Vọng Tộc Phong Lưu

Lượt đọc: 242 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
Đến tận cửa tát vào mặt

❊ ❊ ❊

Kỷ Ninh hiên ngang sải bước tới gần đại môn Kỷ phủ, bốn tên gia nô vạm vỡ canh giữ tại cổng cũng phát hiện ra Kỷ Ninh.

"Mau nhìn xem, tên phế vật về rồi kìa." Khi Kỷ Ninh còn cách đại môn Kỷ phủ hơn hai trượng, một trong số các gia nô Kỷ phủ nhắc nhở ba tên còn lại: "Chúng ta có nên thả hắn vào không?"

"Nói nhảm! Chỉ bằng loại phế vật vong ơn bội nghĩa như hắn mà cũng xứng bước vào đại môn Kỷ phủ chúng ta sao?!" Ba tên gia nô còn lại lập tức khinh bỉ, coi thường đáp.

Trong lúc bốn tên gia nô này thảo luận, Kỷ Ninh đã đi tới gần đại môn Kỷ phủ. Chúng vênh váo hống hách tiến lên, chặn đường Kỷ Ninh với khuôn mặt đầy khinh miệt và coi thường.

"Cút ngay!" Không đợi bốn tên gia nô kia lên tiếng, Kỷ Ninh đã trầm giọng quát.

Tiếng quát này khí thế mười phần, bốn tên gia nô Kỷ phủ không khỏi biến sắc: "Kỷ Ninh, đây là Kỷ phủ, không đến lượt ngươi làm càn! Ngươi đã không còn là người của Kỷ phủ nữa rồi!"

Đại Vĩnh triều đẳng cấp nghiêm ngặt, chúng tuy sau lưng chửi Kỷ Ninh là phế vật nhưng tuyệt đối không dám mắng hắn trước mặt. Chưa kể Kỷ Ninh từng là thiếu gia của Kỷ phủ, chỉ riêng công danh Tú tài trên người hắn cũng đủ khiến chúng không dám nhục mạ trực diện.

"Chát!"

Hai tiếng tát vang dội liên tiếp vang lên, hai tên gia nô Kỷ phủ đứng gần Kỷ Ninh nhất lập tức bị tát bay sang một bên. Hai tên còn lại nào ngờ Kỷ Ninh vừa lên tiếng đã ra tay tát người, nhất thời đứng hình tại chỗ.

Chỉ thấy Kỷ Ninh tát bay hai tên gia nô vẫn chưa chịu dừng tay, hắn bước tới một bước lớn, "chát chát" tiếp tục tát bay hai tên gia nô đang ngơ ngác còn lại.

"Hừ! Chỉ mấy con chó giữ cửa như các ngươi mà cũng dám chặn đường bổn thiếu gia ư?!"

Kỷ Ninh liếc xéo bốn tên gia nô đang lộ vẻ sợ hãi, hừ lạnh một tiếng, rồi chắp tay sau lưng, hiên ngang bước vào đại môn Kỷ phủ.

Hà An và Vũ Linh vội vàng đuổi theo.

Bốn tên gia nô bị tát sưng vù mặt mũi trơ mắt nhìn ba người Kỷ Ninh đi hẳn vào trong đại môn Kỷ phủ, không dám ngăn cản thêm.

"Làm sao bây giờ?" Một tên gia nô nhìn chằm chằm bóng lưng Kỷ Ninh đầy oán độc, nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Tên gia nô cầm đầu nhanh chóng nói: "Lỗ Thạch, ngươi lập tức chạy đi bẩm báo với Đại quản gia, ta sẽ theo sau tên phế vật đó để nhắc nhở người trong phủ. Vương Tứ, Lưu Vượng, các ngươi tiếp tục giữ cổng!"

Ba tên gia nô còn lại lập tức vâng lời.

Sau khi vào cổng Kỷ phủ, Kỷ Ninh dẫn Hà An và Vũ Linh đi thẳng về hướng Thấm Viên.

