Cách Một Cảnh Cửa

Lượt đọc: 42693 | 13 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »
Chương 50
bí mật bẩn thỉu.

❊ ❊ ❊

Nhân cách thứ hai của Trạm Tiểu Dã giống như một con dao sắc bén, độc ác, khát máu, hung dữ, ngang ngược, mà nguyên nhân chủ yếu rất có thể là đến từ Trạm Xương.

Nhân cách của Trạm Xương là do Tấn Huân nhắc nhở, khi Sầm Từ gặp nguy hiểm ở Tử Đình cũng là Tần Huân xuất hiện cứu giúp.

Vậy nên Sầm Từ chỉ có thể nói rõ tình trạng của Trạm Tiểu Dã cho Thang Đỗ khi không có mặt Tân Huân, quan trọng hơn là, Sầm Từ luôn cảm thấy, Tân Huân có hiểu biết về tâm lý học không thua kém gì so với những người trong lĩnh vực này.

Đối với tình trạng của Trạm Tiểu Dã, Thang Đồ không hề biết tường tận, chỉ thỉnh thoảng gặp cậu ta đến khám, cô cảm thấy cậu bé này khá lặng lẽ, nhưng cũng khá cá tính, nhìn chung không ghét nổi.

Sau khi nghe Sầm Từ nói, Thang Đồ than thở: “Giới hạn tâm thần con người ở mức nào quả thực không ai biết được, có lúc dũng cảm đến mức làm ông trời cảm động, có lúc sẽ yếu ớt đến mức không chịu nổi dù chỉ là một cú sốc nhỏ.” Nhưng Thang Đồ vẫn không hiểu: “Vấn đề của Trạm Tiểu Dã nhất định phải thông qua Trạm Xương mới giải quyết được ư? Cậu muốn khám phá bí mật của một người liệu có khó quá không?”

Điều mà nhà phân tâm học phải tuân thủ là lý thuyết của Sigmund Freudo, chủ định trao đổi và giao tiếp ý thức, nên trong đa số các trường hợp, nhà phân tâm học thường lắng nghe là chủ yếu, sau đó mới tìm vấn đề của bệnh nhân, rồi để bệnh nhân tự nhận thức lại mình, từ đó đạt được mục đích hòa giải với bản thân.

3 Sigmund Freud (tên đầy đủ là Sigmund Schlomo Freud; 6 tháng 5 năm 1856 - 23 tháng 9 năm 1939) nguyên là một bác sĩ về thần kinh và là nhà tâm lý học người Áo.

Ông là người đặt nền móng và phát triển học thuyết phân tâm học.

Nhưng trong lý thuyết phân tâm học cũng có một nhánh gọi là tâm lý học phân tích nhân cách với đại diện là Carl Jung°, phương pháp này còn được gọi là trị liệu thôi miên.

* Carl Gustav Jung là một bác sĩ tâm thần, một nhà tâm lý học Thụy Sĩ.

Ông nổi tiếng nhờ việc thành lập một trường phái Tâm lý học mới có tên là “Tâm Lý Học Phân Tích” nhằm phân biệt với trường phái “Phân Tâm Học” của Sigmund Freud.

Thang Đồ hiểu ý của Sầm Từ, bởi cô ấy là người theo lý thuyết Sigmund Freud, nhưng không bó buộc trong trao đổi ý thức đơn thuần, khi cần thiết, cô sẽ dùng một số thủ thuật trị liệu để can thiệp vào tình hình của người bệnh, nhằm tìm ra nguyên nhân phát bệnh.

Đây cũng là nguyên nhân Sầm Từ xa cách với đồng nghiệp trong giới.

Một số người trong lĩnh vực tâm lý cho rằng, dùng thuật thôi miên như một cách chữa trị thì không thể giải quyết tận gốc vấn đề, thậm chí đôi khi trạng thái, tâm trí người bệnh sẽ bị bác sĩ điều trị kiểm soát và điều khiển.

Việc tìm ra nguyên nhân phát bệnh thực tế chỉ là nhằm phát hiện thứ mà bác sĩ tâm lý muốn tìm hiểu, chứ không phải là nguyên nhân thật sự của bệnh nhân, một khi xác nhận nguyên nhân sai, bước chữa trị tiếp theo đương nhiên sẽ không thể có hiệu quả.

Nhưng Thang Đồ cũng có hiểu biết riêng về tình trạng này, dẫn dắt tâm trí hay trị liệu thôi miên luôn bị chỉ trích, đây đa số đều là vấn đề của bác sĩ tâm lý.

Không phải tất cả những nhà phân tâm học và bác sĩ tâm lý đều kiểm soát được phương pháp điều trị này, mà dù kiểm soát được, thì cũng chưa chắc đạt đến trình độ thành thạo tự do.

Nên hàng loạt vấn đề có thể xảy ra.

Sầm Từ hiểu ý của Thang Đồ, cô nói: “Tình hình tâm lý của Trạm Tiểu Dã đã xuất hiện trạng thái bế tắc từ lâu rồi, hay nói cách khác, cậu ta đang chìm đắm trong cảm giác tự trách với cuộc sống hay một người nào đó.

Sau đó cậu ta lựa chọn cách chạy trốn, đây là nguyên nhân dẫn đến việc tâm thần cậu ta có vấn đề, dẫn đến nhân cách phân liệt cũng tồn tại âm thầm.

Cho đến khi nhân cách chính yếu đuối suy sụp, nhân cách thứ hai của cậu ta sẽ vùng lên, tuy nhiên sự vùng lên này có điều kiện, đó là phải có sự nhận thức chung với nhân cách chính, bảo vệ bí mật của bản thân, đây cũng là cách bảo vệ phương thức cộng sinh mà cả hai nhân cách dựa vào nhau sinh tồn.” Cô rót một cốc nước, uống nhuận họng rồi tiếp tục: “Dù là nhân cách chính hay nhân cách thứ hai của Trạm Tiểu Dã đều có cảm xúc đặc biệt với Trạm Xương, nhân cách chính của Trạm Tiểu Dã nghe lời Trạm Xương, coi Trạm Xương là quyền uy, nhưng không hài lòng với cách làm của ông ta, chống đối song không bộc lộ, thực tế là kiêng kị ông ta; còn nhân cách thứ hai của cậu ta thì khác hẳn, nó hận thù Trạm Xương, thậm chí còn muốn trả thù ông ta, đương nhiên, trước một sự trả thù của nhân cách thứ hai vẫn còn nhỏ nhặt.” “Chẳng hạn như?” Thang Đồ hỏi.

“Chẳng hạn như Trạm Tiểu Dã vốn thích ngủ ở gác mái, nhưng sau khi nhân cách thứ hai làm chủ thì cậu ta chuyển đến phòng ngủ, tôi đã quan sát phòng ngủ của Trạm Tiểu Dã, vừa vặn chếch đối diện với thư phòng của Trạm Xương.

Cậu thử nghĩ mà xem, mỗi lần Trạm Xương vào thư phòng đều bị Trạm Tiểu Dã nhìn chằm chằm qua khe cửa, chuyện này quả thực quá đáng sợ; ngoài ra, nhân cách chính của Trạm Tiểu Dã luôn tránh nhắc đến cái tên 'Thiển Thiển, thậm chí tôi còn chưa bao giờ nghe thấy cái tên này từ miệng cậu ta, nhưng nhân cách thứ hai thì khác, nó không hề né tránh, không hề sợ hãi, hơn nữa còn đổ lỗi này lên đầu của Trạm Xương.”

Đây là ấn tượng sâu đậm trong lần đầu Sầm Từ đến nhà cậu ta.

Dù là lời nói hay dáng ngồi của Trạm Tiểu Dã đều không phải là Trạm Tiểu Dã mà cô đã biết.

Trạm Tiểu Dã từng trảnh nhắc đến chuyện hồi xưa, mãi đến khi nhân cách thứ hai xuất hiện, Sầm Từ mới chú ý đến cái tên Thiên Thiên, nên Thiên Thiên và những tấm ảnh đó rõ ràng là bí mật mà Trạm Tiểu Dã không muốn chạm vào, thậm chí có thể nói là không dám chạm vào, song cậu ta cũng không thể quên nó, chính vì vậy nên trên tường vẫn còn sót lại bức ảnh, còn những tâm khác đã được cất hết vào album.”

Người không dám đối mặt với quá khứ, vậy sao lại cắt ảnh? Sầm Từ đã quan sát mẹ Trạm Tiểu Dã, cũng từng ám chỉ, nhưng cô phát hiện ra mẹ Trạm Tiểu Dã không hề biết những chuyện trước kia, bà ta chỉ cảm thấy ngày nào Trạm Tiểu Dã cũng kì lạ, mà tình trạng này ngày một nặng hơn.

Không ai có thể can dự vào quá khứ mà Trạm Tiểu Dã sợ hãi, khả năng lớn nhất chỉ có Trạm Xương.

Nên cô đoán, Thiên Thiên trong tấm ảnh đó có lẽ do Trạm Xương cắt đi.

Lúc đến nhà cậu ta, đúng là cô đã thăm dò, thậm chí còn cố ý nổi giận, sau đó Trạm Xương chủ động mời gặp cô, nói thẳng ra đây là một cuộc gặp mặt đầy cảnh giác và đáng sợ, ông ta muốn ám chỉ với cô rằng, dù cô có biết bí mật của Trạm Xương, cô cũng không có gan tiết lộ ra ngoài.

“Nên Thang Đồ à, nhân cách thứ hai của Trạm Tiểu Dã quá giảo hoạt, hơn nữa nó còn hiểu rất rõ cách điều trị trước đây của tôi với Tiểu Dã, nên muốn để nó tiết lộ chuyện hồi xưa, tìm được nguyên nhân phát bệnh quả thực rất khó.” Sầm Từ trả lời thắc mắc ban đầu của Thang Đồ.

Thang Đồ nghe Sầm Từ nói mà đau hết cả đầu, thú thực, tuy nói cô và Sầm Từ đều là người thành lập ra câu lạc bộ Môn, cô cũng có nhận bệnh nhân riêng, nhưng những ca phức tạp thể này đều là Sầm Từ phụ trách, hơn nữa Sầm Từ cũng chỉ nhận những ca thế này.

Còn Thang Đồ nhận những bệnh án tâm lý bình thường.

Từ nãy đến giờ Tần Huân không hề phát biểu ý kiến, chỉ một mực lắng nghe, mãi đến khi thấy Sầm Từ quay đầu nửa cười nửa không nhìn, anh mới lên tiếng: “Sao thế?”.

“Tôi muốn nghe ý kiến của anh.” Sầm Từ nói.

Tần Huân cười: “Ý kiến của tôi sao? Cô mới là chuyên gia mà.” “Nếu liên quan đến Trạm Xương, vậy không đơn giản chỉ là vấn đề trong lĩnh vực tâm thần nữa.” Sầm Từ nói rất nghiêm túc: “Dù sao hiểu biết của anh với Trạm Xương cũng hơn hẳn tôi và Thang Đồ.”

Tần Huân ngẫm nghĩ, một lúc sau mới nói: “Vậy nói về vấn đề của Trạm Tiểu Dã trước, ban nãy cô nhắc đến việc nhân cách thứ hai của Trạm Tiểu Dã muốn trả thù, tối tán thành, bởi từ tình hình thực tế cô nói có thể phân tích được điều ấy, nhưng tôi không đồng ý khi cô nói mức độ trả thù mới rất nhỏ nhặt.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »