Phế Thê Trùng Sinh

Lượt đọc: 8007 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 7-2 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328
Tiến »
Chương 141
không cần thượng hắn đương *

❊ ❊ ❊

Không cần thượng hắn đương * cái này tui cũng không hiểu, ai biết chỉ hộ với!…..

“Thì ra là hai ngươi”

Kinh Luân khinh thường nhổ một bải nước bọt, giơ tay ném vật về phía cổng lớn hô: “ Quỷ Tam đem dược về”

“Dạ” một quỷ tộc hiện thân ở cổng lớn, tiếp được đan dược nhanh chóng ẩn thân chạy trốn

Hắc Tuyển Dực híp mắt, móng tay ngón cái nhanh chóng cắt đầu ngón tay trỏ, một giọt máu chảy ra, hắn búng giọt máu vào giữa lưng Quỷ Tam, chỉ nghe đùng một tiếng Quỷ Tam bị nổ nát, linh đan bắn ra ngoài, sau bị một quỷ tộc núp trong bóng nhặt đi.

Nhóm vệ binh đuổi sát theo sau

Kinh luân biết mình không phải đối thủ của Tuyển Dực, nên tránh né hắn, nhảy đến bên người phe mình, dùng bí thuật triệu hồi những bộ xương khô trong lòng đất, mấy trăm bộ xương khô đối phó với nhóm vệ binh, lại lấy ra thuốc nổ ném về phía Tuyển Dực

Đùng đùng đùng

Khói trắng bay ngập trời

Kinh luân quát ‘đi”

Tuyển Dực tay mắt lanh lẹ bắt lấy cánh tay của Kinh Luân đang muốn bỏ trốn.

Cậu thấy mọi người không có nguy hiểm gì nên chạy lại chỗ Tuyển Dực hỏi “Mọi người không bị sao chứ?”

Kinh luân nghe được giọng của cậu thì cố hết sức mở mắt ra nhìn cậu, tay chỉ Tuyển Dực, gian nan nói “Không, cần, thượng, hắn, đương.

Ánh mắt Tuyển Dực trầm xuống, một cái búng tay lập tức nổ bay đầu của Kinh Luân, óc, máu, da thịt cùng xương nát bay lên bắn vào quần áo của cậu.

Cậu ngẩn người nhìn thi thể không đầu, lời của hắn có ý gì?

Kinh luân vừa chết những bộ xương do hắn triệu ra cũng lập tức rời rạc thành một đốn xương nát.

“Đại tẩu, tẩu không sao chứ?”

Hắc Tuyển Đường thử hỏi

“Có bị làm sợ không?”

“Không có” cậu xoay mũ trên đầu đem phần mạng che bị bắn bẩn ra phía sau “cũng may có mũ chống đỡ, không thì mặt đã bị bắn toàn máu”

“Là ai ở địa bàn của bổn tọa gây chuyện?”

Một giọng nói vang lên ở cửa

Người xung quanh đều kinh ngạc

“LÀ thị chủ”

“Thị chủ tới”

“Hắn chính là thị chủ? Ta lần đầu tiên nhìn thấy”

Nhóm người của cậu cũng hướng về người đúng ngoài cửa lớn, người tới mặc một cái áo choàng đen, mang mặt nạ da người dữ tợn, phía sau đi theo một đám vệ binh.

Cậu ngơ ngẩn nhìn thị chủ trong miệng của mọi người, người này có phong cách ăn mặc cùng giọng nói giống hệt người bí ẩn ở đời trước.

Cậu vội vàng hạ giọng hỏi tuyển Dực “Huynh thật sự không biết thân phận của thị chủ?”

“ Không biết” Tuyển Dực vô cùng kiên định trả lời

Cậu nghi hoặc

Vậy thì thật kỳ lạ

Đời trước huynh ấy rõ ràng là biết hắn nhưng đó là chuyện của 30 năm sau, có thể là sau này mới quen biết.

Lục tổng quản đến trước mặt thị chủ báo lại chuyện vừa phát sinh.

Thị chủ nghe xong không tức giận, nhàn nhạt hỏi “nói như vậy cực phẩm thần linh đan của bổn tọa bị người đoạt đi rồi?”

“Đúng vậy”

Thị chủ nhìn đảo qua đám xương cốt đầy đất, híp mắt lại sau đó đi đến trước thi thể của Kinh Luân, dẫm dẫm lên thi thể, sau đó nhìn về phía Hắc Tuyển Dực, cách một lớp mạng che đen đối diện với đôi mắt của hắn một lúc, sau đó nhìn Hắc Tuyển Đường, cuối cùng mới nhìn Ô Nhược.

Ánh mắt hắn quá sắc, cách một lớp mạng nhưng lớp mạng đó cứ như để trang trí, ánh mắt hắn xuyên qua mạng che nhìn thẳng vào mắt cậu.

Cậu có cảm giác như bị người nhìn thấu, nên ngừng thở thầm nghĩ, không phải tên này phát hiện ra cậu hút đi linh lực của Kinh luân chứ?

Vừa rồi khi kinh luân chết, cậu thấy linh lực không thể lãng phí như vậy nên lúc còn hút được, thì đem toàn bộ đều hút đi. Ai kêu hắn lấy đi linh đan của cậu, vậy thì lấy linh lực của bản thân bù vào đi,

Hiện tài linh lực trong cơ thể cậu dư thừa, đoán là có thể sắp tiến cấp.

Thị chủ xoay người, hạ lệnh với Lục tổng quản: “đem tất cả người gây sự toàn bộ bắt lại”

Dạ

Nhóm vệ binh nhanh chóng vây đám người Ô Nhược lại.

Hắc Tuyển Đường vẻ mặt bực bội: “Không phải bọn ta gây chuyện, liên quan gì đến bọn ta?”

Vệ binh nói “có phải bọn ngươi hay không chờ chuyện này điều tra rỗ rồi mới được đi”

“Cha”

Đản đản được Tuyển Đường thả xuống đất sốt ruột chạy đến ôm đùi Ô Nhược.

Mắt cậu giật giật, cái thằng con ngu ngốc này sao lại chạy lại đây lúc này.

Thị chủ trực tiếp sách cổ áo đản đản lên, híp mắt nhìn.

“Đồ xấu xa nhà ngươi, mau thả ta ra”

Đản đản thở phì phì dùng chân đá lên mặt thị chủ, mọi người không khỏi thay nhóc con mà đổ mồ hôi lạnh.

Thị chủ không so đo với nhóc con, quay đầu hỏi Ô Nhược

“Con của ngươi”

“Đúng vậy, mong thị chủ trả lại cho ta”

Thị chủ hừ lạnh, xách theo nhóc con đi luôn.

“Cha, phụ thân” Đản đản đáng thương nhìn hai người họ.

Ô Nhược vội vàng tiến lên hai bước, bị Tuyển Dực chặn lại, “đừng lo lắng người nọ sẽ không làm hại con chúng ta”

Cậu gật đầu đi theo nhóm vệ binh.

“Nhị ca”

Ô Hi đứng xa nhìn thấy hai người bị mang đi nôn nóng gọi.

Hắc càn “Hi tiểu thư, người đừng lo lắng, hai người họ không giết vệ binh, thị chủ sẽ không làm gì họ”

“Vậy thị chủ bao giờ thị thả nhị ca ra”

Tiền bối lúc trước nói chuyện với Ô Nhược nói “Tiểu cô nương, mọi người đều rõ ràng thấy nhị ca ngươi không giết vệ binh, nhiều nhất là 1, 2 ngày sẽ được thả ra”

“Cảm ơn tiền bối”

Ô Hi nhìn Hắc càn “Chúng ta làm sao bây giờ?”

Hắc Càn nói “Chúng ta lức vào cửa đã hẹn với Nỗ Mộc trước khi trời tối gặp nhau ở cổng vào rồi cùng về, chờ mai chúng ta mua lệnh khác rồi lại vào nhìn xem thế nào.

Ô Hi do dự một lát, gật đầu.

Hai người cậu được vệ binh đưa đến nơi chủa thị chủ, bị tháo mũ che đầu xuống, đưa đến hai nơi riêng bệt, cậu bị đưa đến nơi trồng đầy hoa hoa thảo thảo, sau đó đi vào lồng sắt to giữa vườn, chất liệu làm lồng cũng rất đặc biệt, ngón tay chạm vào lồng sắt thì toàn thân sẽ cảm giác được cơn lạnh đến tận xương, cả người run rẫy như rơi vào hầm băng.

Vệ binh đem cậu nhốt vào đó rồi rời đi.

Sau đó không một ai đến đó, mãi cho đến giờ cơm chiều thì mới có vệ binh đem đồ ăn đến cho cậu.

Thức ăn trong hộp rất phong phú, có thịt gà, thịt vịt, cá chưng, canh sờn lợn, đồ ăn như để đãi khách tinh sảo, thơm nồng.

Cậu lấy chiếc đũa nhúng chút nước thức ăn, khi biết không có độc cậu mới động đũa ăn cơm.

Chờ cậu ăn no, vệ binh mang theo hộp cơm rời đi.

Đèn lồng rực rỡ, trong vườn được treo đầy đèn lồng, làm một vùng trời cũng sáng lên.

Sau khi trời tối cậu vẫn cứ có cảm giác có người đang nhìn mình.

Cậu nhìn xung quanh, lại không phát hiện ra ai, loại cảm giác này vẫn đeo bám cho đến giờ hợi (21 – 23h tối)

Giờ thìn hôm sau, thị chủ xuất hiện trước mặt cậu.

Hắn đứng trước lồng sắt khoanh tay nhìn chằm chằm vào cậu, đến khi cậu thấy cả người không được tự nhiên hắn mới lên tiếng hỏi “Ngươi kêu Ô Nhược phải không?”

Cậu đoán là hắn biết tên cậu từ chỗ Tuyển Dực, gật đầu: “Con cùng phu quân ta có khỏe không?”

“Con ngươi hôm qua uống của bổn tọa năm chén vây cá, ba chén huyết yến, hai cái chân gà, ba đĩa tơ vàng tô tước, nữa cân thịt dê nướng, ngươi cảm thấy nó có khỏe hay không?”

“Nhỏ như vậy, làm thế nào mà lại ăn được nhiều như vậy

“…….”

Ô Nhược có chút ngại ngùng nói: “Trước đó nó không như vậy, có thể hiện tại đang tuổi phát triển nên mới như vậy”

Thị chủ hừ lạnh mở khóa sắt, thả cậu ra: “Ngươi chỉ cần nói cho ta, ngày hôm qua người bị giết kia làm sao triệu hồi xương khô ra, ta liền thả ngươi đi”

Cậu nhúi mày “Ta không biết thuật học của bọn hắn, làm sao biết hắn như thế nào triệu hoán xương khô”

Cậu vốn định nói Tuyển Dực biết bí thuật đó, có thể tìm huynh ấy làm mẫu một lần cho hắn, nhưng, cậu lại lo thị chủ cho rằng huynh ấy cùng đám người Kinh Luân là cùng một bọn, nên bỏ qua ý định này.

“Ngươi tùy ý nói là được, bổn tọa chỉ muốn kiểm tra xem các ngươi nói có khớp nhau không”

“Vậy được rồi”

Cậu đem chuyện hôm qua nói lại một lần, động tác chi tiết của mỗi người cũng không tha, nhưng khi nói đến chuyện Kinh Luân triệu hồi xương khô, thị chủ lại bảo cậu mô tả lại động tác đó mấy lần.

“Bổn tọa chưa thấy thuật sư nào có thể triệu xương khô ra làm binh để sử dụng, ngươi lại làm động tác đó lại một lần, bổn tọa muốn nhìn cho kỹ”

Cậu căm hận nhìn thị chủ, động tác làm giống thì như thế nào, linh lực căn bản không giống nhau, làm sao có thể dùng.

Nhưng ai kêu người ta là thị chủ, đành phải theo người ta nói mà làm.

Khi cậu làm lại động tác đó, thị chủ căn bản không thèm nhìn đã nói cậu lại làm lại lần nữa.

Cậu đành phải làm lại

“Bổn tọa vẫn chưa nhìn rõ, lại làm lần nữa”

Cậu lại làm một lần

“……..”

“Bổn tọa vẫn chưa thấy rõ……”

Đã là lần thứ 50 rồi

Cậu cắn chặt răng.

Người này nhất định là cố ý trả thù chuyện con cậu ăn một đống đồ quý.

“Ta làm lần cuối cùng”

Cậu ngăn lửa giận, trong đầu hồi tưởng khi cậu trước khi hút đi linh lực của Hắc Tuyển Dực, những động tác mà Hắc Tuyển Dực làm chậm, cùng động tác mà kinh luân làm rất giống nhau, hơn nữa đồng dạng là triệu hồi xương khô, theo lý thuyết là cùng một bí thuật.

Thị chủ liếc cậu “ Ngươi làm lại nhiều lần cũng vô dụng, Ta thấy ngươi là không muốn ra khỏi chỗ này”

Cậu có xúc động muốn giết chết tên thị chủ này: “ Ta sao lại không muốn ra khỏi đây?”

“Bổn tọa kêu ngươi làm lại một lần, ngươi chỉ lặp lại động tác, lại không dùng linh lực, khó trách mỗi lần động tác đều không giống nhau”

Thị chủ cười lạnh “Ngươi đừng nói với ta ngươi không có linh lực, bổn tọa vẫn cảm nhận được linh lực dao động”

Ô Nhược “……”

Người này quả nhiên lợi hại, Ô Thần Tử không phát hiện ra, người này lại có thể cảm nhận được.

“Bổn tọa cho ngươi cơ hội cuối cùng, nếu làm không được thì ngươi chờ trong này cả đời đi”

Cậu thở sâu “ Ngài nhìn cho rõ ràng, ta cũng chỉ làm lần cuối, ngài nếu vô cớ gây rối, ta đây cũng không khách khí”

Cậu mặc kệ, cậu làm lại lần cuối, bắt chước động tác của Tuyển Dực, sử dụng linh lực.

Thị chủ chăm chú gắt gao nhìn chằm chằm cậu.

Cậu khi làm động tác cuối cùng, như là chém ra một kiếm, chỉ xéo xuống mặt đất.

Đột nhiên mặt đất chấn động kịch liệt.

Cậu ngẫn ra kinh ngạc nhìn bốn phía, chỉ thấy mặt đất phát ra tiếng bang bang, vô số xương khô từ dưới đất chui ra, nhìn xơ qua cũng thấy số lượng phải lên đến hơn 500 bộ. Ngay cả nhà tù ngầm cũng có xương khô chui ra, bị nhốt ở trong phòng giam, Hắc Tuyển Đường nhìn thấy xương chui ra trong lòng đất, sợ tới mước vội vàng ôm lấy Hắc Tuyển Dực “ôi đệt, làm ta sợ chết, còn tưởng chui ra quái vật” (câu này chửi bậy nguyên là “ta đi” 我去 như câu ta đệt)

Hắc Tuyển Dực híp mắt

“Là ai sử dụng bạch cốt thuật”

“ Đại ca huynh nói có phải tu quân tới hay không?”

“Không giống” Tuyển Dực nhàn nhạt đáp

“Không có sát khí, cũng không nhằm vào chúng ta, đệ xem bộ xương như là không biết nên làm gì, chắc là do người khác gọi đến”

“Là ai?”

“Không biết”

Đối tượng bị hai anh en họ thảo luận lúc này vẻ mặt ngu ngu nhìn bộ xương trước mặt minh nhảy tới nhảy lui “này……này ……”

Mấy bộ này không phải là cậu gọi ra chứ?

Thị chủ cả giận nói “Ngươi cùng một bọn với đám cướp thần linh đan của ta’’

Ô Nhược “ ……..”

Thị chủ nhốt cậu lại nhà lao “ngươi ngồi xổm ở đây cả đời đi”

Cậu ngây ngốc nhìn tay mình, cậu và Tuyển Dực không phải cùng một tộc, sao có thể triệu hồi được đám xương khô này? Chắc là không phải do cậu đâu?

Cậu ngẩng đầu trầm mặt nói voái thị chủ “Bọn ta đã bỏ ra 3 nghìn vạn để mua thì sao cùng bọn người kia làm một đám được, nếu cùng một đám sao bọn ta lại phải giết tên cướp đồ kia? Ngươi dùng đầu óc suy nghĩ chút có được không.”

Thị chủ đóng cửa lồng “Ngươi không đem đan trả cho ta ta đem con của ngươi đi bán”

“Ngươi dám” cậu bắt lấy cửa lồng, gắt gao trừng thị chủ “Ngươi dám đụng đến một cọng lông của con trai ta, ta sẽ cho ngươi chôn cùng”

Thị chủ liếc đôi tay đang gắt gao bám lấy cửa lồng “Ngươi xác định trước khi làm ta chôn cùng thì ngươi không bị phế bỏ?”

Cậu thấy tay cậu đang nắm trên lồng giam xuất hiện một lớp băng, cậu nhanh chóng rút tay lại.

Thị chủ hừ nhẹ, ném chìa khóa xoay người bỏ đi.

“Mẹ nó” Cậu tuôn ra một câu thô tục, hung hăng đá một cái vào lồng giam bằng sắt.

Hai ngày tiếp theo vệ binh cứ đưa cơm đều đều cho cậu, nhưng thị chủ thì không hế xuất hiện,khi cậu đang nghĩ làm cách nào đề đi ra, vệ binh lại chủ động mở cửa nói “Ngươi có thể ra ngoài”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 7-2 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328
Tiến »