đến mua cà phê

Đúng lúc Sầm Từ đưa mắt nhìn sang, cô ngẩn người, chỉ thiếu điều đứng dậy đi ngay tới chỗ người kia.

"Mẫn Vi Vi?" Sao cô ta lại được ra viện?

Mẫn Vi Vi đang ngồi đợi cà phê, thấy có người gọi mình, cô ta quay đầu nhìn Sầm Từ, thắc mắc: "Cô gọi tôi à?"

Sầm Từ cảm thấy thái độ của cô ta hơi kỳ lạ, lập tức nghĩ ra vô số nguyên nhân, bèn hỏi: "Ai đưa cô đến đây?"

Mẫn Vi Vi không hiểu gì, liền hỏi ngược lại: "Cô là ai?"

Sầm Từ thấy bất an: "Tôi là bác sĩ Sầm"

"Bác sĩ Sầm?" Mẫn Vi Vi càng cảm thấy khó hiểu: "Bác sĩ Sầm là ai?"

...

Khi Sầm Từ mở mắt ra thì chỉ thấy xung quanh là bốn bức tường màu trắng, nhìn xuống phía dưới một chút là tay vịn có màu vàng nhạt gắn trên giường. Cô ngửi thấy mùi thuốc khử trùng, sau đó... toàn bộ cơ thể như chẳng còn chút sức lực, cả cánh tay và chân đều đau nhức.

"Tỉnh lại rồi!" Giọng nói xúc động của Thang Đồ vang lên.

Tiếp đó là giọng của Dương Tiểu Đào: "Tốt quá rồi, tạ ơn trời đất, chị ấy không thành người thực vật! Bác sĩ đâu rồi, bác sĩ..."

Rất nhanh sau đó có một nhóm người đi vào, cả bác sĩ và y tá. Trước mặt Sầm Từ choáng ngợp áo những chiếc áo blouse trắng.

Kiểm tra và kiểm tra. Hỏi và hỏi.

Đại loại là có thấy khó chịu ở đâu không? Có nghe thấy tôi nói chuyện không? Mắt nhìn theo ngón tay tôi đây...

Sầm Từ phối hợp làm theo, cho tới khi bác sĩ điều trị chính rời đi, chỉ còn một y tá ở lại thay bình truyền dịch cho cô. Sầm Từ nằm trên giường bệnh, cơ thể như không phải của mình, đầu óc cũng mơ mơ màng màng.

Thính giác Sầm Từ hoàn toàn không bị ảnh hưởng, nên cô nghe thấy giọng nói lo lắng của Dương Tiểu Đào vô cùng rõ: "Y tá, chị ấy không sao rồi đúng không? Chắc chắn không bị hôn mê nữa phải không?"

Y tá cười nói: "Vừa nãy chẳng phải bác sĩ điều trị đã nói rồi sao, vết thương không nghiêm trọng, đều là vết thương ngoài da, các bộ phận bên trong không bị ảnh hưởng, vậy thì làm sao hôn mê được?"

Sầm Từ nghe vậy thì khẽ cử động, cổ cô không bị nẹp cố định, cũng không thấy đau, xem ra cô thực sự không bị thương.

Y tá thấy Sầm Từ quay đầu sang liền nói: "Cô may mắn lắm đấy, xe bị đâm nát mà cô không làm sao, cũng may có bạn trai cô ở đó."

Bạn trai?

Sầm Từ thấy hơi nhức đầu.

Sau khi y tá ra ngoài, cô chật vật ngồi dậy, Thang Đồ thấy thế vội vàng nâng đầu giường lên, bấy giờ Sầm Từ mới nhìn thấy tay phải và chân trái của mình đều bị băng bó, nhưng may mắn không phải bó thạch cao, chứng tỏ cô không bị gãy xương.

"Tôi đang phải nằm viện à?" Huyệt thái dương vẫn đau, cô giơ tay lên xoa nhẹ, phát hiện đầu đang quấn băng gạc.

"Ừ." Thang Đồ kéo tay cô xuống, cánh tay vẫn còn loằng ngoằng dây truyền dịch, sợ máu bị chảy ngược: "Cậu làm mình sợ chết khiếp, đang yên lành lại gặp tai nạn? Trong trong nội thành mà muốn lái xe nhanh á. Nhận được điện thoại, mình bủn rủn cả chân tay, chỉ sợ cậu có mệnh hệ gì. May quá, bây giờ không sao rồi, đúng là nhờ trời phật phù hộ!"

Dương Tiểu Đào đứng bên cạnh cũng rơm rớm nước mắt: "Bác sĩ Sầm, sau này chị muốn đi đâu em đưa chị đi, chị đừng tự đi một mình nữa."

"Tôi không nằm mơ chứ?" Sầm Từ vẫn đang cảm thấy hơi choáng váng.

Thang Đồ suýt nữa tức nôn ra máu: "Thương tích đầy người thế này, mình cũng mong đây không phải là thật. Đáng sợ lắm biết không hả, cũng không phải đây là lần đầu cậu lái xe từ nội thành đến bệnh viện tâm thần. Vậy mà nói gặp tai nạn là gặp tai nạn ngay được.”

Nếu vậy thì, cảnh Sầm Từ gặp Mẫn Vi Vi ở quán cà phê là do cô nằm mơ ư?

Những chuyện trong giấc mơ là sau khi vụ tai nạn xảy ra, nó quá chân thực.

Chân thực đến nỗi cô còn tưởng mình đã đi qua thời gian để tới tương lai, cô luôn có một loại cảm giác sai lệch về khái niệm thời gian.

"Tớ đã hôn mê rất lâu à? Với lại, bạn trai nào thế?"

"Cậu ấy, cũng không hẳn là hôn mê." Khi nói câu này, thái độ Thang Đồ không chắc chắn lắm: "Nhưng gọi thế nào cậu cũng không tỉnh lại."

Sau khi biết Sầm Từ gặp tai nạn, Thang Đồ và Dương Tiểu Đào lo lắng sốt ruột, cuống cuồng chạy tới bệnh viện. Tới nơi thì vết thương của Sầm Từ đã được xử lý, thấy cô không bị thiếu hụt bộ phận nào, Thang Đồ mới thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nhiên phản ứng của Sầm Từ lúc nằm trên giường bệnh lại rất kỳ lạ, đôi mắt cô khép hờ, mí mắt hơi run rẩy, tuy không hôn mê nhưng lại không có phản ứng với kích thích bên ngoài, dọa cho Dương Tiểu Đào tưởng đây là dấu hiệu của người thực vật, nắm chặt áo blouse của bác sĩ mong cứu mạng.

Ngay cả bác sĩ điều trị cũng không biết Sầm Từ đã xảy ra chuyện gì. Nhìn từ bên ngoài, Sầm Từ giống như đang gặp phải ác mộng, bị bóng đè, có thể đoán định là không phải cô ngủ say.

"Cậu nói vậy cũng có nghĩa là khi ở trong bệnh viện, từ lúc mình không có phản ứng tới khi có phản ứng chỉ trong vài phút ngắn ngủi thôi sao?”

Nhưng ở trong giấc mơ của cô, à không phải, rõ ràng đó không phải là mơ... Nhưng nếu không phải mơ thì nó có thể là gì? Ảo giác? Hay thực sự là một không gian khác? Tóm lại, dường như cô cảm thấy dường như một thời gian rất dài đã trôi qua vậy.

Thang Đồ gật đầu: "Đúng vậy, vì anh Tần nói khi ở trên xe cấp cứu cô vẫn có phản ứng."

Anh Tần?

Thang Đồ thở dài: "May mà hôm nay có anh Tần, nếu không cậu không chỉ bị thương ngoài da thôi đâu."

Chuyện này là bác sĩ nói cho Thang Đồ biết, Tần Huân lái xe vượt trước để cản xe của Sầm Từ lại, nếu không xe của Sầm Từ đã đâm thẳng vào rào chắn. Khả năng bị lật xe rồi gây ra một vụ tai nạn nghiêm trọng là rất lớn.

Thang Đồ và Dương Tiểu Đào nhận được điện thoại của Tần Huân mới biết xảy ra chuyện. Lúc thay bình truyền dịch cho Sầm Từ, cô y tá miêu tả vô cùng sống động cảnh Tần Huân bế Sầm Từ đi thẳng vào phòng cấp cứu thế nào rồi cứ luôn miệng khen anh đẹp trai.

Thang Đồ kể xong thì Dương Tiểu Đào tiếp lời: "Anh Tần đẹp trai thật mà, chị chưa thấy ánh mắt mấy cô y tá nhìn anh Tần đâu, như thể muốn rớt tim ra ngoài vậy. Bác sĩ Sầm, chị đang hẹn hò với anh Tần hả? Nếu không sao lúc chị gặp chuyện, anh ấy lại xuất hiện?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »