1
Nhờ vào cuộc đua phỏng vấn của các phương tiện truyền thông, những người ngoài cuộc như Asami dần dần nhìn rõ toàn cảnh của cái gọi là "Vụ án nghi vấn Thế Hòa".
Suy cho cùng, cái gọi là "Vụ án nghi vấn Thế Hòa" chính là thứ quái vật được sinh ra từ lòng tham vô đáy, sự khao khát quyền lực của Ise Daisuke - người đứng đầu tập đoàn Thế Hòa, cùng với nền kinh tế bong bóng.
Trên mảnh đất màu mỡ ấp ủ trứng quái vật này, có giới chính trị thối nát tận xương tủy, giới kinh tế điên cuồng theo đuổi lợi nhuận mà đánh mất lý tưởng xã hội, và những tổ chức bạo lực tập trung lại như lũ giòi bọ trên đống xác thối. Không, chính bản thân xã hội Nhật Bản, hầu như tất cả người dân Nhật Bản, đều bị cơn ác mộng về sự tăng trưởng siêu cao độ kích động, biến thành mảnh đất nuôi dưỡng nền kinh tế bong bóng.
Điều kinh ngạc là, trong vòng chưa đầy mười mấy năm trở lại đây, tập đoàn Thế Hòa đã phát triển lớn mạnh gấp khoảng một nghìn lần so với trước kia.
Hai mươi năm trước, Ise Daisuke làm ăn thất bại ở Osaka, như kẻ trốn chạy phiêu bạt đến Nam Phòng Tổng. Khi bắt đầu "Bất động sản Ise" với số vốn ít ỏi, đó chỉ là một công ty gồm ba người: vợ hắn, em họ hắn và chính hắn. Gọi là văn phòng, thực chất chỉ là nơi đặt hai cái bàn và một chiếc điện thoại chuyên dụng. Hắn đăng vài dòng quảng cáo trên mục bất động sản của báo chí để giới thiệu một mảnh đất nhỏ xíu ở Nam Phòng Tổng, đó là lần đầu tiên hắn làm việc ra dáng một doanh nhân.
Mảnh đất đó bán hết ngay trong ngày. Có vị khách thậm chí còn không xem đất, chỉ gọi điện thoại nói "muốn mua", giao dịch đã dễ dàng thành công. Ngày hôm sau, Ise mang theo bộ hồ sơ đăng ký lên Tokyo, ký hợp đồng và nhận tiền. Mảnh đất vốn chỉ là khu vực vách đá, mua vào với giá khoảng một triệu yên, đã được bán đi một cách khó tin với giá gấp bảy lần.
Sau này, khi trả lời phỏng vấn tạp chí tuần san, Ise nói: Hai vợ chồng nhìn đống tiền mặt lấy ra từ chiếc cặp, không phải là vui mừng, mà là kinh ngạc đến ngẩn người. Có lẽ có thể cho rằng: trải nghiệm thực tế lúc bấy giờ đã trở thành gốc rễ triết lý kinh doanh của Ise, khiến sự nghiệp trống rỗng của hắn đâm chồi nảy lộc, và nở ra những đóa hoa tiền bạc.
Vài năm sau khi khởi nghiệp, Bất động sản Ise bắt kịp làn sóng cao trào xây dựng nhà ở, phát triển cơ sở giải trí và cơn sốt đầu tư, trong chớp mắt đã mở rộng quy mô, tiến tới đặt trụ sở chính tại Tokyo.
Kinh doanh bất động sản thì đương nhiên liên quan đến xây dựng. Theo xu thế tất yếu, Ise lôi kéo vài công ty xây dựng nhỏ lẻ và đồng nghiệp trong ngành kỹ thuật dân dụng, đồng thời thu nạp cả các nhà cung cấp vật liệu xây dựng vào hệ thống của mình.
Tiếp đó, từ vận tải đến trang trí nội thất, hắn tham gia hết ngành này đến ngành khác. Trong cơn gió thuận của nền kinh tế tăng trưởng siêu cao độ, tất cả các dự án đều gặt hái thành công.
Trong quá trình thúc đẩy sự nghiệp, Ise học được một bí quyết thành công, đó là chiến thuật "tiên hạ thủ vi cường, kẻ đến trước giành thắng lợi" - một câu nói sáo rỗng, nguyên thủy đến mức sắp mọc rêu.
Đặc biệt, hắn biết rằng trong những trường hợp cần sự phê duyệt của chính phủ như cấp phép sử dụng đất, nếu có được giấy phép sớm hơn các công ty khác một bước, thì có thể giành được vị thế thuận lợi gần như không có cạnh tranh.
Tóm lại, bí quyết thành công nằm ở chỗ: so với việc làm tốt công việc với lương tâm rẻ mạt, thì quan trọng hơn là làm thế nào để vận dụng ngược lại "quyền cấp phép" mà chính phủ đang nắm giữ - thứ vũ khí sinh sát đối với các doanh nhân.
Để có được giấy phép, Ise thao túng chính trị gia, mua chuộc quan chức chính phủ.
Từ ủy viên hội đồng thôn đến nghị sĩ quốc hội, những người mang danh chính trị gia này ít nhiều đều thiếu tiền. Trong số đó, cứ mười người thì ít nhất hai ba người là hạng người thấp kém, chỉ cần có tiền là chuyện gì cũng nhận.
Không chỉ chính trị gia, đối với quan chức chính phủ, hắn cũng tặng tiền bạc, quà cáp, chiêu đãi, hoặc bao trọn việc làm cho con cháu, người thân của họ, hay đứng ra lo liệu việc học hành cho con cái họ. Chỉ cần nghe tin kho bãi bị hỏng, hắn liền phái thợ từ công ty xây dựng trực thuộc đến sửa chữa miễn phí ngay lập tức.
Hắn cũng biết, quan chức hay gì đó, đều là những người dù tỏ ra nghiêm nghị, nhưng một khi đã thiết lập được mối quan hệ này thì đều có thể tùy ý thao túng.
Thậm chí từng có chuyện thế này: người ta nói việc xin giấy phép chuyển đổi đất nông nghiệp bình thường phải mất ít nhất ba năm, nhưng hắn chỉ tốn ba tháng là có được.
Để phát triển sự nghiệp, cũng giống như các nhà sản xuất đổ tiền vào nghiên cứu phát triển, Ise đầu tư vào hối lộ, khiến sự nghiệp không ngừng mở rộng như quả cầu tuyết. Vấn đề duy nhất là phương thức tuồn tiền dùng để hối lộ ra ngoài. Ise Daisuke không sợ trời không sợ đất, nhưng lại cực kỳ sợ sự kiểm tra của sở thuế. Số tiền không rõ mục đích và số tiền tổn thất có thể liệt kê vào sổ sách là có hạn. Muốn làm giả nguồn vốn khổng lồ lên tới hàng tỷ yên, chỉ dựa vào việc gian lận trong công ty mình là gần như không thể.
Thế là, hắn thành lập rồi lại giải thể vài công ty bình phong, xoay vòng vốn dưới hình thức cho vay trực tiếp và bảo lãnh nợ, sau đó thu lại tiền lại quả (kickback).
Chỉ cần là công ty giúp mình kiếm được tiền đen, dù là công ty sắp phá sản hay những công ty như "Tsuki" - nơi bóng dáng các tổ chức bạo lực thấp thoáng phía sau - hắn đều bất chấp tất cả mà lợi dụng. Hắn thậm chí cho rằng, những nơi như "Tsuki" lại là thứ hắn mong đợi để đảm bảo kênh liên lạc với các tổ chức bạo lực.
Cứ như vậy, trái ngược với sự bành trướng bề ngoài, nợ xấu cứ thế tăng lên với tốc độ khó tin như quả cầu tuyết lăn.
Quy mô sự nghiệp như quả cầu tuyết đó, chỉ cần trên đường đi có đủ tuyết, và chỉ cần lăn không ngừng trên con dốc của thời kỳ kinh tế tốt, nó sẽ mở rộng vô hạn.
Số tiền mà tập đoàn Thế Hòa liên tục đổ vào các dự án không có hy vọng thu hồi vốn, chỉ cần thời kỳ kinh tế tốt đẹp còn tiếp diễn vô hạn, chắc chắn sẽ còn liên tục gặt hái thành công. Trên thực tế, ngay cả các ngân hàng lớn cũng đánh giá cao Ise Daisuke là một "doanh nhân táo bạo", đua nhau tung ra các khoản vay vô tội vạ cho những tờ giấy bảo lãnh nợ mỏng như tờ giấy.
Không thể phủ nhận, phía sau sự khoan dung của các ngân hàng lớn - những nơi lẽ ra phải lạnh lùng, tỉnh táo - đối với tập đoàn Thế Hòa, đương nhiên có các chính trị gia làm hậu thuẫn.
Hiện tại, có lẽ chúng chẳng hề cảm nhận được yếu tố nguy hiểm nào từ tập đoàn Thế Hòa - đơn vị độc quyền thông tin về các dự án công cộng như mạng lưới đường cao tốc. Nếu không, dù thế nào cũng không thể giải thích được tại sao số tiền khổng lồ lên tới hàng nghìn tỷ yên lại chảy vào tập đoàn Thế Hòa như nước đổ lá khoai.
Thế nhưng, thời kỳ kinh tế bong bóng đột ngột chấm dứt. Ngay khoảnh khắc quả cầu tuyết khổng lồ bị ném xuống mảnh đất tuyết đã tan, nó vỡ tan tành như bong bóng xà phòng.
Việc xoay vòng vốn cho bất động sản và cổ phiếu mua bằng công ty bình phong đột ngột dừng lại, giá trị bắt đầu sụt giảm trong chớp mắt. Số tiền đổ vào để mua cổ phiếu nhằm ngăn chặn sự sụp đổ cũng tan thành mây khói ngay lập tức.
Mặc dù vậy, Ise vẫn chưa mất đi "máu kinh doanh". Hắn càng đẩy mạnh chiến dịch "quyên góp" cho các chính trị gia, liên tục lên kế hoạch để họ thực hiện chính sách giảm lãi suất cơ bản.
Nếu lãi suất cơ bản giảm, ít nhất có thể ngăn chặn sự sụt giảm giá cổ phiếu, giá đất cũng sẽ chuyển sang tăng - đây không chỉ là suy nghĩ của riêng Ise, mà là nguyện vọng cấp thiết của toàn bộ giới xây dựng kinh tế, bao gồm cả các ngân hàng và tổ chức phi ngân hàng đang đầu tư vào tập đoàn Thế Hòa. Kết quả là, chẳng ai quan tâm đến việc lãi suất tiết kiệm cũng giảm theo, khiến những người sống dựa vào lương hưu càng thêm khốn cùng.
Tập đoàn Thế Hòa mà sụp đổ, ngân hàng chưa nói đến, vài công ty cùng ngành có giao dịch với nó chắc chắn sẽ bị buộc phải phá sản dây chuyền.
Như vậy, trong cảnh hỗn loạn không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Từ bên trong tập đoàn Thế Hòa, cũng có người buột miệng nói ra những chuyện xấu xa mà Ise đã làm. Trong số các nhà thầu bị tập đoàn Thế Hòa giáng đòn nặng nề, không chừng sẽ xuất hiện những kẻ dị biệt tuyệt vọng, đứng ra tố cáo những kẻ từng vơ vét túi riêng trong quá khứ. Đối với các chính trị gia, đó là những ngày tháng nơm nớp lo sợ.
Thậm chí còn lan truyền một tin đồn nghe như thật: những chính trị gia lớn của đảng cầm quyền liên tục có những phát biểu cứng rắn, kiểu như "dù có phải cách chức Thống đốc Ngân hàng Nhật Bản cũng phải giảm lãi suất cơ bản", có lẽ đây cũng là đang nói giúp cho Ise Daisuke.
Hiện tại, bàn tay của cơ quan công tố và cảnh sát sắp sửa vươn tới Ise Daisuke này rồi.
2
Vào ngày thứ Hai, vài ngày sau bữa ăn cùng Asami và Fujita tại nhà hàng Trung Hoa ở Hibiya, Kiyono Midori đã gặp Nishimura Yuichi. Nishimura gọi điện đến nơi làm việc của Midori, nói rằng nếu tiện thì cùng ăn tối.
Họ vẫn gặp nhau tại Shiseido Parlour trong tòa nhà quanh khu vực Hibiya. Nishimura đến trước Midori, vừa nhìn thấy khuôn mặt cô, liền giơ tay lên và kêu "A". Một cử động mang phong thái quý ông trung niên rất giống trong phim của Ozu Yasujiro.
"Không phải là có kế hoạch hẹn hò bí mật đấy chứ?"
Nishimura nói bằng giọng điệu vụng về. Có lẽ bản thân ông ta định đùa, nhưng ông ta không giống Fujita, kiểu đối thoại này rất không phù hợp với ông ta.
"Cháu không có kiểu người đó đâu ạ." Midori nghiêm túc phủ nhận.
"Vậy sao? Thế thì chú nói lời không phải rồi." Nishimura cố gượng cười, nói, "Với cậu ta thế nào rồi?"
"Chú nói cậu ta là ai cơ ạ? À, ý chú là Asami sao?"
"Đúng đúng, Asami. Chú thấy đó là một thanh niên tốt."
"Dạ, là người tốt, nhưng mà... nhưng mà, đâu có gì đâu ạ... chỉ là vì vụ án của cha cháu mà nhờ cậu ấy quan tâm giúp đỡ nhiều mặt thôi, không phải là mối quan hệ đặc biệt gì cả."
"Vậy sao? Không phải chuyện đó à? Anh trai cậu ta là tinh anh của Cảnh sát sảnh, chú nghĩ làm đối tượng của Midori thì không tồi... không được sao?"
"Chuyện là thế đấy ạ, kể cả cháu có tùy tiện nói được hay không được, thì Asami cậu ấy cũng đâu có quan tâm đến cháu."
Midori cười như thể kinh ngạc.
"Đâu có. Cô gái như cháu không nhiều đâu, ngay cả cậu ta cũng đánh giá cao cháu, nói theo kiểu dân dã thì cậu ta mê mẩn cháu rồi đấy. Theo chú thấy là vậy, nhưng mà..."
"Nói bậy, làm gì có chuyện đó. Mới hôm trước thôi, cháu lỡ miệng nói mấy câu kỳ quặc, bị cậu ấy giáo huấn cho một trận."
"Câu kỳ quặc? Như thế nào?"
"Dạ? Không được, không nói được, nói ra sẽ bị chú Nishimura coi thường mất."
"Chú sẽ không coi thường đâu. Vậy ra, Asami cậu ta coi thường cháu?"
"Không, không phải ạ, nhưng mà... tính cách cậu ấy sẽ không coi thường người khác đâu, chắc chắn là vậy."
"Ừm... Nếu Midori đã khẳng định như vậy, đúng rồi, là vì chuyện gì mà cháu bị cậu ấy giáo huấn? Cháu nhất định phải kể cho chú nghe."
Bị ánh mắt mỉm cười của Nishimura nhìn chằm chằm, Midori không biết phải làm sao.
"Là một chuyện kỳ lạ ạ."
"Ồ."
"Khi đang nói về chuyện AIDS, cháu lỡ miệng nói AIDS là một loại bệnh đặc biệt, thế là cậu ấy đã giáo huấn cháu rằng nói như vậy là không lịch sự với bệnh nhân."
"Ồ..." Nishimura nghe thấy điều nằm ngoài dự đoán, lộ vẻ mặt không biết phải làm sao, "Ra là vậy. Phải nói rằng, đây đúng là chính nghĩa độc đáo của cậu ta."
"Dạ, cháu cũng nghĩ vậy. Thời nay, người nói ra những lời như thế chẳng phải rất hiếm sao? Kiểu người này trong đám đàn ông ở công ty cháu tuyệt đối không có."
"Ngưỡng mộ cậu ta rồi à?"
"Dạ..."
Midori không kìm được mà trả lời rõ ràng, cô hơi hoảng loạn vì lời nói của chính mình, cô cảm thấy mặt mình đỏ bừng lên. Nishimura lộ ánh mắt đầy hứng thú pha chút mỉa mai rồi nói:
"Dù thế nào đi nữa, nhắc đến chuyện AIDS gì đó, hai cháu trò chuyện cũng lạ thật đấy!"
"Dạ? Dạ, đúng thật ạ."
"Tại sao hai người trẻ tuổi như các cháu lại lôi cái chủ đề không tao nhã này ra thế?"
"Đó là chuyện đó, là nói qua nói lại rồi bàn đến ạ. Chú Nishimura..."
Vừa nói Midori vừa nghĩ: "A, tiêu rồi" - nếu là bình thường, cô sẽ không hấp tấp như vậy, chắc chắn là vì nói đến chuyện của Asami nên lòng dạ xao động.
"Của chú? Cái gì?"
Nishimura ngạc nhiên rướn người về phía trước, nhìn vào mắt Midori.
"Nhắc đến chuyện của vợ chú Nishimura, thế là..."
"Chuyện nhà chú?"
"Dạ. Nói là vợ chú đã qua đời, thế là cậu ấy hỏi là bệnh gì."
"Ra là vậy..." Nishimura dời ánh mắt, cười khổ, "Thế là nói đến chuyện AIDS, phải không?"
"Không, không phải chuyện đó ạ. Liên quan đến cái này... nghĩa là, cậu ấy hỏi cháu vợ chú Nishimura qua đời như thế nào, cháu nói không biết... dạ đúng, đến tận bây giờ cháu vẫn không biết vợ chú Nishimura qua đời như thế nào." Midori như một chiến binh tìm thấy điểm đột phá để phản công, nói liên hồi, "Lúc đó cháu còn là một đứa trẻ, nhưng giờ thấy kỳ lạ: tại sao lúc đầu lại không tìm hiểu rõ ràng nhỉ? ...Hơn nữa, cứ cảm thấy cha và mẹ cháu dù cháu có hỏi thì họ cũng không nói cho cháu biết, nên có lẽ là do cháu tự mặc định: trực tiếp hỏi chú Nishimura chắc chắn là không lịch sự. Ừm, có phải vậy không ạ?"
"Không, đâu có chuyện đó."
Nishimura chậm rãi lắc đầu, sau đó như một bác sĩ thông báo bệnh nhân bị ung thư, không hề chớp mắt, khuôn mặt vô cảm nói:
"Vợ chú tự sát."
"Dạ?..."
Midori cảm thấy hơi thở hít vào bị nghẹn lại ở cổ họng.
"Đó là một ngày sau năm mới, lạnh thấu xương, đúng rồi, hình như cũng giống ngày hôm nay..."
Nishimura hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ.
Phía bên kia rìa công viên Hibiya, là khung cảnh nhìn thấy Hoàng cung, một trong những cảnh quan hiếm có ở Tokyo.
"Ừm... hỏi chú chuyện này... không, xin lỗi chú. Thôi vậy."
"Cháu muốn biết nguyên nhân cái chết à?"
Nishimura hướng ánh mắt lạnh lùng mà Midori chưa từng thấy về phía này.
Midori nghĩ: Cảm thấy một sự lạnh lẽo trong ánh mắt của Nishimura có lẽ là do mình ảo giác.
Khi nam phục vụ đến hỏi gọi món gì, Nishimura lộ nụ cười ôn hòa như thể không có chuyện gì xảy ra, gọi vài món ăn Pháp.
Giọng điệu hỏi Midori "Uống chút rượu vang được chứ" cũng không có gì khác lạ so với bình thường.
Tuy nhiên, nam phục vụ vừa đi, Nishimura lại nói tiếp: "Nguyên nhân cái chết của vợ chú là..."
"Không, chuyện này thôi bỏ đi ạ."
Midori lắc đầu nói.
Chỉ cần nghe nguyên nhân cái chết của phu nhân Nishimura là tự sát đã là quá đủ rồi, cô không còn tâm trạng nào để hỏi thêm chuyện gì nữa.
Thế nhưng, Nishimura lại lộ vẻ mặt bất cần đời như thể không định để Midori rời đi dễ dàng như vậy, tiếp tục nói:
"Vợ chú tự sát bằng khí thải ô tô."
"Dạ?..."
Ngực Midori khó chịu như thể chính cô cũng hít phải khí thải vậy.
"Dùng ống mềm dẫn khí thải vào trong xe rồi chết."
Nishimura nói bằng giọng điệu bình tĩnh như một hướng dẫn viên.
"Dạ? Thế thì trường hợp của cha cháu..."
"Đúng vậy, giống hệt nhau."
Rượu vang được mang đến. Nam phục vụ giải thích đây là "của năm 197x", nhưng Midori không biết gì về nhãn hiệu rượu vang. Đương nhiên, dù có biết, cô cũng không có tâm trí nghe phục vụ giải thích.
Nishimura nếm thử ly rượu phục vụ rót, làm bộ gật đầu cho họ xem.
"Cái này..." Nam phục vụ vừa đi, Midori liền nói, nhưng giọng nói đang run rẩy, "Đó thật sự là tự sát sao ạ?"
"Này, rượu vang gọi đặc biệt như thế này sẽ bị oxy hóa đấy, chuyện để lát nữa hãy nói, uống một ly trước đã!"
Nishimura thưởng thức uống cạn ly rượu, nhưng Midori chỉ uống một chút, chỉ làm ướt môi rồi đặt ly thủy tinh xuống bàn ăn.
"Sao thế?"
"Cô gái này, thật không còn cách nào với cháu mà!"
Nishimura cười khổ, rồi với vẻ mặt đó, ông ta dứt khoát nói.
"Hình như đúng là tự sát."
"Hình như?..."
"Đúng. Vì cảnh sát phán đoán như vậy mà."
"Nhưng mà..."
"Ừm, cũng có trường hợp của cha cháu, nên không thể đánh đồng, nhưng cũng không có cách giải thích nào khác."
"Di thư... có di thư không ạ?"
Midori lo lắng hỏi, cô không thể không làm rõ xem có điểm tương đồng với vụ tự sát của cha mình hay không.
Như thể chế giễu sự lo lắng của Midori, món khai vị được mang lên, cuộc đối thoại lại bị gián đoạn. Nishimura đối lập hoàn toàn với Midori, chậm rãi đưa thức ăn vào miệng, thưởng thức rượu vang.
Midori nhìn chằm chằm vào khóe miệng Nishimura, giục ông ta nói tiếp.
"Có di thư."
Nishimura nói như thể bất đắc dĩ, vẫn là giọng điệu lạnh lùng đó.
"Vậy nguyên nhân tự sát... trong di thư viết như thế nào ạ?"
"Nói đơn giản thì, chắc là tiền bạc."
"Là tiền ạ?"
"Đúng. Vợ chú giấu chú nợ nần, nói là cảm thấy tội lỗi vì chuyện này nên mới chết."
Cách nói tế nhị này khiến Midori để tâm:
"Cái này, chú nói 'nói là', nghĩa là gì ạ? Ý chú là nguyên nhân thực sự không phải cái này sao?"
"Chuyện này thì..."
Nishimura nghiêng đầu, cười mập mờ.
"Ăn đi."
Nishimura ra lệnh. Midori ăn cho có lệ một chút thức ăn trong đĩa khai vị, ngay lập tức đặt bộ dao nĩa cạnh nhau. Có lẽ vì bụng đói, Nishimura ăn hết sạch thức ăn, xé bánh mì, uống súp, bận rộn thể hiện sức ăn lớn của mình, tỏ vẻ không có ý định tiếp tục cuộc đối thoại.
"Nói về chuyện của Asami đi," khi đĩa súp được lấy khỏi bàn, Nishimura lại mở lời, nhưng phụ sự kỳ vọng của Midori, ông ta đổi chủ đề, "Về vụ án của cha cháu, cậu ta có nói là có phát hiện gì mới không?"
"Không ạ, cháu chẳng nghe nói gì cả."
"Ồ, vậy thì, cậu ta cũng giống như cảnh sát, đâm vào ngõ cụt rồi à?"
"Dạ, có lẽ..."
Midori vừa nói vừa đột nhiên nhớ ra một chuyện:
"A, nhắc đến ngõ cụt cháu mới nhớ ra, cháu có nói chuyện với Asami về việc cải tạo nhà của chú Nishimura."
"Nhà chú?"
Nishimura lộ vẻ ngạc nhiên.
"Dạ. Chắc là tháng 8 năm ngoái, chú Nishimura đã gọi điện cho cha cháu, nói những lời như vậy phải không ạ?"
"Dạ? Chú? Có chuyện đó sao?"
"Có ạ. Lúc cha cháu nghe điện thoại, cháu và mẹ cháu đều nghe thấy. Khi đó, cha cháu đã nói những câu như tường vách thế nào, cốt thép thế nào ạ."
"Tường vách... cốt thép..."
Nhíu mày phiền muộn, sau khi nhai lại vài lần trong miệng, Nishimura đột nhiên kêu "A" một tiếng, lộ vẻ mặt như vừa nghĩ ra điều gì đó.
"A, ra là vậy. A, đúng rồi, có lẽ là vậy."
Luôn cảm thấy đó là một nụ cười và cách nói che đậy.
"Được cháu nhắc mới nhớ ra, đúng là có một kế hoạch cải tạo nhà, nhưng từ sau đó, kinh tế suy thoái, kế hoạch bỏ dở giữa chừng, đến mức chú quên luôn là có chuyện này đấy."
Nishimura càng nói những lời biện minh như vậy, Midori càng cảm thấy Nishimura đang cố gắng che giấu điều gì đó.
"Vậy sao," Midori giả vờ như đang trầm tư, nói, "Lúc nghe điện thoại đó, cứ cảm thấy cha cháu dùng giọng điệu như thể đang bất hòa với chú Nishimura vậy. Đã xảy ra chuyện gì sao ạ?"
"Bất hòa? Không, không có chuyện đó... Kiyono đã nói những lời như vậy sao?"
"Không, không phải ạ, nhưng cứ cảm thấy hơi kỳ lạ, cha lộ khuôn mặt rất lo lắng, sau khi cúp điện thoại thì im lặng không nói một lời, như thể trầm tư một hồi lâu."
"Ồ, vậy sao?"
Nishimura dời ánh mắt, chuyên tâm ăn món cá nướng vừa được mang lên.
Sau đó không còn nói về chuyện "tự sát" của phu nhân Nishimura nữa, Midori mấy lần muốn nhắc lại chuyện này, nhưng mỗi lần nhìn thấy vẻ mặt của Nishimura đều nhận ra một sự từ chối, nên đành rút lui.
Trên đường về nhà, Midori gọi điện cho Asami từ bốt điện thoại công cộng ở nhà ga. Một tâm trạng không thể dứt bỏ, không thể giải tỏa nỗi lòng muốn làm như vậy.
"A." Asami để cô nghe thấy giọng nói sảng khoái như thường ngày.
"Vừa rồi chú Nishimura mời cháu ăn cơm ở Shiseido Parlour ạ."
Midori thở phào nhẹ nhõm, vô thức nói bằng giọng làm nũng.
"Ồ, là với Nishimura à?..." Asami dừng lại một chút, sau đó sảng khoái nói, "Thật đáng ngưỡng mộ đấy! Thế chắc là đã nghe được những câu chuyện thú vị lắm nhỉ?"
Tuy là lời nói vô tâm, nhưng Midori giật mình.
"Dạ, đủ mọi chuyện... nhưng sao cậu biết ạ?"
"Thì đương nhiên là biết rồi, vì mới ăn tối hôm trước thôi, đã lại gọi cháu đi ăn, thế thì chắc chắn là có chuyện muốn nói, hoặc có chuyện muốn dò hỏi cháu rồi."
"Dạ?..." Asami nói như thể đó là điều hiển nhiên, nhưng Midori kinh ngạc tột độ, không thể ngờ tới sẽ có suy nghĩ này, "Ra là vậy..."
"Ha ha ha, giọng điệu này, cháu có vẻ hoàn toàn không cân nhắc đến chuyện đó nhỉ?"
"Dạ, cháu chỉ nghĩ là mời một cô gái đáng thương đi ăn tối thôi mà..."
Midori cảm thấy hơi buồn, nghĩ rằng Nishimura đó lại ôm ấp dụng ý như vậy.
"Thế đã nói những chuyện gì?"
Asami hỏi bằng giọng điệu công việc.
"Ở đây nói hơi..."
Midori nhìn quanh bốn phía, ngập ngừng nói.
"Bây giờ là 8 giờ sao? ...Sẽ muộn một chút, giờ đến gặp cháu được không? Đương nhiên lúc về cháu sẽ đưa cháu."
Midori cảm thấy trong lời nói của Asami có một thứ gì đó không thể kháng cự, liền đáp "Dạ".
Ba mươi phút sau, Thúy và Thiển Kiến gặp nhau tại một quán cà phê gần ga Câu Nhân thuộc tuyến Sơn Thủ. Đó là một quán nhỏ, vẻ ngoài chẳng có gì đặc sắc. Thiển Kiến chọn nơi này vì nó nằm ở vị trí trung gian giữa hai người. Nếu không vì chuyện này, chắc hẳn cả đời Thúy cũng chẳng bao giờ đặt chân đến đây.
Thiển Kiến đã đến nơi, đang đứng đợi trước cửa quán. Anh vẫn mặc chiếc áo khoác khóa kéo đã bạc màu, nhìn qua cứ ngỡ anh chỉ có mỗi chiếc áo đó, hoặc giả đồ thay đổi cũng giống hệt nhau. Cả hai gọi cà phê. Thúy lập tức kể lại nội dung cuộc trò chuyện với Tây Thôn.
Trong lúc nghe Thúy tường thuật, Thiển Kiến giữ tư thế ngay ngắn, thỉnh thoảng lại "ừ, ừ" phụ họa như một học sinh gương mẫu đầy lễ phép.
"Vậy sao? Hóa ra là tự sát à!"
Sau khi nghe xong, Thiển Kiến lên tiếng trước.
"Chuyện này, cô đã nói với mẹ mình chưa?"
"Chưa. Ngoài anh ra, tôi chưa nói với bất kỳ ai cả."
"Có khi mẹ cô cũng không biết đâu."
"Dạ, tôi cũng nghĩ vậy. Nếu không, khi cha tôi qua đời, bà ấy đã nhắc đến chuyện này rồi."
"Thử hỏi xem mẹ cô có biết không, và lý do tự sát là gì, cô thấy thế nào?"
"Hả? Để tôi hỏi ư? Chuyện này tôi không làm được."
"Ồ? Tại sao?"
"Anh hỏi tại sao..." Thúy không biết phải trả lời thế nào, "Tôi sợ..."
"Sợ?"
"Vâng, đúng vậy. Chuyện này, tôi sợ lắm, không hỏi nổi."
Thúy nghiêm túc nói. Cô thầm nghĩ có lẽ mẹ mình không biết, nhưng cũng không loại trừ khả năng bà biết việc phu nhân Tây Thôn tự sát bằng khí thải ô tô. Nếu biết mà không nói, thì chỉ có thể suy đoán rằng bà có lý do gì đó không muốn cho Thúy biết.
Dù là một nỗi bất an không thể gọi tên, nhưng với Thúy, nó giống như một bức tường kiên cố không thể vượt qua.
"Ha ha ha..." Thiển Kiến ngả người ra sau ghế cười lớn.
(Đến cảm xúc của người khác cũng không hiểu, thật vô tâm...) Thúy cảm thấy bất mãn, nhưng Thiển Kiến đột ngột thay đổi thái độ, rướn người về phía trước, dùng giọng điệu nghiêm nghị nói:
"Nếu sợ phải biết sự thật, thì đừng hòng truy cứu chân tướng vụ án của cha cô."
"Đâu có. Việc tự sát của phu nhân Tây Thôn và cha tôi chẳng liên quan gì cả, hoàn toàn là hai chuyện khác nhau mà."
"Sao lại không liên quan? Tại sao cô có thể khẳng định như vậy?"
"Anh hỏi tại sao..."
"Tự sát bằng khí thải ô tô, phương pháp này có lẽ chẳng có gì lạ, nhưng hai vụ tự sát xảy ra ngay bên cạnh cô đều dùng cách này, thì phải coi đây là một vụ án cực kỳ hiếm gặp. Tôi nghĩ ít nhất việc ngay từ đầu đã kết luận không liên quan là một sai lầm đáng tiếc..."
"Chuyện gì mà事例 với chẳng事例, nói chuyện cứ như một nhà khoa học ấy." Thúy cau có nói.
"Xin đừng giận, tôi chỉ mong cô lấy hết can đảm để nhìn thẳng vào sự việc. Nếu không, cô sẽ chẳng thấy được gì cả, thậm chí ngay cả những thứ trước mắt cũng không thấy." Thiển Kiến nói như thể đang khiển trách.
Sau đó là một khoảng lặng. Thiển Kiến vừa đưa cà phê lên miệng, vừa nghịch bao thuốc lá chưa châm, rõ ràng là đang chờ Thúy tự mình nói ra điều gì đó.
Trong khoảng lặng ấy, lòng Thúy vừa oán hận Thiển Kiến, vừa có chút cảm giác luyến tiếc, tất cả đan xen vào nhau.
"Giả sử..." cuối cùng Thúy cũng lên tiếng, "Giả sử cái chết của cha tôi và cái chết của phu nhân Tây Thôn có liên quan, thì rốt cuộc là chuyện gì?"
"Không biết." Thiển Kiến trả lời ngay lập tức, như thể đã chuẩn bị sẵn câu trả lời này, "Tôi nghĩ chắc không có liên quan trực tiếp, nhưng giả sử cái chết của phu nhân Tây Thôn không đơn thuần là tự sát, thì..."
"Hả? Ý anh là, bà Tây Thôn cũng bị giết?"
"Có nghi ngờ đó là điều đương nhiên. Vì tình trạng của cha cô, và cả vụ tự sát của tài xế thủ tướng xảy ra từ rất lâu trước đây, nhìn vào bối cảnh thì cực kỳ giống nhau. Hơn nữa, việc cảnh sát đơn giản xử lý là tự sát cũng giống hệt nhau mà." Thiển Kiến mỉm cười nói.
3
Vụ "tự sát của tài xế thủ tướng" mà Thiển Kiến nhắc đến, Thúy hoàn toàn không biết. Lúc xảy ra án, Thúy vẫn còn là học sinh tiểu học. Nhưng khi nghe Thiển Kiến kể lại, biết được vụ án đó giống hệt "vụ tự sát" của cha mình, cô cảm thấy một nỗi sợ hãi mới lạ lùng.
"Vụ án trong quá khứ đó và vụ án của cha tôi có liên quan đến nhau sao?"
"Không rõ, nhưng tôi nghĩ là có."
Trái ngược với tâm trạng nghiêm trọng của Thúy, Thiển Kiến nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng:
"Nghe nói thủ đoạn của cùng một hung thủ thường có tính nhất quán. Một lần trót lọt, hung thủ sẽ nếm được vị ngọt và có xu hướng lặp lại hành vi đó."
"Vậy, người sát hại cha tôi chính là cùng một hung thủ với vụ án mười lăm năm trước sao?"
"Có lẽ kẻ trực tiếp ra tay không phải là một, nhưng tình trạng đứng sau lưng thì giống nhau, nhìn như vậy chắc không sai đâu."
"Tình trạng đứng sau lưng này là..."
"Có lẽ gọi là thế lực tà ác đứng sau lưng thì đúng hơn. Dù thành viên chính phủ như thủ tướng có thay đổi, nhưng những con quỷ đang quậy phá trong hậu trường giới chính trị và tài chính vẫn còn sống, chắc chắn là vậy."
"Anh nói 'quỷ', là chỉ ai? Là nhân vật đứng trong bóng tối sao?"
"Không, không phải chỉ đích danh nhân vật nào, mà là chỉ tâm thái. Tôi không muốn cho rằng người làm chính trị đều xấu, có lẽ chỉ là một nhóm nhỏ những kẻ tham vọng và bất lương làm điều ác, nhưng dù là ai, trong lòng cũng ẩn giấu con quỷ, có thể nó sẽ tùy tiện lộng hành."
"Ồ..." Thúy nhìn chằm chằm vào Thiển Kiến, "Anh đúng là giống một nhà tâm lý học, còn nói cả những lời triết lý nữa."
"Ha ha ha, phục cô luôn! Từ nhà khoa học giờ lại thành nhà tâm lý học!" Thiển Kiến đỏ mặt vì ngại.
"Nhưng mà, nhìn anh không giống người sẽ nói những lời đó. Anh lại suy nghĩ những điều sâu xa mà người như tôi chẳng bao giờ nghĩ tới, thật khiến người ta kinh ngạc!"
"Được cô khen trực diện thế này, tôi không biết trả lời sao cho phải. Nhưng với tư cách là một fan cuồng trinh thám, không phải nhà khoa học cũng chẳng phải nhà tâm lý học, tôi thấy ba vụ 'tự sát bằng khí thải ô tô' này đều nằm trên một đường thẳng. Mười lăm năm trước, tám năm trước, và năm ngoái - khoảng cách đều đặn như vậy, giống như có ẩn ý gì đó."
"A, thật sự là vậy." Thúy cũng không khỏi rùng mình.
"Trong vụ án mười lăm năm trước, dù giữa viện kiểm sát và cảnh sát có ý kiến bất đồng, nhưng cơ quan điều tra rốt cuộc vẫn xử lý là tự sát. Đây có lẽ là một sai lầm không thể cứu vãn. Nó không chỉ dừng lại ở vụ án đó, mà còn gây ảnh hưởng trọng đại đến phương châm điều tra của cảnh sát sau này." Thiển Kiến trở lại vẻ nghiêm túc, "Đối với hung thủ, có lẽ nó liên quan đến một niềm tin: nếu sử dụng thủ đoạn này, đó sẽ là một tội ác không tì vết. Nói trắng ra, nếu cơ quan cảnh sát đưa ra kết luận khác nhau cho hai vụ án có tình trạng hoàn toàn giống hệt nhau, thì chính cảnh sát sẽ tự bóc trần phương pháp và phán đoán sai lầm của vụ án trước. Vì vậy, như thể tự thắt cổ mình, có lẽ chân tướng sẽ mãi mãi không được làm sáng tỏ."
"Có chuyện đó sao?"
"Không thể khẳng định là không. Nó giống như tiền lệ trong các bản án vậy, trên thực tế, sở cảnh sát Hỷ Đa Phương cũng đưa ra kết luận tương tự mà."
"Cũng phải..." Vẻ mặt Thúy trở nên u sầu, "Nhưng dù hung thủ vụ cha tôi và hung thủ vụ mười lăm năm trước có liên quan, cũng không thể tưởng tượng nổi việc bà Tây Thôn tự sát lại liên quan đến chuyện này. Bởi vì dù tài xế thủ tướng và cha tôi có khả năng liên quan đến âm mưu chính trị, tài chính, thì trường hợp của bà Tây Thôn chẳng phải bản chất hoàn toàn khác sao?"
"Đúng vậy, nếu sự thật bà ấy tự sát vì nợ nần thì có lẽ không liên quan thật."
"..."
Thúy im lặng. Cô chợt nhớ lại giọng điệu mơ hồ của Tây Thôn khi nói về nguyên nhân vợ tự sát. Hình như là tự sát - nói là chết vì cảm thấy tội lỗi do nợ nần - cách nói nào cũng bao hàm cảm giác thực tế có lẽ không phải như vậy.
(Thực tế đó là gì chứ?)
Trong lúc Thúy trầm tư, Thiển Kiến cũng không lên tiếng. Trong quán chỉ có một cặp đôi, có lẽ vì chuyện gì đó phức tạp nên họ đang ghé tai thì thầm. Tiếng nhạc không lời phát ra, hương cà phê lan tỏa, không khí này thật không tương xứng với chủ đề đầy sát khí kia.
Thúy muốn giải thoát khỏi nỗi đau này, cuối cùng lên tiếng:
"Có phải trong lòng ai cũng ẩn giấu một con quỷ không?"
Thiển Kiến nhìn Thúy, gật đầu, nửa đùa nửa thật nói:
"Đúng vậy, ngay cả trong người tôi cũng thực sự trú ngụ một con quỷ xuất sắc, trong người cô, và cả trong người Tây Thôn nữa..."
Nghe những lời như nhìn thấu tâm can mình của Thiển Kiến, Thúy hoảng hốt:
"Tây Thôn?... Phải không? Trong người Tây Thôn cũng có quỷ sao?..."
Thúy lẩm bẩm, đột nhiên cảm thấy một nỗi bất an khó hiểu.
"Chắc chắn không phải là... anh không được nghi ngờ chuyện của Tây Thôn chứ..."
Thay cho câu trả lời, Thiển Kiến mỉm cười, hơi ngả người ra sau, tránh ánh mắt của Thúy. Tư thế đó trông như đang xác nhận nỗi bất an của cô.
"Là chuyện gì?..."
Thúy hỏi, không phải với Thiển Kiến, mà là với chính sự dao động của bản thân. Nghi ngờ Tây Thôn, dù chỉ là một chút, rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Người bạn thân thiết của cha, người mà từ nhỏ cô đã gọi là "chú Tây Thôn". Rốt cuộc cô đang nghi ngờ điều gì ở chú Tây Thôn chứ?
Trong lòng Thúy, cùng với việc nghi ngờ Tây Thôn, sự không tin tưởng đối với Thiển Kiến lại đang lan rộng với tốc độ nhanh hơn.
"Anh Thiển Kiến, anh là người đáng sợ thật đấy." Thúy nhíu mày lộ liễu.
"Ôi chao." Thiển Kiến cười khổ, phát ra tiếng thở dài đầy bối rối như một ông lão, "Từ nhà khoa học đến nhà tâm lý học, giờ lại là người đáng sợ sao?"
"Vì anh quá lạnh lùng."
"Vậy sao?... Không, có lẽ là vậy, thế này đúng là lạnh lùng thật." Thiển Kiến lộ vẻ mặt bi thương.
Bị Thúy nói là "lạnh lùng, người đáng sợ", điều đó giáng một đòn khá mạnh vào Thiển Kiến. Thúy nghĩ nói như vậy là đương nhiên, bản thân Thiển Kiến cũng không ngờ sự việc đã đi đến mức coi Tây Thôn là đối tượng nghi vấn.
"Thiển Kiến, nói cho tôi biết được không?" Thúy nhìn chằm chằm Thiển Kiến, truy hỏi, "Anh nghi ngờ Tây Thôn về chuyện gì?"
"Không biết." Thiển Kiến chỉ có thể trả lời như vậy.
"Cái gì mà không biết..." Thúy cắn môi, "Nhưng chẳng phải Tây Thôn là người đó sao? Dù có sự giới thiệu của Fujita, nhưng chẳng phải ngay từ đầu ông ấy là người đã nhờ anh Thiển Kiến vén màn bí ẩn vụ án của cha tôi sao?"
"Đúng vậy, xét về ý nghĩa đó, Tây Thôn không hơn không kém chính là 'nhân vật ít đáng nghi nhất' thường thấy trong tiểu thuyết trinh thám. Thế nhưng..." Thiển Kiến bối rối nói thêm, "Nhưng, cũng chính vì thế, có thể suy nghĩ ngược lại: ông ấy là nhân vật phù hợp nhất với hung thủ..."
"Hung thủ gì chứ..." Thúy nhún vai, người run lên.
"Tôi không hề nói Tây Thôn là hung thủ." Thiển Kiến vội vàng phủ nhận.
"Dù vậy, vì lý do đó... lý do đó mà nghi ngờ người khác, thật quá khiếm nhã!"
"Không, không đơn thuần là lý do thông thường đó."
"Hả? Vậy là sao?"
"Ừm, thật đau đầu quá..." Thiển Kiến cảm thấy bối rối từ tận đáy lòng. Anh vẫn chưa quyết định được liệu giai đoạn này có nên nói hết với Thúy hay không.
"Chuyện là thế này, cuối năm ngoái, tôi từng nhờ Tây Thôn cung cấp thông tin về tập đoàn Thế Hòa."
Thiển Kiến lấy hết can đảm, quyết định nói ra.
Anh kể cho Thúy nghe những chuyện sau: Bản fax Tây Thôn gửi đến từ máy fax của một công ty tên là "Tsuki"; "Tsuki" thực chất là công ty bình phong của Sơn Xuyên Tổ, có quan hệ cực kỳ thân thiết với tập đoàn Thế Hòa; "Tsuki" bị nghi ngờ tuồn hàng nghìn tỷ khoản vay bất hợp pháp, quay ngược lại giới chính trị dưới dạng tiền quyên góp đen; và khi Thiển Kiến hỏi về tình hình "Tsuki", Tây Thôn lộ vẻ dao động bất thường, lại còn tỏ ra kỳ lạ như muốn che giấu quan hệ giữa mình và "Tsuki".
Với Thúy, nội dung những lời này chắc chắn khiến cô chấn động. Sau khi Thiển Kiến nói xong, cô ngẩn người hồi lâu.
Trong phim cũ có bộ phim tên là "The Fallen Idol", hồi nhỏ cô từng xem trên tivi, nội dung không nhớ rõ lắm, nhưng Thúy dành cho Tây Thôn một sự tin tưởng tuyệt đối. Thế nhưng, Tây Thôn bây giờ chính là "thần tượng sụp đổ" đó. Không, không chỉ Thúy, bản thân Thiển Kiến cũng không khỏi bối rối và tự ghê tởm chính mình.
"Nếu không có chuyện của 'Tsuki'." Thiển Kiến không thể không phân bua, "Tôi nghĩ yếu tố nghi ngờ Tây Thôn chắc chẳng còn chút nào. Bản fax gửi cho tôi chính là từ 'Tsuki', trung tâm của vụ án Thế Hòa, đây chỉ có thể coi là hành động bất cẩn không giống phong cách của Tây Thôn. Có lẽ Tây Thôn cũng kinh ngạc, đến tôi cũng thấy bối rối vô cùng." Thiển Kiến nói với vẻ phẫn nộ.
"Từ chỗ cô, khi nghe cha cô nói về chuyện cải tạo nhà trong cuộc điện thoại gọi cho Tây Thôn, khi cô tình cờ nghe thấy từ 'tường', 'khung thép', tôi chợt nảy ra liên tưởng."
Thiển Kiến nói về liên tưởng của mình: "Kabe" có thể là nghị sĩ Kabe, cái gọi là "khung thép", có thể là nhà sản xuất khung thép của tập đoàn Thế Hòa.
"Nhưng, tôi vẫn..." Thúy như bị đánh gục, chán nản, vừa thở dài vừa nói, "Nghi ngờ Tây Thôn, tôi không làm được."
"Tôi hiểu." Thiển Kiến cũng thấu hiểu lòng Thúy, thương cảm nói, "Vì vậy, thời gian trước tôi không định nói chuyện này với cô. Nhưng nếu bảo tôi không nghi ngờ gì thì là nói dối. Hiện tại vẫn chưa rõ nghi ngờ Tây Thôn điều gì, nghi ngờ thế nào, nhưng ít nhất sự tin tưởng 100% dành cho Tây Thôn từ trước đến nay đã sụp đổ là sự thật không thể chối cãi, cũng là chuyện sớm muộn gì cũng phải nói."
"Tôi hiểu rồi."
Thúy trả lời như thể đang đáp lại lời thúc giục của chủ nợ, sau đó u sầu đứng dậy.
Đêm hôm đó, Thiển Kiến và Thúy kết thúc cuộc gặp trong sự không vui, giống như chia tay sau một cuộc cãi vã. Trên đường đưa về nhà ở Cưu Chi Cốc, Thúy hầu như không nói lời nào ngoài những câu cần thiết. Chưa nói đến Thiển Kiến, Thúy chắc chắn đang mang trong mình một tâm trạng giống như thù địch với anh.
Nhưng vài ngày sau, Thúy gọi điện đến.
"Chuyện đó, tôi đã hỏi mẹ tôi rồi." Sau vài lời xã giao, Thúy nói bằng giọng ủ rũ. Cái gọi là "chuyện đó", tất nhiên là về nguyên nhân cái chết của phu nhân Tây Thôn.
"Vẫn như anh Thiển Kiến nói, mẹ tôi dường như không biết gì cả. Tôi vừa hỏi, bà ấy đã nói: 'Nhắc mới nhớ, bà ấy mất vì bệnh gì ấy nhỉ?'"
"Cha cô có từng nhắc đến chuyện đó với bà không?" Thiển Kiến hỏi.
"Có thì có, nhưng cha tôi dường như không trả lời rõ ràng. Tính cha tôi không biết nói dối, nên chắc cũng không bịa ra tên bệnh giả nào đâu. Mẹ tôi thì là người lạc quan, tôi nghĩ bà ấy cũng không truy hỏi đến cùng chuyện này."
"Tôi hiểu rồi. Cảm ơn cô đã gọi cho tôi."
"Này, Thiển Kiến..." Thúy phát ra âm thanh như muốn níu kéo.
"Vâng, chuyện gì vậy?"
"Đêm hôm trước tôi chưa nói với anh, nói thật, tôi cũng cảm thấy có chút gì đó gần như nghi ngờ Tây Thôn, dù chỉ là một chút."
"Ồ."
"Về nguyên nhân cái chết của vợ chú ấy, chú ấy nói nghe rất lạ, nào là 'hình như là tự sát', nào là 'nghe nói nguyên nhân là nợ nần', cứ cảm thấy chú ấy không tin là tự sát, ngược lại còn dùng giọng điệu phủ nhận."
Thiển Kiến vừa trả lời như không có chuyện gì, vừa suy ngẫm về ý nghĩa thực sự trong lời nói của Tây Thôn.
4
Thúy nói Thanh Dã Lâm Thái liên tục nhắc đến "Kabe" trong cuộc điện thoại với Tây Thôn, nếu "Kabe" này là nghị sĩ Kabe, thì rốt cuộc Thanh Dã Lâm Thái đang nói gì với Tây Thôn?
Suy nghĩ của Thiển Kiến luẩn quẩn ở đây. Theo lời Thúy, cha cô đã nói những câu đại loại như "Kabe không sao chứ?". Lời nói đó như chứa đựng sự lo lắng của Thanh Dã, lo lắng cho mối quan hệ giữa người bạn thân thiết ba mươi năm Tây Thôn và nhân vật trung tâm phía "vụ án Thế Hòa" là Kabe.
Đêm đó, Thiển Kiến chặn người anh trai về muộn, hỏi về công ty Đại Nhật Đông Công Nghiệp.
"Đại Nhật Đông Công Nghiệp?" Dương Nhất Lang nhíu mày quay lại. Phản ứng bối rối giống hệt khi Thiển Kiến hỏi về "Tsuki".
"Đại Nhật Đông Công Nghiệp sao thế?"
"Nói thẳng ra là, có liên quan đến 'vụ án Thế Hòa' lần này không."
"Ồ. Đã hỏi như vậy, chẳng lẽ chú nắm được sự thật mới nào rồi?" Dương Nhất Lang hỏi ngược lại.
"Không, không phải vậy đâu." Thiển Kiến cười khổ. Muốn đối phó với sự cáo già của anh trai, bản thân mình cũng phải trở nên lão luyện hơn, "Nếu Đại Nhật Đông Công Nghiệp liên quan đến 'vụ án Thế Hòa', thì tôi nghĩ có thể cân nhắc nhiều tình huống, nên..."
"Ví dụ như?"
"Không, vì đây là giả thuyết dựa trên giả thuyết, nên nếu cả hai không có liên quan gì thì việc suy nghĩ cũng vô nghĩa."
"Ừm..." Dương Nhất Lang hừ mũi. Có lẽ khi bất mãn với cấp dưới ông cũng làm thế này, nhưng Thiển Kiến không phải cấp dưới, nên không cảm thấy gì, thậm chí còn bày ra tư thế chờ đợi cục trưởng cục hình sự nhượng bộ, tỏ thái độ khiêm tốn. Dương Nhất Lang im lặng quay lưng đi vào thư phòng. Cửa mở toang. Thiển Kiến như bị dẫn dụ, vào theo sau, khép cửa lại.
"Đại Nhật Đông Công Nghiệp đối với tập đoàn Thế Hòa là một thiên địch." Dương Nhất Lang nói sau khi cửa đóng kín hoàn toàn.
"Thiên địch?" Anh em Thiển Kiến đứng giữa thư phòng không quá lớn, đối mặt nhau.
"À, có lẽ nói hai bên ở trong mối quan hệ thiên địch thì đúng hơn." Dương Nhất Lang nói rồi ngồi xuống ghế xoay trước bàn làm việc. Thiển Kiến quay lưng vào giá sách, ngồi trên một chiếc ghế đẩu gỗ tròn dùng để gác chân. Như vậy, anh ở vị trí nhìn xuống anh trai.
"Đại Nhật Đông Công Nghiệp là doanh nghiệp lớn đại diện cho Nhật Bản, là thương hiệu lâu đời tám mươi năm, nhưng tập đoàn Thế Hòa so với Đại Nhật Đông Công Nghiệp lại là sự tồn tại giống như một doanh nghiệp phất lên nhanh chóng. Đáng lẽ là đối thủ không đáng để tâm, nhưng giờ lại bị đặt vào tình thế không thể nói như vậy. Tức là, trong khi Đại Nhật Đông Công Nghiệp ngồi vững như núi, chậm chạp làm ăn, thì tập đoàn Thế Hòa đã trỗi dậy, từ một công ty bất động sản địa phương, bỗng chốc trở thành đối thủ có lĩnh vực kinh doanh đụng độ trực diện với Đại Nhật Đông Công Nghiệp. Tất nhiên, dù quy mô doanh nghiệp chênh lệch rất lớn, nhưng khi tham gia vào các dự án mới liên quan đến quốc gia, tỉnh thành, Đại Nhật Đông Công Nghiệp thường xuyên tụt hậu. Từ năm kia đến năm ngoái, lợi nhuận của Đại Nhật Đông Công Nghiệp giảm mạnh, dù là do tình trạng đặt hàng không phải dự án công chiếm đa số, nhưng đây là kết quả của việc phải cạnh tranh với tập đoàn Thế Hòa trong mọi phương diện."
"Nhưng, dù chậm chạp làm ăn, nhưng một Đại Nhật Đông Công Nghiệp danh giá lại ngoan ngoãn đi sau Thế Hòa, chuyện này thật lạ!" Thiển Kiến nghiêng đầu.
"Ừm, chú cũng nghĩ vậy?" Dương Nhất Lang nói vẻ bất ngờ.
"Tất nhiên rồi. Dù tôi là kẻ mù kinh tế, nhưng mức độ này tôi hiểu. Mối liên hệ giữa giới tài chính, doanh nghiệp lớn và giới chính trị, nếu không có chính biến, thì không thể dễ dàng lay chuyển như vậy được."
"Nói đúng lắm." Dương Nhất Lang gật đầu mạnh, "Điều này có thể nói tương tự trong vụ án tham nhũng công ty L và vụ án liên quan đến công ty A. Khi doanh nghiệp mới nổi mưu đồ đánh bại thế lực cũ, cưỡng ép tham gia vào dự án mới, luôn làm những việc không thỏa đáng ở đâu đó. Đằng sau sự trỗi dậy nhanh chóng của tập đoàn Thế Hòa tất nhiên cũng có chuyện như vậy. Nhưng dù thế, một doanh nghiệp lớn như Đại Nhật Đông Công Nghiệp liên tiếp thất bại trong cạnh tranh với tập đoàn Thế Hòa, đây là điều khó có thể tin được bằng lẽ thường."
"Có chuyện gì sao?"
"Hửm?"
"Có quỷ kế à?"
"Chuyện này thì..."
"Cảnh sát không lẽ không nắm được gì sao?"
"Không..." Cục trưởng Cục Cảnh sát nghiêm nghị lắc đầu, "Những việc có thể lường trước được - ví dụ như việc lộ kế hoạch kinh doanh trước thời hạn là điều có thể xảy ra, nhưng nếu chỉ dựa vào mỗi điểm này thì chưa chắc đã chiếm được ưu thế tuyệt đối trong quan hệ cạnh tranh. Thế nhưng, tập đoàn Seiwa luôn đi trước Dai-Nichi-To Industrial một bước, hoàn thiện môi trường tiếp nhận đơn hàng một cách vượt trội, ngay cả khi đấu thầu cũng không bao giờ thua kém bất kỳ ai vào phút chót, vì thế chỉ có thể nói là chuyện không tưởng."
"Ý ngài là, thông tin đã bị rò rỉ từ bên trong tập đoàn Dai-Nichi-To Industrial?"
"Chuyện này thì..." Lần này ông lộ rõ vẻ giả ngốc, ngay lập tức bắt đầu phản công, "Ngược lại là Mitsuhiko, vì muốn truy tận gốc rễ đến mức này, chắc hẳn là cậu đã nắm được thông tin gì đó rất quan trọng về tập đoàn Dai-Nichi-To Industrial rồi phải không?"
Asami cố tình mím môi cười như thể có ẩn ý.
"Không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng như lần trước đã nói, nghi vấn lần này liên quan đến những thế lực hắc ám và xã hội đen, cho nên, hành động hấp tấp là rất nguy hiểm."
"Tôi biết. Nhưng kể từ đó, hoàn toàn không thấy bóng dáng kẻ khả nghi nào lảng vảng quanh đây nữa."
"À, là bọn chúng biết cảnh sát đang bảo vệ cậu nên mới sợ đấy. Xã hội đen sợ nhất là cảnh sát, vì chúng biết rất rõ sự đáng sợ của cảnh sát khi họ thực sự nghiêm túc."
"Ra là vậy..."
"Sao thế? Trông cậu không vui lắm nhỉ, là lòng tốt không được đón nhận sao?"
"Đâu có. Tôi rất cảm kích anh."
Asami thực hiện một nghi thức chào kính với anh trai mình.
Nửa sau tháng Giêng, những ngày tháng bề ngoài tưởng chừng bình lặng cứ thế trôi qua. Phía cơ quan kiểm sát, cảnh sát và đối tượng điều tra là tập đoàn Seiwa đều không có động tĩnh gì lớn, đặc biệt là cảnh sát dường như đang chờ đợi thời cơ.
Nghị sĩ Kabe Sojiro lấy lý do đau ốm để vắng mặt tại nghị viện. Thư ký Moriuchi, người bị tấn công cùng với Kabe, cũng tạm thời được giải thoát khỏi các cuộc thẩm vấn của cảnh sát, hiện giờ đến cả nơi ở cũng không rõ.
Đối mặt với dự luật mới về trấn áp bạo lực sắp được thi hành, xã hội đen cũng im hơi lặng tiếng. Mọi thứ dường như đông cứng lại, nhưng sâu bên dưới, người ta vẫn cảm thấy có thứ gì đó đang rục rịch, thời gian cứ thế trôi đi.
Asami đến thăm Tổng biên tập Fujita của tạp chí "Du lịch và Lịch sử" vào một ngày thứ Sáu ngay sau tiết Lập xuân. Anh đến với danh nghĩa bàn bạc về loạt phim mới mang tên "Phố phường Nhật Bản", nhưng cuộc thương thảo kết thúc chóng vánh, Asami lập tức dùng giọng điệu thản nhiên hỏi về chuyện của bà Nishimura:
"Nghe nói vợ của Nishimura tự sát, có phải không?"
"Hả?..."
Trong khoảnh khắc, Fujita như thể nghĩ mình nghe nhầm điều gì đó, nhìn Asami với ánh mắt ngẩn ngơ như một đứa trẻ hư bị giáo viên chất vấn.
"Cậu nói cái gì?"
"Là nguyên nhân cái chết của vợ Nishimura. Nghe nói là tự sát, đúng không?"
"Cậu đang nói gì vậy?..."
Fujita há hốc miệng, rồi phẫn nộ nói:
"Đùa cũng phải có chừng mực chứ! Tại sao lại nói lời nhảm nhí đó?!"
"Hả? Vậy ra anh cũng không biết sao?"
"Đã bảo là không biết! Vợ Nishimura cái gì chứ..." Fujita vừa mới bắt đầu lớn tiếng đã vội vàng để ý xung quanh rồi hạ thấp giọng, "Là tự sát, rốt cuộc cậu nghe từ ai?"
"Thật đáng kinh ngạc..." Asami như thể đang gặp ác mộng, "Chính Nishimura đã nói như vậy. Nói nguyên nhân cái chết của vợ là tự sát, hơn nữa còn là tự sát bằng khí thải ô tô."
"Tự sát bằng khí thải ô tô?..."
"Vâng, ông ta nói vậy. Không, tôi không nghe trực tiếp từ Nishimura, mà nghe gián tiếp từ Kiyono Midori, nhưng tôi không nghĩ cô ấy nói dối."
"Nói lời nhảm nhí... bị điên rồi à?!"
"Anh nói bị điên, là chỉ ai vậy?"
"Ai? Là cái kẻ nói ra những lời đó... Midori thực sự đã nói như vậy sao?"
"Thật. Tôi sẽ không nói dối chuyện này đâu. Không, ai cũng sẽ không nói dối chuyện này. Vì Midori không nói dối, vậy chắc chắn là Nishimura đã nói như thế, chỉ có thể coi đây là sự thật. Dẫu vậy, dù là Nishimura hay Midori, nghĩ thế nào cũng không thể bị điên được."
"Nếu vậy, chắc chắn là Asami cậu có chút không bình thường, hoặc là tai óc của tôi có vấn đề."
"Không, tôi rất bình thường, đầu óc anh Fujita chắc cũng không vấn đề gì. Việc Midori nghe được lời đó từ Nishimura là sự thật, chỉ là chuyện tự sát, không chỉ Midori mà cả mẹ cô ấy cũng không biết, nghe nói vẫn luôn tưởng là qua đời vì bệnh cấp tính."
"Đúng, chính là như vậy. Không, không phải tưởng, vợ Nishimura chết vì viêm gan cấp tính, nguyên nhân có thể là do truyền máu hay gì đó."
Trong giọng điệu của Fujita cảm nhận được một điều gì đó không thể phủ nhận.
"Thật kinh ngạc..." Lần này đến lượt Asami há hốc miệng, "Rốt cuộc là sao đây? Nên tin lời ai đây?"
"Cái đó còn phải hỏi sao! Lời tôi là đúng."
"Vậy thì, tại sao Nishimura lại nói với Midori chuyện không hề có thật đó?"
"Hỏi tôi thì tôi cũng đâu có biết. Không, Nishimura sẽ không nói càn như vậy - tôi nghĩ là thế, nhưng mà..."
Fujita có vẻ không mấy tự tin, cuối câu nói trở nên mơ hồ.
Asami muốn truy hỏi thêm Fujita nhưng cũng còn do dự.
Hai người ngồi đối diện nhau với tâm trạng khó chịu, im lặng một lúc.
"Tóm lại..." Fujita nói, "Giả định vợ Nishimura là tự sát - hơn nữa là tự sát bằng khí thải ô tô, thì khi Kiyono chết hẳn phải liên quan đến chủ đề này chứ. Không, ngay cả khi Nishimura không hé răng, tôi cũng sẽ nói với cậu như vậy."
"Nhưng chẳng phải sẽ có trường hợp anh không biết sự thật sao? Nghĩa là, Nishimura luôn giấu kín nguyên nhân cái chết của vợ hay gì đó."
"Sao có thể..."
Fujita chột dạ bĩu môi.
"Vậy tôi muốn hỏi, lúc vợ Nishimura lâm chung, Fujita anh có mặt ở đó không?"
"Không, không có mặt..."
"Vậy chẳng phải không thể nói lời khẳng định sao?"
"Nhưng giả định là tự sát bằng khí thải ô tô, đương nhiên sẽ trở thành tin tức rồi. Không chỉ vậy, cảnh sát cũng sẽ không thể không đến lấy lời khai."
"Chẳng phải sao..."
"Trước hết, loại chuyện này ngay cả Kiyono cũng chẳng nói gì cả. Tôi là kẻ ngốc, nên có thể bị che mắt, nhưng đến cả Kiyono mà cũng không hề hay biết, điều đó là tuyệt đối không thể."
Fujita khẳng định một cách mạnh mẽ.
Không thể không nghĩ rằng đúng như Fujita nói. Trong bất kỳ trường hợp nào, đối với sự việc "tự sát bằng khí thải", cảnh sát không thể không tiếp xúc với những người liên quan, truyền thông cũng không thể không đưa tin chút nào.
"Nhưng, nếu là vậy, tại sao Nishimura lại nói dối với Midori?..."
"Đúng vậy, vấn đề chính là ở đó." Fujita sắc mặt nghiêm nghị, gật đầu mạnh, "Tên Nishimura này đang tính toán gì vậy? Hơn nữa không phải với kẻ thô lỗ như tôi, mà lại nói nhảm với Midori như vậy, cái gì mà nguyên nhân cái chết giống với cha của Midori..."
Fujita phẫn nộ kéo điện thoại trên bàn lại, dùng động tác thô bạo quay số của tập đoàn Dai-Nichi-To Industrial.
Nhưng Nishimura không có ở đó.
"Đi công tác rồi, nghe nói là đi Toyama."
"Toyama..."
Giọng Asami trở nên bất an.
"À... ừm? Nếu là Toyama, sẽ xảy ra chuyện gì sao?"
Fujita nhìn chăm chú hỏi.
"Không, không phải chuyện này, lúc đó cũng... nghĩa là, khi vụ án của Kiyono xảy ra, nếu tôi nhớ không nhầm, Nishimura cũng đang đi công tác ở Toyama."
"Chẳng phải sao..."
Fujita cũng như bị lây sự bất an đó.