Hôn nhân giữa bác sĩ và y tá thường dễ đổ vỡ hơn. Bởi khi bác sĩ còn trẻ, không có sự lựa chọn, không có thời gian, đành phải ở bên y tá. Nhưng theo năm tháng và danh vọng tăng lên, đến tuổi trung niên, vị thế bác sĩ hiển hách, người cầu cạnh nhiều hơn, trong khi y tá không có gì thăng tiến, rất nhanh bác sĩ sẽ cảm thấy không còn tiếng nói chung, khoảng cách xa dần, thế là phải ly hôn.
Ly hôn, luôn có lý do của nó. Chẳng liên quan gì đến việc cưới ai.
25 tháng 3
Tiểu Lôi bị đánh cách đây hai hôm. Mặt mày sưng húp, tím bầm. Lúc tôi đến nơi, kẻ gây rối đã bị 110 đưa đi. Tôi thực sự muốn giết lũ khốn đó!
Vẫn là bệnh nhân xuất huyết não lần trước, vì một vạn tệ mà năm ba hôm lại đến gây rối. Hôm kia là ca trực đêm, họ mang theo hung khí, kéo một đám đông đến, bác sĩ trốn trong phòng không dám ra, họ liền xông vào quầy trực y tá đánh Tiểu Lôi một trận.
Đuôi mắt Tiểu Lôi phải khâu ba mũi, miệng sưng vều như quả đào, chân bị bầm dập mô mềm, hồn bay phách lạc. Tôi đi cùng cô ấy đến đồn công an lấy lời khai.
Dù tôi dỗ dành thế nào, cô ấy cũng từ chối mở lời, cũng không muốn về nhà, có lẽ cô ấy không muốn cha mẹ nhìn thấy bộ dạng này của mình.
Người trong khoa muốn đến thăm, cô ấy đều từ chối, một mình trốn trong phòng tôi, không ăn không uống, không khóc không nói. Tôi rất khó chịu, không biết phải giúp cô ấy thế nào.
Hôm qua nhận được thông báo từ Sở Y tế cấp trên, yêu cầu chúng tôi lấy đại cục làm trọng, nhấn mạnh sự hài hòa, trả lại tiền cho bệnh nhân là coi như xong chuyện. Nếu không cứ ngày nào cũng đến gây sự, chỉ vì một vạn tệ, người ngoài nhìn vào rất khó coi, chúng tôi cũng không thể ngày nào cũng dây dưa với họ.
Lúc họp khoa, mọi người đều rất bất bình. Thứ nhất không đồng ý bồi thường, yêu cầu bệnh nhân tự đi kiện, chúng tôi sẵn sàng tiếp chiêu, thứ hai là phải kiện họ tội cố ý gây thương tích. Nếu ai đó chỉ cần không hài lòng một chút với việc điều trị mà đều dẫn người đến đập phá, thì sự an toàn thân thể của chúng tôi làm sao được bảo đảm? Thế nào là hài hòa? Hài hòa không thể đánh đổi bằng sự an toàn của chúng tôi. Mạng của nông dân là mạng, còn mạng chúng tôi không phải là mạng sao? Nếu lần nào cũng kết thúc bằng việc chúng tôi nhượng bộ, sau này bệnh viện sẽ là nơi không còn uy tín nữa, ai cũng có thể tùy tiện nghi ngờ chẩn đoán của chúng tôi. Mỗi bước chẩn đoán của chúng tôi, dù có rõ ràng đến đâu, cẩn trọng đến mức nào, cũng không thể bảo vệ chính mình, vậy thì cái nghề này, không làm cũng chẳng sao!
Khoảng thời gian này, các bác sĩ ngồi phòng khám đều không mấy vui vẻ. Hễ ai đến khám bệnh, đều được kiểm tra toàn diện, không bỏ sót bất kỳ sai sót nào, tránh để sau này phát sinh tranh chấp.
Người với người cứ thế mà đối đầu nhau. Chúng tôi cũng biết hơn 90% bệnh nhân đều là người lương thiện, thấu tình đạt lý, nhưng chúng tôi không thể đoán được ai là 10% sẽ gây chuyện. Để tự bảo vệ mình, phòng bệnh hơn chữa bệnh, tất cả mọi người đều bị mặc định là bệnh nhân gây rối. Phim chụp của bệnh viện tuyến hai mà bạn mang đến, chúng tôi không công nhận, chỉ số bạn mới đo hôm qua, hôm nay phải làm lại, chúng tôi chỉ công nhận kết quả do thiết bị của bệnh viện chúng tôi đo được.
Nếu tôi có lòng tốt tiết kiệm tiền cho bạn, dựa vào trực giác mà bớt làm một hạng mục kiểm tra, vạn nhất xui xẻo đúng vào phần đã tiết kiệm đó xảy ra vấn đề, trách nhiệm chắc chắn là của tôi. Tôi không muốn gánh vác bất kỳ trách nhiệm nào nữa, cả những thứ tôi nên gánh và không nên gánh.
Tất cả lòng trắc ẩn của tôi, cứ thế mà bị hủy hoại.
Tiết 32: Tâm Thuật (32)
Hôm nay nghe Giáo sư Vương nói trên bàn mổ: "Hắn tự yêu cầu điều trị bảo tồn, thì tôi điều trị bảo tồn cho hắn."
"Bệnh đó sao có thể điều trị bảo tồn?! Việc chỉ cần mổ một dao là xong, cứ kéo dài như vậy sẽ chết người đấy!"
"Hắn chết vì bệnh, đó là chuyện của hắn. Vạn nhất tôi yêu cầu hắn mổ rồi xảy ra chuyện, thì đó là chuyện của tôi. Bây giờ thái độ của tôi với bệnh nhân là: anh là Thượng đế, anh là ông chủ, anh là người tiêu dùng, anh nói cho tôi biết, anh muốn thế nào? Anh muốn mổ? Được, tôi mổ cho anh, nhưng xin anh tự chịu toàn bộ trách nhiệm. Anh không muốn mổ? Được, vậy thì không mổ, anh cũng đừng đến bệnh viện chúng tôi chữa, tránh việc bị nói là chữa chết. Tôi tuyệt đối sẽ không đưa ra bất kỳ lời khuyên chuyên môn nào cho anh ta. Bất kỳ câu nào tôi nói thừa, sau này đều có thể trở thành lý do khiến tôi bị đánh."
Oán hận cứ như vậy mà tích tụ lại.
Một con sâu làm rầu nồi canh.
Ngành nghề nào cũng có người tốt kẻ xấu, nhưng chắc chắn là người tốt nhiều hơn kẻ xấu. Nếu thế giới này người tốt ít kẻ xấu nhiều, thì đã loạn từ lâu rồi.
Nhưng chính mấy kẻ xấu đó lại dán nhãn nghi ngờ lên tất cả những người tốt.
Lòng tốt không được đền đáp. Cho nên, chúng tôi không cần tốt bụng nữa.
Hôm nay khoa đi bồi thường tiền, một vạn tệ, mang theo cả nỗi đau đớn và sỉ nhục.
Lãnh đạo cũng không hỏi han Tiểu Lôi, mặc kệ cô ấy nghỉ ngơi. Phó chủ nhiệm bảo tôi khuyên nhủ Tiểu Lôi, bảo cô ấy dĩ hòa vi quý, đừng kiện nữa, rút đơn đi! Mọi người đều biết cô ấy là nạn nhân, phải chịu ấm ức, nhưng đây chính là hiện thực.
Sau khi về, tôi cảm thấy rất khó mở lời với Tiểu Lôi.
Lòng tôi lạnh lẽo vô cùng, tôi phải suy nghĩ lại lý do mình chọn nghề này lúc ban đầu.
Cư dân mạng: Thấy Tiểu Lôi bị đánh, cảm xúc rất nhiều. Gần mười năm trước, chồng tôi từ Nhật Bản du học về nước, được phân về khoa Thần kinh, tuy không phải khoa phẫu thuật nhưng tỷ lệ tử vong cũng rất cao. Ngày đầu tiên đến khoa báo danh, y tá trưởng không giới thiệu phòng bệnh thế nào, mà trước hết giới thiệu cửa sổ và cửa sau phòng trực bác sĩ mở thế nào, nói là để phòng ngừa việc bị người nhà bệnh nhân đánh khi trực ca. Y tá trưởng còn đích thân diễn tập cách chạy trốn, cái vẻ nghiêm túc đó làm chồng tôi buồn cười. Về nhà còn đùa với tôi rằng, hôm nào em nhận được điện thoại bảo anh bị đánh, thì nhớ đến bệnh viện thăm nhé.
Nhưng kể từ ngày đầu tiên anh ấy trực ca độc lập, anh ấy đã hiểu ra đây không phải đùa, mà là sự thật. Từ đó, mỗi lần anh ấy trực đêm tôi đều lo lắng. May là chỉ trụ được một năm, rồi lại phải ly hương.
Nhắc đến chuyện lại ra nước ngoài, có liên quan một chút đến buổi họp lớp của anh ấy.
Vừa mới du học về nước không lâu, từ phòng bác sĩ đi ra, một quý bà ăn mặc thời thượng chào hỏi anh ấy rất lịch sự: "Thầy × chào anh!" (không biết nghe ai nói là tiến sĩ mới du học về). "Tôi là đại lý dược phẩm của ××××, nếu anh kê thuốc ××××, một hộp có thể chiết khấu ××× tệ."
Chồng tôi gắt gỏng bảo cô ta, nếu thuốc của các cô hiệu quả, không cho hoa hồng tôi cũng kê, thuốc không tốt, cho bao nhiêu tôi cũng không kê.
Lúc họp lớp, chồng tôi thảo luận chuyện này với bạn học, một người anh em thân thiết trước kia nói: "Ông bạn à, tôi thấy ông nên ra nước ngoài lần nữa đi, ở đây không còn phù hợp với ông nữa rồi."
Chẳng mấy tháng sau, đã phải uống rượu chia tay rồi, anh ấy quả thực đã không còn thích hợp với xã hội này nữa, anh ấy là kiểu người có khả năng thích nghi khá kém.
Tiết 33: Tâm Thuật (33)
26 tháng 3
Hôm nay Tiểu Lôi đã từ chức. Đây là tình huống tôi đã sớm dự liệu được.
Điều tôi không dự liệu được là cô ấy chia tay với tôi.
Tôi nghĩ, quyết định của cô ấy là đúng. Đối với một người đàn ông không có khả năng bảo vệ cô ấy, đối với một người đàn ông ngoài bận rộn ra chẳng thể cho cô ấy được gì, đối với một người đàn ông sau khi cô ấy bị đánh đã không có can đảm cầm búa đi báo thù giúp cô ấy, đối với một người đàn ông sau khi cô ấy phải chịu ấm ức đã truyền đạt lại ý kiến của lãnh đạo, bảo cô ấy đừng kiện kẻ làm hại mình, thì không xứng làm bạn trai của cô ấy.
Tiểu Lôi, bảo trọng nhé.
Em đã không còn là thiên thần áo trắng từng khiến anh yêu không đủ nữa rồi, em có thể làm những việc em cho là đúng. Trong cái nghề này, chúng tôi đã trói buộc tay chân em, bây giờ em đã tự do rồi, anh ủng hộ em kiện đến cùng.
Tiểu Lôi đã chuyển hết đồ đạc đi, sau khi tôi trở về, chỉ còn lại một căn phòng trống rỗng. Căn phòng này đối với tôi mà nói, quá lớn.
Con HELLOKITTY tôi tặng cô ấy, cô ấy để lại đây, đây là kỷ niệm duy nhất mà tình yêu của chúng tôi có thể để lại.
Tôi không muốn làm bác sĩ nữa.
Nhưng tôi có thể làm gì đây? Sau khi trải qua bốn năm đại học y, năm năm thạc sĩ tiến sĩ, hai năm bác sĩ nội trú, tôi có thể làm được gì chứ?
29 tháng 3
Sáng nay, đại sư huynh dẫn chúng tôi đi thăm bệnh, thấy một nữ bệnh nhân nằm ở giường kê thêm, lối đi bị tắc nghẽn khó mà đi lại được.
Đặc điểm lớn nhất của người khoa chúng tôi là gầy. Bởi vì ai hơi béo một chút, là không chen nổi vào hành lang giường bệnh chật ních. Chúng tôi cười bảo đây là chọn lọc tự nhiên, bác sĩ béo đều bị đào thải rồi.
Đại sư huynh xem phim chụp của cô ấy xong liền hỏi: "Cô thấy không khỏe chỗ nào?"
"Tôi không thấy khó chịu chỗ nào cả."
"Vậy cô nhập viện làm gì?"
"Trong não tôi có một khối u, tôi muốn mổ bỏ nó."
"Cô không cần phẫu thuật. Khối u này là lành tính, hơn nữa hầu như không phát triển, có lẽ đến lúc chết nó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cô. Sao cô phát hiện ra nó?"
"Tôi bị đau dây thần kinh mặt, đi kiểm tra thì tình cờ phát hiện ra."
"Cô không cần phẫu thuật. Để tôi xem bác sĩ điều trị chính của cô là ai, tôi đi bàn bạc với cậu ta một chút."
"Bác sĩ điều trị chính là bác sĩ Hoắc."
Đại sư huynh không nói một lời, bỏ đi.
Một lát sau, đại sư huynh thấy nhị sư huynh, hỏi cậu ta: "Dạo này ông xuân phong đắc ý, tình yêu thuận lợi nhỉ!"
"Đúng thế, đúng thế."
"Vừa từ Hồng Kông về à? Nghe nói ở khách sạn Bán Đảo cao cấp đấy!"
"Phong cảnh thực sự rất đẹp! Cửa sổ đối diện ngay Vịnh Victoria luôn! Tối có màn trình diễn ánh sáng Huyễn ảnh Hương Giang, tuy hơi tốn tiền chút."
"Một chuyến đi tốn kém chắc không nhỏ đâu."
"Hiếm có mà! Tiểu Cần lần đầu đi chơi với tôi, dù sao cũng phải giữ chút thể diện."
"Cái thể diện này ông định giữ bao lâu?"
"Ý ông là sao?"
"Lão Nhị, tôi không tán thành việc ông qua lại với cô Tiểu Cần này. Người ta phải giao du với tầng lớp tương xứng với mình thì mới không cảm thấy áp bức. Ông có biết dạo này ông khám bao nhiêu bệnh nhân không? Ông kê bao nhiêu thuốc rồi?"
"Ý ông là sao?"
"Ý tôi là ông hiểu mà. Kê thuốc mấy cái này chỉ là chuyện nhỏ, nhưng ông cứ bắt bệnh nhân mổ những ca không cần thiết, thì hơi quá rồi. Sáng nay tôi đi buồng, thấy cái giường kê thêm đó. Tôi đã bảo cô ấy về đi, không cần mổ nữa. Tôi hy vọng sau này ông chú ý, đừng tái phạm những việc tương tự nữa."