Cách Một Cảnh Cửa

Lượt đọc: 42703 | 13 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »
Chương 80
chuyện xưa nam thành.

❊ ❊ ❊

Còn nữa, điều quan trọng nhất là, bệnh án của Trạm Tiểu Dã đã qua tay câu lạc bộ Môn, dù Thang Đồ không phải là bác sĩ chữa trị cho Trạm Tiểu Dã, nhưng cô vẫn có thể phối hợp giải quyết một vài vấn đề cơ bản, đây cũng là việc cô nên làm.

Sau đó Thang Đồ cười nói: “Nếu anh cảm thấy ngại, vậy mời tôi ăn sáng đi.” Thật ra Bùi Lục không có thói quen ăn sáng, không phải vì anh không muốn ăn, mà là vì không có thời gian, có lúc điều tra một vụ án Bùi Lục phải thức trắng đến tận nửa đêm hôm sau, chỉ được chợp mắt một lúc, đánh răng, rửa mặt rồi tiếp tục theo dõi, hai bữa cơm cũng ăn vội vã, nói chi đến việc ngồi xuống từ từ ăn.

Vậy nên lời đề nghị của Thang Đồ khiến anh do dự, Bùi Lục muốn tranh thủ thời gian thẩm vấn Trạm Xương...

Thang Đồ thấy anh tỏ ra lưỡng lự, liền vội nói: “Không sao, không sao, nếu anh bận thì để ngày khác.”

Cô nói thế ngược lại còn làm Bùi Lục cảm thấy ngại hơn, trong lòng anh thầm mắng mình làm cao, lại khiến con gái người ta phải nhường.

Anh nở nụ cười gượng gạo: “Đi thôi, muốn ăn gì cứ gọi tùy ý.” Quán ăn sáng ở thành phố Nam rất nhiều, kiểu truyền thống, kiểu hiện đại đều có, đồ ăn miền Nam, miền Bắc cũng không thiếu.

Bình thường bữa sáng Thang Đồ ăn không nhiều, nhưng vẫn phải ăn một chút, hầu như đều tự nướng bánh mỳ, uống thêm tách cà phê ở nhà, nhưng với điều kiện là Sầm Từ không ở nhà cô.

Sầm Từ là cô gái không biết nấu cơm nhưng lại rất chú trọng ăn uống, nhất là bữa sáng, bắt buộc phải ăn no, nên mỗi khi Sầm Từ đến gõ cửa nhà Thang Đồ, cô đều phải lẳng lặng lấy gấp đôi đồ từ tủ lạnh ra.

Dạo này rõ ràng Sầm Từ còn kén ăn hơn, hết chê món này Thang Đồ nấu không ngon lại chê món kia cô ấy nấu không cẩn thận, Thang Đồ cảm thấy Sầm Từ bị Tần Huân chiều hư mất rồi.

Bùi Lục đưa Thang Đồ đến một quán ăn cũ, nằm sâu trong con ngõ nhỏ ở khu đô thị cũ, cách Sở cảnh sát không xa, chỉ có điều phải rẽ trái quẹo phải mấy lần, hơi khó nhớ.

Bình thường Bùi Lục quen làm việc nhanh nhẹn, nhưng mấy lần đi ăn với Thang Đồ thì biết cô ấy không đi kịp mình, bởi vậy anh luôn tự nhủ mình phải đi chậm lại.

Quán ăn có tên “Chuyện xưa Nam Thành”, cái tên này không hề phù hợp với một quán ăn sáng, thậm chí là cả một nhà hàng, ấy vậy nhưng quán lại làm đồ ăn sáng, và chỉ bán đồ ăn sáng, món chính là há cảo chiên và xíu mại, ngoài ra còn có cháo đậu xanh, cháo trắng được thay đổi mỗi ngày, món nguội ăn kèm cũng khá phong phú, đều do chính cửa hàng tự làm.

Quán bắt đầu mở cửa từ khi trời còn chưa sáng, cho đến ba giờ chiều thì đóng cửa, trên cánh cửa sắt treo một tấm biển bằng đồng, ghi rõ thời gian kinh doanh.

Sau khi thấy biển hiệu của quán , Thang Đổ ngạc nhiên không thôi, chỉ tay vào bốn chữ to đùng phía trên: “Chuyện xưa Nam Thành? Chính là “Chuyện xưa Nam Thành trong thời thơ ấu của tôi ư?” Bùi Lục cười nói: “Độ tuổi của quán ăn này có lẽ còn hơn cả số tuổi của cô, ít nhất lúc tôi có hiểu biết thì quán đã có rồi.” Bùi Lục lớn hơn Thang Đồ mấy tuổi, theo như lời anh nói, thì quán ăn này đúng là lớn tuổi hơn Thang Đồ.

Thang Đồ xúc động: “Tôi nhớ sau này quán ăn bị phá nên phải chuyển đi, trước kia nó chỉ cách nhà tôi mấy bước chân, bố mẹ vẫn thường dẫn tôi đến đó ăn, sau này không được ăn nữa, hóa ra là chuyển chỗ mới rồi tiếp tục mở sao? Đúng rồi, tôi vẫn còn nhớ tấm biển hiệu bằng đồng đó, bên trên có nhiều chỗ bị gỉ, vẫn còn giữ được cơ à.

Nhưng cửa đã thay đổi rồi, mở rộng ra, không biết hương vị còn giống trước kia không?” Bùi Lục buồn cười, vỗ vai cô: “Vào nếm thử sẽ biết thôi.” Sức mạnh của bàn tay anh...

Thang Đồ cảm thấy vai mình tê rần, nhưng Bùi Lục lại không nhận ra được sự bất thường nào, anh đẩy cửa bước vào trong, Thang Đồ không nhịn được cười anh chàng thẳng thắn này...

Bên trong quán ăn không tính là rộng, nhưng diện tích này có thể được coi là xa hoa với một quán ăn sáng, có đến sáu, bảy chiếc bàn đều là bàn tròn rộng, một bàn có thể chia ra chứa mấy vị khách.

Thang Đồ thấy khung cảnh trước mắt khá quen thuộc, hồi nhỏ khi cùng bố mẹ đến quán ăn cơm, cô đều được ngồi ghép bàn với người khác, mọi người ăn uống vui vẻ, vì đều là hàng xóm láng giềng, nên đôi khi sẽ chuyện trò mấy

câu.

Vừa nhìn đã biết là quán ăn kiểu cũ.

Hiện tại đúng vào thời điểm đông khách, Bùi Lục đưa Thang Đồ đi tìm chỗ ngồi, hỏi cô muốn ăn gì.

Thang Đồ ngồi xuống, ngước mắt lên nhìn tấm biển đèn led của quán ăn chếch phía trên, trong trí nhớ của cô luôn có ba món đặc trưng:Xíu mại, cháo trắng và món nguội, xem ra ở đây giờ đã tăng thêm khá nhiều món.

Thang Đổ nói: “Anh xem rồi gọi đi, anh ăn gì thì tôi ăn đó.”

Bùi Lục mỉm cười gật đầu, quay đi gọi món.

Bà thím ngồi chếch đối diện Thang Đồ khá nhiệt tình, cười ha hả nói với cô: “Cô bé may mắn lắm đấy, bạn trai hả? Tên nhóc đó đẹp trai ghế.” Thang Đồ nghe vậy thì mừng thầm trong lòng, tuy cô vẫn chưa tán đổ Bùi Lục, nhưng luôn nhen nhóm chút lòng hư vinh.

Thang Đồ quay đầu nhìn Bùi Lục đang gọi món, dù anh không mặc đồng phục cảnh sát, mà chỉ mặc một bộ đồ bình thường nhưng vẫn toát lên vẻ đĩnh đạc, ưa nhìn, trong số những người đang gọi món, anh là người nổi bật nhất.

Thang Đồ càng nhìn càng cảm thấy thích, người thành phố Nam vốn phóng khoáng, người ở độ tuổi trung niên càng thích cười to nói lớn, cô không biết Bùi Lục có nghe thấy những gì bà thím kia nói không, nhưng trong lòng thì thầm nghĩ, từ khi quen nhau đến giờ cũng đã được một khoảng thời gian, không biết cảm giác của anh với cô là thế nào? Có thể khẳng định một điều Bùi Lục không hề thấy khó chịu, nếu không anh đã không nhận lời đi ăn cùng cô mấy lần.

Vả lại, chuyện của Trạm Xương lần này, Bùi Lục không hỏi nhiều mà lập tức đồng ý...

Thang Đồ không dám trông mong gì, bởi dẫu sao anh cũng là cảnh sát, những chuyện liên quan đến tội phạm chắc chắn anh sẽ không từ chối.

Thang Đồ rời mắt đi.

Nếu cô nói thẳng với anh rằng “Em thích anh”, vậy sẽ thế nào nhỉ? Lời này thật sự rất khó thốt ra khỏi miệng.

Làm từng bước tuần tự?

Nhưng tuần tự thì đến khi nào, đến mức nào? Phải đợi anh chủ động tỏ thái độ ư?

Nghĩ đến đây, Thang Đồ thở dài cái thượt.

“Mới sáng sớm ngày ra đã có chuyện gì buồn sao?” Một cánh tay khẽ lướt qua đặt một lồng xíu mại lên bàn, sau đó còn thêm một đĩa há cảo chiên nữa, khoảng bảy, tám cái rồi nói: “Tranh thủ ăn lúc còn nóng đi.” Thang Đồ ngẩng đầu lên, Bùi Lục lại quay người đi lấy thứ khác.

Phong cách của quán ăn cũ là phải tự làm, từ bề món ăn đến việc lấy đũa và gia vị, Thang Đổ giúp Bùi Lục làm sạch đũa, thìa, đĩa, rồi lại dùng nước nóng tráng qua một lượt, khi lấy nước chấm, cô nhớ trước đây khi ăn cùng nhau Bùi Lục thích ăn chua, bèn đổ thêm dấm vào.

Bùi Lục gọi khá nhiều món.

Ngoài ba món đặc trưng Thang Đồ muốn ăn, còn có há cảo chiên được bê ra đầu tiên, rồi lần lượt là trứng kho xì dầu, cá hấp mặn, canh đậu phụ, tất cả các món phụ Bùi Lục đều lấy một đĩa, Thang Đồ đếm thử, cả thảy có mười món...

“Thế này...

có ăn được hết không?” Thang Đồ đổ mồ hôi.

“Cô phải lần lượt ăn thử từng món một, mới biết mùi vị nào là của những món hồi nhỏ cô đã từng ăn, mùi vị của món nào ngon hơn sau khi quán chuyển đi chứ.” Bùi Lục ngồi xuống cạnh Thanh Đồ, nhận lấy đôi đũa cô đưa cho.

Trước tiên anh gắp một miếng khoai tây nấu tương đặt vào chiếc đĩa trước mặt cô: “Đây là món ngon nhất trong số những món phụ của quán này, cô ăn thử xem.”

Trái tim trong lồng ngực Thang Đồ bỗng đập thình thịch, cô gật đầu, gắp lên cắn thử một miếng, trong đầu vẫn nghĩ đến động tác ban nãy khi anh gắp đỡ cho cô.

Ghế trong quán ăn rất thô sơ, nên hai người ngồi sát vào nhau, Bùi Lục khẽ hỏi cô mùi vị thế nào, mùi hương của đàn ông quanh quẩn bên cạnh, làm tại Thang Đô nóng bừng.

Hơi thở thoáng trở nên dồn dập, Thang Đổ nào còn để ý mùi vị khoai tây thế nào nữa, cô chỉ biết gật đầu thật mạnh, khen ngon lắm, ngon lắm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286
Tiến »