4 tháng 6
Sau một cuộc đối thoại căng thẳng như lâm đại địch, bà cụ lần thứ hai vào phòng phẫu thuật.
Hôm nay Lão Nhị chủ trì ca mổ. Lão Đại nói dạo này tay nghề mình không tốt, mổ xẻ gì cũng toàn bị rò dịch não tủy, nên để Lão Nhị làm ca phẫu thuật đơn giản này để "đổi vận".
Hôm nay Mỹ Tiểu Hộ kể một tin rất chán nản, bảo mẹ cô bị đột quỵ nhẹ, nửa người hơi liệt, phải thuê hộ lý chăm sóc vì cô bận, không có thời gian.
Mỹ Tiểu Hộ nói: "Mấy người có biết chi phí sinh hoạt ở thành phố này bây giờ thế nào không? Thuê một người giúp việc, loại không cần chăm người bệnh nhé, làm giờ hành chính, không có tí kinh nghiệm nào, giá khởi điểm là một ngàn tám. Ngày đầu tiên giặt hỏng cái váy lụa của tôi, ngày thứ hai làm cái áo blouse trắng của tôi nhuộm thành màu xanh. Chưa từng dùng lò vi sóng hay tủ khử trùng bao giờ, cái quạt thông gió mới đến đã vặn trượt ốc. Tôi vất vả lắm mới đào tạo cho cô ta làm được việc thì cô ta nghỉ! Mới làm được một tháng, sang nhà khác đã tăng lương, bảo là có kinh nghiệm rồi, thành hai ngàn! Mấy người có tin nổi không?
Tôi làm việc ở bệnh viện này, phải ba năm mới được mức tăng lương đó, người ta mới làm một tháng đã đạt được rồi! Mấy người có biết bây giờ thuê một hộ lý, loại không có kinh nghiệm chăm sóc, một tháng bao nhiêu tiền không? Bốn ngàn! Bây giờ tôi chỉ muốn xin nghỉ việc về nhà chăm mẹ tôi, còn đỡ tốn kém hơn trả tiền thuê người giúp việc. Tôi đã rơi xuống tầng lớp nghèo khó nhất của cái thành phố này rồi, còn chẳng bằng cả người giúp việc nữa."
Tôi bận rộn đục lỗ trên lớp vỏ não, Lão Nhị thì đang mổ ở vùng bụng.
Lão Nhị cười hì hì trả lời cô ấy: "Cho nên, mục tiêu cả đời của các cô y tá là gả cho một bác sĩ. Thế là có thẻ ăn dài hạn rồi. Nghề của tụi mình, người thì hơi đào hoa chút, tiền thì hơi ít chút, nhưng việc làm ổn định, lại còn tăng theo thâm niên, càng già càng có giá. Mỹ Tiểu Hộ à, hai đứa mình bây giờ kẻ góa vợ người góa chồng, chi bằng ghép đôi đi! Tôi thấy cô rất hợp làm vợ tôi đấy, nhất là cái trình độ xử lý 'xe buýt công cộng' của cô ấy!"
Đột nhiên Lão Nhị hét lớn một tiếng: "SHIT! Thủng ruột rồi!" Cả phòng chết lặng.
Lão Đại vốn đang đi lại bên ngoài, nhanh chóng chạy lại hỏi: "Có chuyện gì thế?"
"Lật thuyền trong mương rồi. Bà cụ bị dính ruột, thành ruột lại giòn, đụng vào như miếng khoai tây chiên Pringles vậy. Thủng rồi." Lão Đại cũng chết lặng. Càng sợ xảy ra chuyện thì nó lại cứ xảy ra.
Lão Nhị ủ rũ bước ra khỏi phòng phẫu thuật. Ngoài cửa là người nhà bệnh nhân đang sốt ruột chờ đợi. Bên hông bà cụ treo túi chất thải, dáng vẻ lờ đờ. Người con trai của bệnh nhân gần như ngất xỉu: "Không thể nào? Mổ não, gây ra rò dịch não tủy, đặt một cái ống dẫn lưu, giờ lại làm thủng ruột! Các người lấy mẹ tôi ra làm thí nghiệm à! Bây giờ thế này thì phải làm sao?"
Lão Đại nói: "Đây thực sự là tai biến phẫu thuật. Chúng tôi cũng rất lấy làm tiếc."
"Các người ngoài hai chữ tai biến, đáng tiếc ra thì còn biết nói gì nữa? Các người tự nói xem, mẹ tôi bây giờ thế này thì ai chịu trách nhiệm?"
Lão Đại nói: "Anh yên tâm, chúng tôi sẽ xử lý tốt những vấn đề này. Vài ngày nữa, ruột sẽ từ từ hồi phục thôi."
"Không được! Đây phải tính là sai sót y khoa chứ? Đây phải tính là các người thái độ không nghiêm túc chứ? Các người ăn hại à? Nếu là mẹ anh, tôi cứ chọc một dao bên đông, xẻ một dao bên tây thế này, anh có chấp nhận được không? Các người quá không coi mạng sống bệnh nhân ra gì rồi! Đây là con người đấy! Không phải thí nghiệm sống!"
Lão Nhị bước tới nói: "Ca mổ là do tôi làm, anh đừng cãi nhau với anh ấy. Trách nhiệm là ở tôi, không phải ở anh ấy." Lão Nhị đẩy Lão Đại ra. Lão Đại muốn kéo Lão Nhị sang một bên, nhưng Lão Nhị ngăn anh ta lại.
"Bác sĩ nào mà chẳng muốn bệnh nhân khỏe mạnh bình an xuất viện? Khối u của mẹ anh, lúc mới đến, chính anh cũng biết là rất khó mổ. Chính anh khăng khăng đòi mổ, thì hậu quả này anh phải chấp nhận chứ!"
"Tôi chấp nhận là chấp nhận bệnh tình của mẹ tôi! Không phải sự sơ suất cẩu thả của các người! Nếu ca phẫu thuật đầu tiên anh làm mẹ tôi chết trên bàn mổ, coi như anh giỏi! Tôi ký tên tôi chấp nhận! Bây giờ hết chọc bên đông lại rạch bên tây, trên một nhát dưới một nhát, anh coi mẹ tôi là cái quần rách chắc, chỗ nào cũng vá víu?"
"Loại người như anh, tôi gặp nhiều rồi. Anh chỉ chấp nhận thành công, không chấp nhận thất bại, chỉ muốn tốt chứ không muốn xấu. Tôi nói cho anh biết, nếu ca đầu tiên bà cụ mà chết trên bàn mổ, anh có tha cho chúng tôi không? Anh cũng sẽ không tha đâu. Lúc cầu cạnh thì mặt mũi thảm thương hết mức, đến khi xảy ra chuyện thì lật mặt không nhận người! Đã bảo với anh từ trước rồi, nếu không chấp nhận được thực tế thì đừng có mổ!"
"ĐM mẹ mày! Mày nói tiếng người đấy à? Loại bác sĩ mặt dày như mày tao cũng gặp nhiều rồi! Cả ngày chỉ biết tiền tiền tiền, một ngày mổ bao nhiêu ca, nhận bao nhiêu phong bì? Lúc cần tiền thì nói ngon nói ngọt, lúc cần chịu trách nhiệm thì rũ bỏ sạch trơn, cái gì cũng không liên quan. Các người làm bác sĩ, cái này không chịu trách nhiệm, cái kia không chịu trách nhiệm, chẳng lẽ bắt tao chịu trách nhiệm à! Không được, chuyện hôm nay không thể bỏ qua như thế này được! Tao sẽ kiện các người!"
"Anh kiện đi! Anh cứ kiện thoải mái! Anh kiện đi đâu tôi cũng không sợ, phong bì với chả phong bì, anh gào to như thể tôi nhận của anh bao nhiêu tiền ấy! Mẹ anh làm ba ca phẫu thuật, tôi có nhận một đồng phong bì nào của anh không? Nói rõ cho anh biết, đây là tai biến!" Lão Nhị và người nhà bệnh nhân sắp đánh nhau tới nơi.
Người nhà bệnh nhân ngẩn người, quay sang đám đông đang vây xem xung quanh nói: "Lời hắn nói các người nghe hết cả rồi nhé, làm chứng cho tôi. Chính vì hắn không nhận phong bì, nên mới để mẹ tôi hết chọc dao bên trái lại rạch dao bên phải, không có tí nhân tính nào, đào đường còn nhanh hơn cả công trường thành phố! Đây đâu phải bệnh viện, đây là lò mổ!!"
Tôi sợ quá, vội tách hai người ra, bảo họ bình tĩnh lại.
Người nhà bệnh nhân đến văn phòng, giận dữ nói: "Đưa bệnh án ra đây, tôi phải mời chuyên gia xem, tôi phải kiện các người!"
Tôi vội rót cho ông ta ly nước, bảo ông ta bớt giận, đồng thời bảo y tá lấy bệnh án cho ông ta. Đúng lúc này, Tổ trưởng đến, hỏi han tình hình xong, rất ôn hòa nói: "Trường hợp này của anh, chúng tôi cũng không ngờ tới, chúng tôi cũng rất lấy làm tiếc. Nhưng anh nghe tôi nói này, anh cứ đi hỏi bất cứ đâu cũng được, đây chắc chắn không phải là sai sót y khoa."
"Sai sót y khoa là nói về những việc gây ra do sơ suất cẩu thả. Ví dụ như, người còn chưa lên bàn mổ, đặt ống nội khí quản nhầm vào thực quản, phổi không có khí nên chết ngạt, ví dụ như, đáng lẽ là u não trái, mổ nhầm sang não phải. Đó mới là sai sót không thể chối cãi. Trường hợp của mẹ anh, chỉ có thể gọi là tai biến. Chúng tôi không có chỗ nào sơ suất, cũng không có ý định hại bà, tình huống không may thì biết làm sao được? Tôi phân tích nhé, bà lớn tuổi rồi, ruột khá mỏng và giòn, chỉ cần không cẩn thận một chút là dễ bị thủng. Thôi thế này đi, anh cũng đừng tức giận, đừng lo lắng, bớt giận đi, chuyện đã đến nước này rồi. Vài hôm nữa đợi tình hình bà cụ ổn hơn, tôi sẽ đích thân lên bàn mổ thực hiện phẫu thuật vá lại cho bà, cũng không phải phẫu thuật gì to tát đâu, nhanh thôi."
"Bệnh viện mỗi ngày mổ bao nhiêu ca, anh bảo ca nào cũng thành công thì là không thể, luôn có những chỗ chưa hoàn thiện, chỉ cần sau đó chúng tôi cố gắng bù đắp, cuối cùng bệnh nhân khỏe lại là được rồi, anh nói có phải không?"
Người nhà bệnh nhân vẫn rất khách sáo với vị Giáo sư già, sự tôn trọng hiện rõ trên mặt: "Giáo sư à! Không phải chúng tôi làm loạn, nhiều tình huống ông cũng biết đấy, vốn dĩ là một ca phẫu thuật không lớn, bây giờ càng làm càng tệ, nhà tôi sắp khánh kiệt rồi, phí phẫu thuật lại chẳng rẻ, chúng tôi đều là hộ nghèo..."
"Ý của anh chúng tôi hiểu mà. Thôi thế này, lần phẫu thuật tới, tôi sẽ tìm cách lấy tiền từ quỹ của tổ hoặc quỹ đề tài ra chi trả, không để các anh phải gánh thêm gánh nặng kinh tế, anh thấy sao? Chuyện này phải nói rõ trước, không phải là chúng tôi thừa nhận sai sót đâu nhé! Đây là vì mọi người đều xuất phát từ góc độ của bệnh nhân, để giải quyết vấn đề nên chúng ta mỗi bên nhượng bộ một bước. Nếu anh không đồng ý thì chúng tôi cũng không thể làm ca phẫu thuật này được."
"Chuyện này..." Người nhà miễn cưỡng đồng ý.