Phế Thê Trùng Sinh

Lượt đọc: 8086 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 7-2 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328
Tiến »
Chương 187
nhân trệ

❊ ❊ ❊

Edit + beta: Iris

*Nhân trệ (人彘) người lợn, là một hình phạt vô cùng tàn ác thời cổ đại, những người được xem là phạm nhân sẽ bị chặt chân tay, khoét mắt, chích đồng vào tai làm điếc, đổ thuốc vào họng, cắt lưỡi hoặc hủy dây thanh để không nói được rồi ném vào nhà xí. Còn có trường hợp bị cắt mũi, cạo lông, cạo cả lông mày và lông mi sau đó bôi một loại thuốc phá hoại nang lông để sau này lông không còn mọc nữa. Tìm hiểu về chuyện của Lữ Hậu, Thích phu nhân và Lưu Bang.

Ô Nhược rời khỏi phòng chứa củi, bất tri bất giác đến sân của Ô Tiền Thanh, từ xa đã nghe thấy tiếng ríu rít của Ô Hi, Ô Tiền Thanh và những người khác đều bị nàng chọc cười.

Ô Trúc trong phòng nghe thấy tiếng bước chân dẫm trên tuyết, nghiêm mặt hỏi: "Ai."

"Là đệ, Tiểu Nhược." Ô Nhược nói.

Ô Hi cười hì hì chạy ra mở cửa phòng: "Nhị ca, sao ca lại đến đây?"

Quản Đồng nói: "Mau vào phòng, đừng để bị lạnh cóng."

Ô Tiền Thanh hỏi: "Tiểu Nhược, có chuyện gì sao?"

Hơn nửa năm qua, Ô Nhược hiếm khi đến sân của bọn họ, nên ai cũng nghĩ rằng đã xảy ra chuyện.

Ô Nhược ngồi vào cạnh Ô Trúc: "Con cảm thấy hơi chán với lại không ngủ được nên đến đây chơi, mọi người đang nói chuyện gì vậy?"

Ô Trúc nói: "Mọi người chỉ đang tâm sự thôi."

Ô Hi hỏi: "Nhị ca, khi nào muội mới có thể đến phủ sư phụ học huyền thuật vậy?"

Đã lâu rồi chưa gặp sư phụ, nàng rất nhớ lão nhân gia.

Ô Nhược cười nói: "Mai có thể ra ngoài rồi."

Tu Quân đã chết, Thánh Tử lại bị thương, mà Ô Thần Tử thì đang sứt đầu mẻ trán vì chuyện của nhị hoàng tử, bây giờ chủ yếu là đề phòng tộc hàng đầu thôi, chỉ cần Ô Hi ra ngoài mang theo nhiều hộ vệ chút là được.

Ô Hi vui mừng: "Thật không? Hay quá, muội ở trong phủ nghẹn muốn chết rồi."

Ô Tiền Thanh hỏi: "Đã giải quyết xong hết chưa?"

"Xem như tạm thời giải quyết xong." Ô Nhược nói xong thì im lặng.

Quản Đồng thấy cậu như có tâm sự' "Tiểu Nhược, nếu con có chuyện gì thì cứ nói ra, đừng giữ trong lòng khiến bản thân khó chịu, huống chi ở đây đều là người một nhà, không có gì không nói được."

Mọi người đều nhìn Ô Nhược.

Ô Hi gật đầu: "Nhị ca có gì phiền lòng, cứ nói với muội, muội đề chủ ý cho huynh."

Ô Nhược cười nói: "Ta thật sự không có chuyện gì, chỉ là trước khi tới đây có nghe hộ vệ nói, có hộ gia đình nào đó cha mẹ thì bị gϊếŧ hại, con của bọn họ thì bị chém tứ chi, còn bị xẻo hai mắt, thi thể thì bị thiêu rụi, nghe xong thì cảm thấy khó chịu trong người."

Ô Hi kinh hô: "Tàn nhẫn quá vậy, là hỗn đản nào làm ra chuyện này thế?"

"Không biết, một người con trai khác của bọn họ thì đang tìm hung thủ, nên con nghĩ, nếu người con trai này tìm được hung thủ thì sẽ làm gì?"

Ô Hi tức giận nói: "Đương nhiên là phải ăn miếng trả miếng rồi, cái loại người tệ hại này tuyệt đối không được buông tha dễ như vậy."

Ô Trúc gật đầu: "Nếu có ai dám làm vậy với người nhà chúng ta, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn."

Ô Tiền Thanh nhíu chặt mày: "Rốt cuộc hung thủ này hận cỡ nào mà lại làm vậy với cả nhà người kia chứ."

Ô Nhược nhìn Quản Đồng: "Mẹ thấy thế nào?"

"Cái này thì..." Quản Đồng hơi cau mày: "Nếu là ta, ta chắc chắn sẽ báo thù, nhưng sẽ không làm hại người nhà của hung thủ, bọn họ vô tội."

"Đúng vậy." Ô Hi đặc biệt kích động: "Tự nhiên đi gϊếŧ người nhà vô tội kia, chỉ cần trút lên người hung thủ thôi bộ không được hả, không phải hắn cưỡng ép gϊếŧ cha mẹ của người ta sao? Vậy tìm người gϊếŧ hắn*..."

*Trong tiếng trung, câu "cha mẹ của người ta (家人的父母)" chữ "người ta" đứng trước, rồi đến trợ từ rồi đến mới chữ "cha mẹ", tiếng việt của mình thì ngược lại, nên ý của Tiểu Hi chắc là gϊếŧ "cha mẹ của hắn".

"Khụ khụ!" Ô Tiền Thanh trừng mắt nàng: "Càng ngày càng không giống một cô nương."

Ô Hi thè lưỡi.

Quản Đồng cười khẽ: "Tiểu Hi như này rất tốt, phóng khoáng hơn trước kia nhiều."

Trước kia bà luôn muốn bản thân có thể hoạt bát hơn chút.

"Mẹ." Ô Hi làm nũng, ôm Quản Đồng.

Ô Trúc cười nói: "Đúng là Tiểu Hi thay đổi rất nhiều."

Trước kia tiểu muội khá an tĩnh, nhưng lại dễ bị ăn hiếp, thường phải nén giận, còn bây giờ nếu có ai dám bắt nạt nàng, nàng sẽ đáp trả lại, không cần lo nàng sẽ bị người khác ăn hiếp.

Ô Nhược đứng dậy nói: "Cũng muộn rồi, mọi người nghỉ ngơi thôi."

Ô Hi đứng dậy mở cửa phòng cho cậu: "Nhị ca đi thong thả."

Ô Nhược bị gió thổi cho lạnh run, không nhịn được nắm chặt y phục rồi rời đi.

Kiếp trước, Nguyễn Trì Tranh là do Hắc Tuyển Dực giải quyết, kiếp này có lẽ cậu muốn xem phản ứng của người nhà như thế nào, nên mới vô thức đến đây.

"Tiểu Nhược, sao ngươi còn thức vậy?" Một giọng nói trầm thấp cắt ngang dòng suy nghĩ của Ô Nhược.

Ô Nhược ngẩng đầu, nhìn thấy Nỗ Mộc cả người phủ đầy tuyết, hỏi: "Sư phụ, ngươi vừa về hả?"

"Ừ."

"Hôm nay có thăm dò được tộc hàng đầu đang trốn ở đâu không?"

Ô Nhược đoán tộc hàng đầu chắc chắn sẽ phái người giám thị bọn cậu, nên cậu nói Nỗ Mộc theo dõi ngược lại bọn họ. Như cái người tộc hàng đầu hôm nay bị Hắc Càn dọa chạy, chắc chắn sẽ trở về bẩm báo lại chuyện đã thấy, nên cậu mới kêu Nỗ Mộc âm thầm theo dõi tộc hàng đầu.

"Bọn họ ẩn nấp ở sâu trong núi, cách đây khoảng ba mươi dặm, ta lo sẽ rút dây động rừng nên không đi vào xem xét." Nỗ Mộc híp mắt: "Hiện tại bọn họ đang trốn ở đó, rất khó tìm ra bọn chúng, nhưng lại dễ rơi vào mai phục của chúng. Nếu bây giờ là mùa hè hoặc mùa thu thì hay rồi, ta có thể phóng hỏa đốt núi, buộc chúng ra ngoài."

"Có thể cho người bao vây sườn núi, khi hết lương thực, bọn họ chắc chắn sẽ ra ngoài tìm thức ăn, hễ ra một người thì gϊếŧ một người, ép tới mức khiến tộc trưởng phải tự thân ra trận."

Nỗ Mộc cười nói: "Ta cũng nghĩ vậy nên đã an bài người canh gác ở gần núi, muộn rồi, nhanh về nghỉ ngơi đi."

"Được."

Hôm sau trời tờ mờ sáng, ba người trong phòng chứa củi bị tiếng ồn ào bên ngoài đánh thức.

Nguyễn Thắng mở mắt thì thấy gương mặt phóng đại của Nguyễn Trì Tranh, sợ đến mức ngã nhào suốt đất, ngay sau đó, cảm giác rét lạnh tập kích khiến hắn run lẩy bẩy, cúi đầu thì phát hiện bản thân đang hòa mình với thiên nhiên.

Hắn cuống cuồng nhặt y phục của mình lên, mặc vào.

"Ưʍ..." Nguyễn Doanh nửa tỉnh nửa mê, vật phía dưới lại dựng đứng lên, hắn không tự chủ được ôm lấy người trong lòng, hạ thân trừu động.

Hắn cuống quít nhặt lên tự mình quần áo mặc tốt.

Nguyễn Thắng trừng to mắt.

Trời ạ!

Nguyễn Doanh này bộ muốn chết sao, ngay cả thiếu gia mà cũng dám làm.

Nguyễn Trì Tranh bị đau đến tỉnh, bỗng mở mắt ra, ký ức đêm qua lại ùa về, sắc mặt vừa thẹn vừa tức, thấy dưới thân vẫn còn bị xỉa xỉa thì xoay người, nhấc chân đá vào bụng Nguyễn Doanh.

"A - -" Nguyễn Doanh ăn đau, cong người lại.

Nguyễn Trì Tranh cử động cái thân thể bị chơi đến thân tàn ma dại, tàn nhẫn đá Nguyễn Doanh: "Ta đánh chết tên vương bát đản nhà ngươi, ngay cả ta mà cũng dám làm."

"Thiếu gia, đừng đánh." Nguyễn Doanh chịu đựng cơn đau, vội đứng dậy né đi.

Nguyễn Thắng vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa: "Đáng đời."

Nguyễn Trì Tranh phẫn nộ đi đến trước mặt hắn, vừa tát vừa đá hắn: "Đáng đời? Lão tử đáng đời bị các ngươi chơi sao? Hai thằng khốn nạn, lão tử đánh chết các ngươi."

Hắn đường đường là một đại nam nhân, vậy mà lại bị hai thủ hạ đè xuống đất thao, lại còn bị nói là đáng đời, hắn thật sự muốn gϊếŧ bọn họ.

Nguyễn Thắng bị đánh cho ngơ ngẩn: "Thiếu gia, là Nguyễn Doanh mới sáng sớm đã ôm ngươi, đâu có liên quan gì đến ta a?"

"Không liên quan đến ngươi?" Nguyễn Trì Tranh tức giận rống lên: "Con mẹ nó ngươi nhớ lại xem tối qua đã xảy ra chuyện gì đi?"

Đùa giỡn hắn xong thì xem như không có việc gì? Nằm mơ đi!

Nguyễn Thắng sững sờ, trong đầu hiện lên một số hình ảnh đứt quãng, sắc mặt lập tức tái nhợt, hắn tối qua cư nhiên đi đè một nam nhân.

Hắn nhìn vết xanh xanh tím tím và vết cắn trên người Nguyễn Trì Tranh, không khỏi rùng mình, thật kinh tởm, mắc ói, nhưng nếu bây giờ hắn ói ra, chắc chắn sẽ bị thiếu gia đánh chết.

Lúc này, cửa phòng mở ra.

Bọn Nguyễn Doanh cuống quít mặc y phục vào.

Sáu hộ vệ bước vào, sau đó là Ô Nhược tiến vào: "Hôm qua ngủ ngon không?"

"Ô Nhược, ta muốn gϊếŧ ngươi." Nguyễn Trì Tranh bi phẫn vọt qua, lập tức bị hộ vệ chế phục xuống đất.

Nguyễn Trì Tranh đỏ bừng hai mắt: "Ô Nhược, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi."

"Chờ ngươi có cơ hội thoát khỏi đây đi rồi nói." Ô Nhược đạm thanh nói với hộ vệ: "Ta không muốn nhìn thấy mắt hắn..."

Hộ vệ nhanh chóng rút chủy thủ móc mắt hắn.

"A - -" Nguyễn Trì Tranh hét thảm, tức khắc đau đến ngất đi, Nguyễn Doanh Nguyễn Thắng sợ đến mức hai chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất.

Lần đầu tiên bọn họ thấy Ô Nhược tàn nhẫn như vậy.

Trong lòng Ô Nhược thống khoái, ánh mắt nhìn về phía đám Nguyễn Thắng.

Nguyễn Thắng và Nguyễn Doanh hoảng hốt, vội quỳ trước người Ô Nhược, dập đầu xin tha: "Nhược thiếu gia, xin ngươi nể tình chúng ta quen biết nhiều năm, hãy tha cho chúng ta một lần đi, sau này chúng ta không dám nữa."

Ô Nhược cong khóe môi đầy mỉa mai.

Kiếp trước cậu cũng đau khổ xin tha, nhưng bọn họ có tha cho người nhà cậu sao?

"Đánh thức Nguyễn Trì Tranh."

"Dạ."

Hộ vệ đút thuốc trị thương cho hắn, sau đó dùng nước đá bắt hắn tỉnh lại.

"Ô Nhược, đồ vương bát đản nhà ngươi..." Nguyễn Trì Tranh yếu ớt mắng.

Ô Nhược liếc hắn một cái, nhìn xuống đôi mắt bị hộ vệ móc đi của Nguyễn Trì Tranh: "Có biết Nhân Trệ là gì không?"

"Biết."

"Rất tốt, đừng để hắn chết." Hốc mắt Ô Nhược đỏ lên, âm thanh lạnh băng: "Bởi vì ta muốn từng chút từng chút một biến hắn thành Nhân Trệ, hôm nay móc mắt hắn, ngày mai chém đùi phải hắn, ngày kia muốn chặt tay trái hắn..."

Hộ vệ cung kính nói: "Dạ, thuộc hạ chắc chắn sẽ khiến hắn sống không bằng chết."

Sắc mặt Nguyễn Doanh và Nguyễn Thắng trắng bệch, nhìn hốc mắt như cái động đen của Nguyễn Trì Tranh, thân thể run rẩy kịch liệt.

Nguyễn Trì Tranh kích động nói: "Ô Nhược, ngươi cứ gϊếŧ ta luôn đi."

"Ngươi muốn chết một cách thống khoái hả? A, nào có chuyện tốt như vậy? Ngươi phải tận hưởng cảm giác thân thể từng chút một bị cắt lìa đi chứ." Ô Nhược chuyển tầm mắt, lãnh lệ nhìn bọn Nguyễn Thắng: "Đêm qua các ngươi chơi công tử nhà các ngươi có thoải mái không?"

Nguyễn Trì Tranh nhớ đến sỉ nhục tối qua, điên cuồng la to: "Ô Nhược, ngươi câm miệng, câm miệng cho ta."

Hộ vệ nhét khăn vải vào miệng hắn.

"Ưm ưʍ..." Khuôn mặt đầy máu của Nguyễn Trì Tranh tràn ngập oán hận.

Nguyễn Doanh và Nguyễn Thắng không biết trả lời thế nào, sợ nói sai sẽ bị xử phạt.

Hộ vệ đá bọn họ: "Phu nhân chúng ta đang hỏi các ngươi đấy."

Nguyễn Doanh sợ hãi nói: "Không, không biết."

"Không biết? Tối qua có thoải mái hay không mà cũng không biết, vậy giữ lại có tác dụng gì chứ?" Ánh mắt Ô Nhược như có như không đảo qua hạ thân bọn họ.

Nguyễn Doanh cuống quít sửa miệng: "Nhược thiếu gia, ta nhớ ra rồi, tối qua rất thoải mái, cực kỳ thoải mái."

Ô Nhược cười lạnh: "Nếu thoải mái, vậy giữ lại càng vô dụng."

Bây giờ thì Nguyễn Doanh và Nguyễn Thắng đã hiểu ý Ô Nhược, bất kể bọn họ trả lời ra sao thì cũng đều không có kết cục tốt, tức khắc, hai người nằm liệt ở dưới đất.

Câu kế tiếp của Ô Nhược như quăng bọn họ vào địa ngục: "Biến tất cả bọn họ thành Nhân Trệ."

Nguyễn Doanh khóc lớn: "Nhược thiếu gia, xin ngươi tha cho chúng ta một lần."

Ô Nhược phất tay áo rời khỏi phòng chứa củi, mặc kệ tiếng khóc la ở sau lưng.

°°°°°°°°°°

Lời editor: So sorry, dạo này tự nhiên lười đột xuất :v

Đăng: 16/1/2022

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 7-2 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328
Tiến »