Tên gia nô đi theo phía sau từ xa không ngừng gào lớn: "Không xong rồi, Kỷ Ninh về làm loạn rồi! Không xong rồi, Kỷ Ninh về làm loạn rồi!..."

Tiếng kêu truyền đi, cả Kỷ phủ lập tức xôn xao, gần như tất cả gia nô, nha hoàn đều đổ xô ra ngoài, ùn ùn kéo tới chỗ ba người Kỷ Ninh.

Tuy nhiên, bọn họ không dám ngăn cản Kỷ Ninh.

Bọn họ tuy khinh bỉ, mắng nhiếc Kỷ Ninh là phế vật vong ơn bội nghĩa, nhưng không ai dại dột đi chọc vào cái đinh Kỷ Ninh cả. Vả lại đó cũng chẳng phải việc của họ, đa số chỉ là hóng chuyện mà thôi.

Vì thế, họ chỉ tạo thành một đám đông đi theo sau Kỷ Ninh, chỉ trỏ bàn tán không ngớt.

Hà An và Vũ Linh nhìn thấy đám gia nô nha hoàn đông đảo theo sau đang nhìn mình chằm chằm, không khỏi sởn gai ốc, lạnh toát mồ hôi lưng, chân cẳng mềm nhũn run rẩy, suýt chút nữa không bước nổi. Họ nhìn về phía Kỷ Ninh phía trước, thấy bóng lưng hắn hiên ngang bước đi, kiên định không chút sợ hãi, lập tức lấy lại dũng khí, bám sát theo sau Kỷ Ninh.

Trên con đường Kỷ Ninh trầm mặt, mặc kệ đám đông gia nô nha hoàn theo sau, đi thẳng về phía Thấm Viên để tính sổ với Kỷ Kính, tên gia nô tên Lỗ Thạch kia đã chạy đi báo tin cho Đại quản gia Kỷ phủ.

Đại quản gia Kỷ phủ sau khi biết tin, sắc mặt trầm xuống, lập tức rảo bước đi thỉnh thị tộc trưởng Kỷ Trạch.

Với tư cách là Đại quản gia Kỷ phủ, những gì ông ta suy tính đương nhiên hơn hẳn đám gia nô nha hoàn, sao dám tự tiện hạ lệnh xử lý Kỷ Ninh.

Kỷ Trạch nghe xong báo cáo, không lấy làm lạ, trực tiếp nói: "Hắn muốn làm loạn thì cứ để hắn làm loạn một lần, miễn là đừng quá quắt. Lập tức truyền lệnh xuống, cấm kẻ dưới ra tay với hắn."

Ông ta cho rằng Kỷ Ninh chỉ vì không cam tâm bị đuổi khỏi Kỷ phủ nên mới quay về gây rối. Dù sao thì trong mắt ông, Kỷ Ninh vẫn là loại công tử bột bùn loãng không trát được tường, việc bị đuổi rồi quay về làm loạn mới đúng với dự liệu của ông. Ông dự định để Kỷ Ninh quậy phá hai ba lần, chiếm đủ lý lẽ, sau này nếu còn tới gây sự sẽ trực tiếp tống cổ ra ngoài.

Tất nhiên, làm vậy là vì nể thân phận đặc biệt của Kỷ Ninh mà thôi, nếu là đệ tử khác bị đuổi khỏi Kỷ phủ, chẳng cần ông ta lên tiếng, Đại quản gia đã trực tiếp ra lệnh gia nô tống khứ kẻ đó đi rồi.

"Tuân lệnh!" Đại quản gia Kỷ phủ hành lễ đáp.

Rời khỏi đại sảnh, Đại quản gia lập tức ra lệnh cho tên gia nô trẻ tuổi bên cạnh chạy đi thông báo lệnh cấm đụng vào Kỷ Ninh, sau đó ông ta mới thong thả đi về phía Kỷ Ninh đang ở.

Kỷ Ninh đi một mạch tới Thấm Viên, trực tiếp dùng sức tung một cước "bình" một tiếng đạp văng cổng viện.

"Kỷ Kính, cút ra đây cho ta!" Bước chân dũng mãnh tiến vào Thấm Viên, Kỷ Ninh quát lên, âm thanh như sấm rền mùa xuân, ánh mắt như mũi nhọn băng giá quét qua cả tòa viện.

Tòa viện này vốn là của hắn, giờ đây bị Kỷ Kính chiếm mất, nhiều vật dụng bày biện bên trong đã bị thay thế, gần như thay đổi hoàn toàn diện mạo.

Trương Minh đang ở trong phòng, nhân việc buổi chiều dẫn người gây chuyện đánh Hà An mà đang mời công xin thưởng với Kỷ Kính, nghe thấy động tĩnh liền nói: "Thiếu gia, để tiểu nhân ra ngoài xem đứa nào gan hùm mật gấu dám tới đây làm loạn! Đánh chết hắn!"

Nói xong, hắn lập tức quay người lao ra khỏi cửa phòng, kinh ngạc nhìn thấy Kỷ Ninh đang đứng giữa sân.

"Kỷ Ninh, ngươi thật to gan, dám chạy tới đây làm loạn!" Hắn đột nhiên nhìn thấy Kỷ Ninh, không khỏi bốc đồng, quên mất thân phận, lập tức xông tới trước mặt Kỷ Ninh, chỉ vào mũi hắn mà chửi bới đầy hống hách.

"Chát!"

"Á——"

Một tiếng tát đinh tai nhức óc vang lên, Trương Minh hét thảm một tiếng, cả người bị Kỷ Ninh tát bay ra ngoài một trượng, ngã mạnh xuống đất, mặt sưng vù, đầy miệng máu me, hàm răng vàng hầu như bị đánh rụng hết.

Kỷ Ninh nổi trận lôi đình ra tay, vận dụng kình lực của Thái Cực Quyền. Không chỉ là lực của cánh tay, mà là lực phát ra từ lòng bàn chân, đi qua đầu gối, đùi, hông, cột sống, xoắn xuýt toàn thân hợp thành một luồng kình lực tát ra.

Dám lôi kéo gia nô Kỷ phủ khác gây chuyện đánh Hà An, lại còn dám chỉ vào mũi hắn mà sủa càn, Kỷ Ninh đương nhiên ra tay không lưu tình.

Tát bay Trương Minh vẫn chưa hả giận, Kỷ Ninh bước tới, dùng sức giẫm mạnh một cước lên bàn tay phải mà lúc nãy hắn đã dùng để chỉ mũi mình, rồi dùng sức nghiền đi nghiền lại.

"Á——" Trương Minh không khỏi phát ra tiếng hét thảm thiết xé lòng.

Chỉ thấy dưới đế giày đang nghiền qua nghiền lại của Kỷ Ninh, máu chảy lênh láng, thịt nát bấy, để lộ ra mảnh xương trắng hếu vỡ vụn, máu me vô cùng đáng sợ.

Đám gia nô nha hoàn vây xem nhìn cảnh đó không khỏi tê cả da đầu, lần lượt quay mặt đi, không dám nhìn thẳng. Nha hoàn nhát gan thậm chí sợ đến mức hét toáng lên.

Cuối cùng, tiếng hét thảm của Trương Minh cũng dừng bặt, hắn đã bị đau đến ngất lịm.

Lúc này Kỷ Ninh mới nhấc chân lên, quay người đối diện với Kỷ Kính đang bước ra từ trong nhà.

"Kỷ Ninh, tên phế vật kia! Dám đánh người của ta!" Kỷ Kính xông tới trước mặt Kỷ Ninh, chỉ vào mũi hắn, hung dữ mắng, "Ngươi chết chắc rồi!..."

"Chát!" Một tiếng tát vang dội vang lên, Kỷ Kính không khỏi "á" một tiếng đau đớn, lập tức bị Kỷ Ninh tát bay ra ngoài.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:16
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »