Phế Thê Trùng Sinh

Lượt đọc: 8133 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 7-2 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328
Tiến »
Chương 121
một khi làm thì kinh người

❊ ❊ ❊

Ô Nhược đi vào đại sảnh, thì nhìn thấy chưởng quầy của tiệm quần áo đem theo hai cái rương lớn, còn chưởng quầy của tiệm trang sức thì cầm theo hai cái hộp nhỏ.

Hai vị cười tủm tỉm mà nói với Ô Nhược: “Công tử, đây là quần áo cùng trang sức mà ngài đặt làm, ngài xem xem vừa lòng hay không, bọn họ mở cái rương cùng hộp cho cậu kiểm tra.

Ô Nhược lật xem một lần, rất vừa lòng, giao nốt số tiền còn lại cho bọn họ, sau đó, bảo hộ vệ đem cái rương nâng đến phòng ngủ.

Cậu đi vào trong phòng nhìn thấy Hắc Tuyển Dực ngồi ở trước bàn đọc sách, khóe môi nở ra nụ cười, trực tiếp ngồi vào trên đùi của hắn: “Ta mua quần áo cùng trang sức cho huynh.”

Hắc Tuyển Dực đóng sách lại, để lên bàn, ôm lấy cậu, rồi đưa mắt nhìn hộ vệ đang khiêng đồ vào: “Nhiều như vậy?”

Từ khi bị Ô Úy Tuyết kích thích, người đang ngồi trên đùi hắn trử nên có chút không giống lúc trước, trước đó chỉ cần có chút tiếp xúc thân mật cậu sẽ thẹn thùng, nhưng hiện tại lại đặc biệt dính hắn, cũng càng thân mật với hắn, độ thân mật của hai người so với trước kia càng gần hơn, hắn thích cảm giác cậu dựa vào trong lòng ngực của hắn, thậm chí có đôi khi hắn cảm thấy cái kích thích này tới thật tốt.

“Không nhiều lắm, về sau ta sẽ tiếp tục mua cho huynh.” Ô Nhược ôm lấy cổ hắn, đem lời nói của đời trước lặp lại lần nữa: “Chờ ta về sau kiếm được tiền, huynh muốn mua cái gì, thì liền mua cái đó, về sau ta nuôi huynh.”

Trong ánh mắt của Hắc Tuyển Dực hiện lên ý cười: “Đệ nuôi nổi ta?”

“Ta sẽ nỗ lực kiếm tiền.” Ô Nhược đứng lên kéo hắn lên: “Mau đi thử quần áo xem hợp hay không, nếu là không hợp, ta lại gọi người cầm đi sửa”.

Hắn đi đến trước một cái rương, mở ra nói: “Rương này là quần áo của đệ, cái kia là của ta, chúng ta về sau mặc giống nhau.

Hắc Tuyển Dực cầm lấy quần áo, chuẩn bị đến nội thất đi mặc thử, lại bị Ô Nhược kéo lấy cánh tay: “Ở chỗ này thử là được rồi”

Ô Nhược đóng lại cửa phòng, ngồi vào ghế trước mặt Hắc Tuyển Dực: “Ta muốn xem huynh thay quần áo.”

Hắc Tuyển Dực đem quần áo để lên trên ghế, cởi bỏ đai lưng, bỏ đi quần áo, lập tức liền cảm giác được hai ánh mắt nóng rát bắn thẳng đến trên người hắn.

Hắn ngẩng đầu, chỉ thấy Ô Nhược không chớp mắt nhìn chằm chằm ngực hắn cổ áo lót của Hắc Tuyển Dực tương đối thấp, lộ ra khuôn ngực tinh tráng rắn chắc.

Ô Nhược nhìn đến miệng khô lưỡi khô, khi ánh mắt của Hắc Tuyển Dực nhìn lại cậu thì cậu nhanh chóng chuyển tầm mắt đi nơi khác.

Hắc Tuyển Dực cong cong môi, xoay người đưa lưng về phía cậu.

Ô Nhược thấy một trận mất mát, cảm thấy mình không tiền đồ, chỉ là nhìn thấy ngực thôi mà thiếu chút nữa chảy nước miếng.

Cậu nhàm chán cầm sách trên bàn, lật lật, lại phát hiện trong sách tất cả đều là hình ảnh của hai người đàn ông trần truồng đang giao triền vơi nhau, đủ loại tư thế đều có, xem đến cậu bị lửa tình thiêu đốt.

Ô Nhược lật xem tên sách, mặt trên viết 《 phòng, trung, thuật 》 ba chữ: “!!!!!!”

Cậu vẫn luôn cho rằng Hắc Tuyển Dực đang xem sách đứng đắn, không nghĩ, rõ ràng ban ngày ban mặt mà lại xem loại sách này.

Ô Nhược muốn đóng sách lại, nhưng tay không nghe sai khiến của não bộ mà mở ra một tờ lại một tờ.

“Đẹp sao?” Hắc Tuyển Dực đột nhiên lên tiếng hỏi.

Ô Nhược cũng không ngẩng đầu lên mà nói: “Đẹp. ’

“Là sách đẹp? hay là người đẹp? hử?”

Ô Nhược vừa nghe, nhanh chóng ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đen tràn ngập sự hài hước, không khỏi xấu hổ mà đóng sách lại: “Ngươi đẹp.”

Xác thật là Hắc Tuyển Dực đẹp, đặc biệt đổi đi bộ quần áo toàn màu đen bằng bộ quần áo màu trắng thêu hoa nhỏ màu đen, thì cả người thoạt nhìn trẻ ra rất nhiều, cũng làm cho khí chất lạnh nhạt thêm vài phần phong thái, tuấn mỹ đến nỗi làm Ô Nhược nhịn không được tiến lên ôm lấy hắn, một bên dùng tay sói sờ mó lên quần áo của hắn, một bên ở bên tai hắn mị hoặc nói: “Đã nhiều ngày, ta đã dưởng tốt cơ thể, chúng ta hôm nay đem các loại tư thế trong sách làm một lần, thế nào?”

Hắc Tuyển Dực đã cảm giác được bộ phận nào đó của mình đang rục rịch, ánh mắt hắn đen thêm, nói giọng khàn khàn: “đệ xác định?”

Trên sách chính là có mấy chục loại thế giao hoan, không có khả năng một ngày là có thể làm xong.

Ô Nhược dùng hành động tỏ vẻ, trực tiếp kéo xuống đai lưng của hắn, hôn lên cánh môi mỏng gợi cảm.

Hắc Tuyển Dực khẽ cắn đôi môi của cậu, nhanh chóng khom người ôm cậu lên trên giường, một cái búng tay, linh khí tản ra, hai bên cửa sổ tự động đóng lại, sau đó, tháo xuống trâm cài của cả hai, nháy mắt, tóc dài rơi xuống.

Ô Nhược nhìn khuôn mặt tuấn mỹtrước mặt, đột nhiên có chút khẩn trương, lần đầu tiên đang ban ngày mà cùng Hắc Tuyển Dực, thì thẳng thắn mà nói thì mà mỗi một chi tiết đều có thể nhìn thấy rõ ràng, trong nháy mắt, dục vọng lên đến đỉnh điểm.

Cậu chủ động giơ tay bỏ đi quần áo của người nam nhân trước mặt, khi đụng tới làn da nóng cháy, đầu ngón tay cậu nhẹ nhàng run lên, câu lấy cổ hắn, cậu kéo người hắn xuống hôn lên hầu kết đang lên xuống của hắn. dùng đùi cọ sát vào bộ phận mẫn cảm của hắn.

Hô hấp của Hắc Tuyển Dực nặng nề, vừa hôn tai của cậu vừa cởi quần áo xủa cậu, hai thân thể nóng bỏng mất đi vật cản trở dán chặt vào nhau, thân thể giao triền, khí vị dung hợp, tiếng thở dốc của hai người giống như cầm sắt hòa minh đan chéo triền miên, thật lâu không dứt.

Ngoài phòng hộ vệ nghe được trong phòng truyền ra từng đợt tiếng đánh cùng tiếng rên rỉ, đều xấu hổ lui ra ngoài sân, không người nào dám quấy rầy hai người đang tận tình hoan ái trong phòng.

Ban đêm, ánh trăng dâng lên, lại ngượng ngùng rơi xuống, ánh dương lại lần nữa lộ ra khỏi tầng mây, trong phòng âm thanh thở dốc dần dần ngừng nghỉ.

Ô Nhược thở hồng hộc mà ghé vào trên ngực Hắc Tuyển Dực, vuốt ve điểm ửng đỏ bên cạnh, lộ ra nụ cười thỏa mãn, đây là lần đầu tiên giao hoan sau khi cậu thích Hắc Tuyển Dực, cũng là lần đầu tiên cùng người nam nhân này vô cùng nhuần nhuyễn mà làm một ngày một đêm (ngựa sao??????? Có biết một ngày nó dài bao nhiêu không, con quỳ ~(o_o)~ ), tuy rằng thân thể lại vừa chua vừa đau, nhưng lại là cam tâm tình nguyện, hận không thể cùng hắn hòa hợp làm một thể.

Hắc Tuyển Dực đè lại cái tay không an phận trên người mình: “Ngủ một lát.”

Ô Nhược ngẩng đầu khẽ cắn ngực hắn: “Chúng ta còn có rất nhiều tư thế chưa dùng.”

“……” Hắc Tuyển Dực nhẹ nhéo nhéo cánh tay cậu: “Không muốn sống nữa?”

Ô Nhược không vui chu chu miệng, không hề buồn ngủ, sờ sờ ngực của Hắc Tuyển Dực, lại sờ sờ phần eo, như là sờ như thế nào cũng không thấy đủ, chỉ muốn chạm vào người này nhiều hơn.

Hắc Tuyển Dực dựa vào hành động của cậu là có thể cảm giác được tâm tư của cậu với mình, hắn cong môi, khẽ vuốt ve lưng cậu.

Ô Nhược nói: “Chờ giải quyết xong người của Ô gia, sẽ cùng huynh về nhà.”

Đời trước, sau khi cùng Hắc Tuyển Dực hiểu được tâm ý của nhau, cậu và hắn chỉ lo mỗi ngày dính vào cùng nhau, quên hỏi chuyện trong nhà của hắn, nhưng sớm hay muộn cũng sẽ biết, vậy thì kiên nhẫn chờ thêm một đoạn thời gian.

Hắc Tuyển Dực nghe vậy động tác vuốt ve hơi ngường một chút nhưng sau đó khẽ ừ một tiếng rồi tiếp tục vỗ về lưng cậu.

Ô Nhược vui vẻ nhổm dậy hôn lên môi hắn: “Chúng ta lại làm một lần.”

Hắc Tuyển Dực: “……”

Một lát, trong phòng lại lần nữa truyền ra tiếng thở dốc.

Tới lúc ăn cơm chiều, hai người mới xuất hiện ở trong đại sảnh, mọi người dùng các loại ánh mắt khác nhau nhìn hai người bọn họ.

Hắc Tuyển Đường vẻ mặt gian manh cười cười mà nhìn bọn họ: “Thật là không làm thì thôi, một khi làm thì kinh người.”

Ô Nhược có chút ngượng ngùng, đều là cậu quấn lấy Hắc Tuyển Dực nói muốn.

Ô Tiền Thanh ho nhẹ một tiếng, Quản Đồng thân là mẹ người ta nên khi nhìn hai người cũng không có ý tứ gì.

Ô Hi vẻ mặt mờ mịt: “Nhị ca, làm cái gì?”

Đản Đản chủ động bò lên người Ô Nhược, quan tâm hỏi: “Cha, cha lại sinh bệnh?”

Hắc Tuyển Đường ôm nó lại chỗ mình: “Cha ngươi đâu chỉ có sinh bệnh, còn bệnh không nhẹ, về sau lâu lâu sẽ sinh bệnh.”

Ô Nhược tức giận mà lấy con lại: “đệ đừng nói bậy, sẽ dọa đến nó.”

Cậu xoa đầu Đản Đản: “Đừng nghe tứ thúc nói, cha rất tốt, không có việc gì, con nếu là không tin, liền hỏi phụ thân.”

Hắc Tuyển Dực vẻ mặt thâm trầm nói: “Đúng là rất tốt, tốt đến mức làm ta cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn.”

Hắc Tuyển Đường ha ha cười.

Ô Nhược xấu hổ dẫm chân Hắc Tuyển Dực.

Ánh mắt của Hắc Tuyển Dực mang theo ý cười, đem con ôm vào trong lòng ngực, nói: “Ăn cơm.”

Ăn cơm xong, Hắc Dương báo cáo cho Ô Nhược: “Phu nhân, chuyện người bảo ta điều tra đã có kết quả, hộ vệ bên người Quốc Sư là con thứ ba của giai chủ Diêu gia, là con của vợ lẽ, kêu Diêu Cẩn Khôn, là cháu của bà cố, gọi bà ấy là cô. Mà cái người giúp Ô Úy Tuyết giải cổ kêu Tang Luân, thân phận rất cổ quái, tuy hắn ăn mặc cùng giống chúng ta, nhưng ta phát hiện trên cổ tay hắn mang lắc tay hình bộ xương khô chế tác từ bạc. không giống như là người ở đây.”

Ô Nhược cười lạnh: “Người ở đây cũng sẽ không biết cổ thuật cùng chú thuật, sẽ biết những thứ này chỉ có Hàng đầu sư cùng Vu sư, nhưng lại chỉ có hàng đầu sư mới có thể mang lắc tay là bộ xương khô.

Nhưng người kêu Tang Luân này vì sao lại đối phó với cậu?

Chẳng lẽ là bởi vì Ba Sắc?

Ô Nhược càng nghĩ càng có cái khả năng này.

Tang Luân hạ chú Ô Úy Tuyết, cho nàng theo đuổi Hắc Tuyển Dực, là muốn phá hư quan hệ của cậu cùng Hắc tuyển Dực, thứ hai mệnh căn Ba Sắc bị hủy, tang luân liền cho rằng chuyện này có quan hệ với cậu, cho nên, muốn mượn người Ô gia đối phó với cậu.

“Tiếp tục theo dõi Tang Luân, hắn hẳn là không phải một mình tới Hoàng Đô Thành.”

Vẫn luôn không lên tiếng Hắc Tuyển Dực, đạm thanh nói: “Tìm được đồng bọn của hắn, trực tiếp giết chết.”

Ánh mắt Hắc Dương hiện lên sát ý: “Dạ.”

Hắn vừa đi, Hắc Tín liền cầm một thiệp mời đi vào: “Chủ tử, Ô Quốc Sư sáng nay phái người đưa tới một đống quà tặng tạ lỗi với phu nhân, cũng mời chủ tử cùng phu nhân ngày mai đến Ô gia ăn bữa cơm, hơn nữa, còn nói thiên tổ phụ* của phu nhân muốn gặp phu nhân cùng thông gia lão gia.” (cái này không biết là chức gì chắc là hơn ông cố ông kị)

Ô Nhược lấy thiệp mời, châm chọc nói: “Mới mấy ngày mà thiên tổ phụ cũng gọi ra, Ô Thần Tử là ở lo lắng chúng ta sẽ không đồng ý, không biết lúc này đây lại có bao nhiêu đại âm mưu chờ chúng ta rơi vào.”

Hắc Tín hỏi: “Phu nhân nếu là không muốn đi, có thể từ chối.”

“Không đi, có một số việc liền làm không được.” Ô Nhược đến gần tai Hắc Tuyển Dực nhỏ giọng nói vài câu.

Hắc Tuyển Dực nhướn mày.

“Ta biết như vậy thật không tốt, ta cũng không muốn huynh làm như vậy, nhưng ai kêu Ô Úy Tuyết coi trọng huynh.” Ô Nhược trừng hắn một cái, đời trước là như thế, đời này cũng là như vậy, đều là gương mặt này đem đến tai họa: “Huynh còn có giả da sao? Huynh về sau vẫn là tiếp tục mang giả da đi, ta sẽ không ghét bỏ huynh.”

Hắc Tuyển Dực: “……”

Ô Nhược đứng lên xoa bả vai cho hắn: “Chờ sau khi về, ta lại mát xa cho huynh, xoa táo, sau đó……” (cái xoa táo ta không biết là gì nha đừng hỏi)

Cậu cúi đầu ở bên tai hắn nhỏ giọng nói: “Sau đó huynh muốn cái tư thế nào cũng có thể”.

Hắc Tín không được tự nhiên ho nhẹ một tiếng, tất nhiên là nghe được cậu nói cái gì.

Ô Nhược.: “……”

Hắc Tuyển Dực gật đầu: “Được.”

Hắc Tín: “……”

Ô Nhược: “……”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 7-2 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328
Tiến »