Cách Một Cảnh Cửa

Lượt đọc: 42006 | 13 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »
Chương 101
đi chết đi.

❊ ❊ ❊

Người dân thành phố Nam thường đến chùa Thanh Tịch cúng bái, cứ đến mùng một hay mười lăm hằng tháng, chùa lại nghi ngút khói hương, khi có lễ cầu siêu, chùa càng tấp nập hơn, rất nhiều đệ tử Phật gia, thậm chí là du khách nhiều nơi cũng kéo về đây.

Mọi người thường nói chùa Thanh Tịch cực thiêng, cầu phúc hay cầu nguyện là linh nghiệm nhất, nên hàng trăm ngàn năm nay, hương khói của chùa Thanh Tịch chưa bao giờ đứt đoạn.

Chuẩn bị đồ chay cho người dân là truyền thống của chùa Thanh Tịch mỗi dịp Tết Nguyên Tiêu, rất nhiều Phật tử lễ chùa xong sẽ ở lại dùng cơm chay để cầu chúc cho bản thân và gia đình một năm thuận buồm xuôi gió, vui vẻ an khang.

Đi dọc từ cổng chùa xuống bên dưới là đến đường Thanh Tịch, Con đường này được lát bằng những viên gạch xanh to nhỏ khác nhau, hai bên là hàng cây rậm rạp, đi thẳng một mạch sẽ đến cửa vào núi.

Đây là một con đường cố, chùa Thanh Tịch được bao nhiêu tuổi thì con đường này cũng bấy nhiêu năm.

Theo ghi chép nhà chùa, con đường do trụ trì đầu tiên của chùa Thanh Tịch là Đại Thừa hòa thượng cùng với các môn đồ của mình chuyển đá núi từ năm này qua năm khác mà tạo thành mục đích là để tạo phúc cho con cháu đời sau.

Con đường núi này giống như cái tên của nó, ngày thường rất mực yên tĩnh tịch mịch.

Bất cứ ai đến chùa Thanh Tịch, khi đi trên con đường này đều sẽ không làm ổn, thay vào đó họ tận hưởng tiếng xào xạc khi gió lùa qua rặng trúc.

Tuy nhiên vào thời điểm Tết Nguyên Tiêu thì nơi đây rất náo nhiệt, cả con đường sáng ngời bởi ánh nến và ánh đèn, lễ hội đoán câu đố đèn lồng cũng được tổ chức ở đây.

Lịch trình hằng năm là mọi người sẽ tắm rửa vào sáng sớm, sau đó mang hoa tươi đến chùa Thanh Tịch thắp hương, nghe kinh cầu siêu, có Phật tử ở lại làm công đức cho chùa, giúp các thầy chuẩn bị cơm chay, còn những ai không nghe kinh cầu siêu thì sẽ đi dâng hương cầu nguyện một năm may mắn bình an trong khoảng mười lăm phút buổi chiều, đến tối họ ở lại chùa dùng cơm chay, sau đó đi dạo trên con đường trên núi, tham gia lễ hội đoán câu đố đèn lồng.

Sầm Từ có thói quen đến chùa Thanh Tịch dâng hương cầu phúc, thẻ xăm mà năm nào cô cũng treo trên cây vải già nhà bà nội là do cô xin được ở chùa Thanh Tịch, cô không phải là tín đồ, nhưng luôn tôn trọng văn hóa tôn giáo.

Sầm Từ thường đến chùa Thanh Tịch vào một khoảng thời gian cố định, một lần vào cuối năm để xin xăm, một lần là vào Tết Nguyên Tiêu để tạ lễ và cầu nguyện.

Tết Nguyên Tiêu, câu lạc bộ Môn được nghỉ.

Buổi chiều Sầm Từ đến chùa Thanh Tịch, Tần Huân đi cùng cô.

Anh không biết ngôi chùa này.

Tần Huân nói, từ nhỏ đến lớn anh chưa bao giờ đi chùa, cũng chưa từng làm những việc như thắp hương lễ Phật.

Anh nghĩ mọi việc đều cần cố gắng làm cho tốt, đi chùa cầu Phật cũng chỉ là cách an ủi tâm lý mà thôi.

Sầm Từ lấy sáu nén nhang, chia cho anh ba nén, nhẹ nhàng nói: “Đúng là dâng hương bái Phật chỉ để an ủi tâm lý.” “Vậy tại sao em còn lãng phí thời gian?” Tần Huân cười hỏi.

Sầm Từ nhìn anh, nói: “Cũng giống như trong ngành chúng tôi, mọi người đều biết bệnh tâm lý thì cần thuốc điều trị, muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông, vậy sao còn phải cần đến chúng tôi? Chẳng qua bọn họ đang tìm một người để dốc bầu tâm sự mà thôi.” Tần Huân mỉm cười, cách nhìn của cô quả thực rất thông suốt.

Sầm Từ đến chùa Thanh Tịch không cầu gì khác ngoài bình an khỏe mạnh, cô nói đời người có số, phú quý tại trời, dù cưỡng cầu cũng không được, người có suy nghĩ đơn giản tất sẽ có được may mắn.

Tần Huân chưa bao giờ thắp hương, cũng không quen với việc quỳ xuống khấn Phật, nhưng anh vẫn cầm nén hương đến gần đèn dầu để châm lửa, rồi thầm cầu nguyện trước Phật mấy giây, sau đó cắm nén hương vào trong lư hương, cuối cùng cúi người vái ba cái.

Sầm Từ nói đùa đúng là đầu gối đàn ông có vàng, nhưng cô cũng không ép anh, sau khi thắp hương xong, Cẩm Từ mang hoa quả tươi vào điện thờ để tạ lễ và cầu nguyện,

Tần Huân đi theo cô vào trong, vừa đi vừa ngắm nhìn những bức phù điêu La Hán ở hai bên trái phải, rồi quay đầu nhìn Sầm Từ đang quỳ trên đệm bồ đoàn, chắp hai tay lại và nhắm mắt cầu nguyện, góc mặt cô lúc này rất đẹp, làm Tần Huân bỗng chốc rung động, kìm lòng không đậu mà lấy điện thoại ra lén chụp cô.

Sầm Từ cầu nguyện xong thì đứng lên, thấy Tần Huân cầm điện thoại, cô nhẹ nhàng nhắc nhở anh: “Trong điện nghiêm cấm chụp ảnh tượng Phật, anh đừng chụp linh tinh.” “Tôi không chụp tượng Phật.” Tần Huân mỉm cười, trong lòng thầm nói thêm một câu, tôi chụp tiên nữ.

Mấy ngày đầu năm mới được coi là khoảng thời gian Sầm Từ thoải mái nhất, sau đêm Giao thừa cô có thể nằm lì ở nhà, đến Tết Nguyên Tiêu cũng được nghỉ làm nên hầu hết thời gian cô đều ở trong chùa.

Thắp hương bái Phật xong, Sầm Từ dẫn Tần Huân ra khu đất nhà chùa khai phá ở phía sau ngọn núi, nơi đó có một mảnh ruộng, rau củ trồng đủ cho người sống trong chùa ăn.

Đi qua mảnh ruộng sẽ đến một vườn hoa rất rộng, hoa cỏ bên trong được chăm sóc rất tốt, thậm chí có cả một nhà kính với diện tích khá lớn, cách một lớp kính, là có thể nhìn thấy cây cối sum suê bên trong.

“Cây cối hoa cỏ ở đây đều do trụ trì chăm sóc cả, trong nhà kính còn ươm mầm rất nhiều giống cây, giống hoa nổi tiếng, đợi đến khi chúng cứng cáp sẽ chuyển sang trồng ở vườn.” Sầm Từ dẫn Tần Huân vào nhà kính, vừa bước vào bên trong đã ngửi thấy hương thơm hoa cỏ tỏa ra từ bốn phía, đúng là vô cùng hiếm thấy.

Trong nhà kính có cả những vị khách hành hương khác, còn có người đang sắp xếp lại hoa cỏ bên trong, nhà kính rất rộng, xung quanh có người nhưng không đến mức chen chúc, cộng thêm việc có nhiều cây lá rộng cũng che khuất những người khác.

Sầm Từ chỉ cho Tần Huân xem một loại thực vật, cao tầm nửa mét, được trồng trong một chậu đất không hề bắt mắt, trên chậu có dán một tờ giấy nhớ, vẽ một trái tim.

“Khách đến chùa Thanh Tịch có thể nhận cây, ví như tôi đã nhận cái cây này,mấy năm qua chắc đã cao hơn...” Sầm Từ giơ tay miêu tả cho Tần Huân: “Cao hơn chừng này.” Tần Huân không hiểu biết về thực vật lắm, thấy cái cây của Sầm Từ cũng không phải loại thường thấy, bèn hỏi cô tên của nó.

Nào ngờ Sầm Từ tỏ vẻ ngượng ngùng, khẽ hắng giọng rồi trả lời: “Tôi gọi nó là Chiêm Chiếp.” Tần Huân ngẩn người: “Chiêm Chiếp? Cái tên này là em đặt à?”

Chẳng lẽ cây cối không thể đặt tên à? “À...

Thật ra tôi không biết nó thuộc giống gì, tôi nhận cây đúng lúc nghe thấy tiếng chim hót líu lo không ngừng, thế là tôi đặt luôn tên cho cái cây này là Chiêm Chiếp.” Tần Huân ngạc nhiên: “Trong chùa không ai biết nó là cây gì à?” “Họ biết, nhưng không nói với tôi.” Sầm Từ kể, những người nhận cây trong chùa đều dựa vào duyên phận chứ không phải giống cây, ai nhận cây nào đều là duyên phận của người đó, biết hay không biết tên cây là gì không quan trọng, người trong chùa cũng sẽ không nói đây là cây gì.” Tần Huân cảm thấy khá thú vị, liền gợi ý cho Sầm Từ: “Em có thể chụp ảnh rồi tra trên mạng, chắc sẽ tìm ra giống cây.”

Sầm Từ lắc đầu: “Nuôi bừa cũng hay mà, đến khi nó nở hoa thì xem nó là hoa gì, tự tạo cho mình một điều bất ngờ cũng rất tuyệt.”

“Còn có thể nở hoa nữa à?” Sầm Từ liếm môi, hồi lâu sau mới thốt ra một câu: “Chắc là...

chắc là nở hoa được.” Tần Huân buồn cười.

Từ nhà kính đi xuống bên dưới là lối vào Đại Hùng Bảo Điện, giờ đã chiều tối, lúc này khách dâng hương đã thắp hương xong, đang đi dùng cơm chay, nên trong Đại Hùng Bảo Điện còn rất ít người.

Sầm Từ không cảm thấy lạ, thầm nghĩ có những du khách thích dâng hương khi vắng người là chuyện bình thường.

Vậy nhưng khi đi ngang qua cửa điện, cô liền nghe thấy tiếng khóc nức nở của một cô gái: “Phật Tổ, con xin người hãy giúp con làm anh ấy hồi tâm chuyển ý, làm con hồ ly tinh mê hoặc anh ấy chết đi.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »