Sáng sớm ở nhà tù Hoàng Long Sơn, tiết trời hơi se lạnh.
Dẫu sao nơi này cũng nằm trong núi, địa thế cao, nhiệt độ thấp.
Thế nhưng Lão Nam Phong đã sớm ra khỏi xà lim, đang chạy bộ trên sân tập, hơn sáu trăm binh sĩ khởi nghĩa Cố Nguyên thuộc quyền chỉ huy của lão cũng chạy theo sau lão.
Họ phát động cuộc khởi nghĩa Cố Nguyên vào cuối năm Sùng Trinh thứ nhất (năm 1628), lúc đánh đến huyện Trừng Thành thì đã là đầu năm Sùng Trinh thứ hai, còn bây giờ, đã là cuối năm Sùng Trinh thứ ba rồi.
Những binh sĩ biên cương này đã làm tù nhân cải tạo được gần hai năm.
Thế nhưng trong hai năm qua, họ chưa từng ngừng huấn luyện. Mỗi buổi sáng, Lão Nam Phong đều tổ chức cho mọi người thức dậy, đứng xếp hàng trên sân tập, chạy bộ, cầm trường mâu bằng không khí tập đâm, sau đó là bắt cặp đối luyện thực chiến kỹ thuật bắt giữ và vật lộn.
Một thủ hạ cũ lén hỏi lão: "Chúng ta đều bị nhốt vào nhà tù rồi, tại sao còn phải huấn luyện chứ?"
Lão Nam Phong lúc đó liền tặng cho tên thủ hạ kia một cước: "Chúng ta lại không bị giết, chỉ là bị nhốt làm tù nhân cải tạo, kiểu gì cũng có ngày được thả ra. Đến lúc ra ngoài, mày làm ruộng cũng không biết, việc gì cũng chẳng biết làm, nếu ngay cả đánh trận cũng không biết nữa, thì ra ngoài còn có ích lợi gì? Người vô dụng chỉ có thể đi làm trộm cướp, rồi bị Thiên Tôn vỗ một cái là chết tươi."
Câu nói này khiến tất cả đám tàn quân Cố Nguyên đều tỉnh ngộ, từ đó về sau không dám ý kiến gì nữa, ngoan ngoãn dưới sự tổ chức của Lão Nam Phong, không ngừng thực hiện các bài huấn luyện cơ bản.
Dù hơi lạnh, nhưng Lão Nam Phong đã chạy đến mức đổ mồ hôi nhễ nhại. Từ sau khi làm tù nhân cải tạo, được ăn no, thậm chí thường xuyên ăn được chút thịt, khiến thể lực của lão và đám thủ hạ còn sung mãn hơn cả lúc làm lính biên cương. Bây giờ cường độ huấn luyện còn cao hơn cả thời làm lính biên cương trước kia, quả thực là một chuyện vô cùng khó tin.
Ngay lúc này, Chủng Cao Lương xuất hiện trên bức tường bao quanh sân tập, vẫy vẫy tay với Lão Nam Phong.
Lão Nam Phong quay đầu nói: "Trần bách hộ, thay ta chỉ huy huấn luyện!"
Một vị bách hộ họ Trần lập tức nhận lệnh: "Tuân mệnh!"
Lão Nam Phong thì bước tới bên bức tường, ngẩng đầu nhìn Chủng Cao Lương: "Chủng lao đầu có gì phân phó?"
Chủng Cao Lương vẫy vẫy tay với lão: "Bức tường này, thật ra ngươi có thể trèo lên được đúng không? Trèo thử xem."
Lão Nam Phong lắc đầu: "Không lên được, không lên được, ta không có bản lĩnh này."
Chủng Cao Lương cười: "Ngươi gạt được người khác, chứ không gạt được Thiên Tôn. Có một lần ngươi nửa đêm canh ba trèo qua tường, nhưng không trốn đi mà lại trèo trở vào, Thiên Tôn đều nhìn thấy hết trong mắt."
Câu nói này làm Lão Nam Phong giật bắn mình!
Lão nào biết, Lý Đạo Huyền thường xuyên vào những lúc ngủ ban đêm sẽ di chuyển góc nhìn đến nhà tù Hoàng Long Sơn, dùng camera hướng về phía cái hộp để giám sát nhà tù - nơi dễ xảy ra chuyện nhất này. Kết quả là một tối nọ, camera đã ghi lại được cảnh Lão Nam Phong trèo tường ra ngoài, thậm chí còn men theo vách núi bò ra ngoài. Chỉ là lão ngồi trên đỉnh núi một lúc rồi lại trèo ngược trở về.
Chủng Cao Lương nói: "Lên đây đi, có việc nói với ngươi."
Lão Nam Phong gật đầu, không giả vờ nữa, ngả bài thôi.
Lão lùi lại vài bước, rồi tăng tốc mạnh mẽ lao về phía bức tường, chân đạp lên tường một cái lấy đà, nhảy vọt lên, hai tay đã bám được vào đỉnh tường, rồi lại một cú kéo và chống, gọn gàng dứt khoát trèo lên trên.
Chủng Cao Lương tấm tắc: "Chậc chậc, lợi hại quá! Mười người như ta cũng không đánh lại ngươi."
Lão Nam Phong lắc đầu: "Một trăm người như ta cũng không đỡ nổi hỏa khí."
Chủng Cao Lương nói: "Lần này gọi ngươi ra nói chuyện là ý của Thiên Tôn."
Lão Nam Phong tinh thần phấn chấn: "Thiên Tôn có pháp chỉ gì?"
Chủng Cao Lương nói: "Thiên Tôn nói, trong hai năm cải tạo này, ngươi thể hiện rất tốt, giúp nhà tù bắt được vài vụ vượt ngục, còn dập tắt mấy lần tranh chấp trong tù, quan trọng nhất là cứu ta một mạng."
Nói đến đây, Chủng Cao Lương toét miệng cười: "Thiên Tôn nói, chỉ riêng chuyện cứu ta một mạng thôi cũng đủ để ngươi được giảm án ra tù rồi, cho nên... ngươi được tự do rồi."
Lão Nam Phong mừng rỡ!
Chủng Cao Lương hỏi: "Ngươi có thể tự do lựa chọn rời đi hoặc là ở lại Cao Gia Thôn."
Việc này còn cần chọn sao?
Lão Nam Phong gần như không hề suy nghĩ liền nói: "Ta muốn ở lại. Thân võ nghệ này đã không thể bán cho nhà đế vương nữa, ta muốn làm việc cho Thiên Tôn."
Người thời nay đều quan niệm "học văn võ nghệ, bán cho nhà đế vương", nhưng người như Lão Nam Phong thì đời này cũng không muốn làm thuê cho hoàng đế nữa. Đối với lão, nơi trước mắt này chính là con đường sống tốt nhất.
Chủng Cao Lương mỉm cười: "Vậy thì tốt, Thiên Tôn nói, nếu ngươi bằng lòng ở lại, vậy bây giờ hãy khởi hành đi đến Cao Gia Thôn, Cao Gia Bảo, phòng nghị sự, có một nhiệm vụ vinh quang và gian khổ cần ngươi tham gia."
Lão Nam Phong vui mừng khôn xiết. Người như lão không sợ có nhiệm vụ, chỉ sợ không có nhiệm vụ mà ăn không ngồi rồi. Bây giờ nghe nói sắp có việc để làm, lập tức trở nên phấn chấn: "Vậy ta đi đây!"
Lão nằm rạp bên mép tường, hét lớn về phía những thủ hạ vẫn đang huấn luyện dưới sân tập: "Anh em, lão tử đã được Thiên Tôn đặc xá, bây giờ phải đi làm việc cho Thiên Tôn đây. Ta đi rồi, các ngươi không được lơ là, dưới sự dẫn dắt của Trần bách hộ, tiếp tục huấn luyện cho tốt, thể hiện cho tốt. Lão tử sẽ quay lại dẫn tất cả các ngươi ra ngoài."
Hơn sáu trăm tàn quân Cố Nguyên cùng lên tiếng: "Tuân mệnh!"
"Rất tốt! Cứ mẹ nó như thế đi."
Lão Nam Phong cũng không quay về xà lim nữa, dù sao cũng chẳng có hành lý gì để thu dọn. Lão sải bước chân đi ra khỏi nhà tù. Trước cửa thế mà lại có người dắt tới cho lão một con ngựa, lão gật đầu, nhảy lên lưng ngựa, phi nước đại hướng về phía Cao Gia Thôn.
Mặc dù bị giam trong tù hai năm, nhưng lão không hề xa lạ với Cao Gia Thôn, vì các tù nhân cải tạo thường xuyên phải ra ngoài sửa đường xi măng, sửa nhà xi măng, vận chuyển vật nặng, đào mỏ đá vôi vân vân đủ thứ việc.
Trước kia trong lúc lao dịch, lão nhìn thấy Cao Gia Thôn phồn hoa từ xa, nhất là Cao Gia Bảo hùng vĩ tráng lệ kia, sớm đã biết thực lực nơi này, có thể gọi là thâm bất khả trắc. Được làm việc cho Cao Gia Bảo, đó là điều vượt xa việc làm lũ giặc cỏ khởi nghĩa...
Chiến mã đi ngang qua Bạch Gia Bảo, lão nhìn thấy nhà ga, nhưng lại không có hứng thú leo lên. Bản thân có ngựa rồi còn ngồi tàu hỏa làm gì? Hừ! Cái tàu hỏa nhỏ này chạy làm sao nhanh bằng ngựa của ta?
Lão thúc mạnh bụng ngựa, liền bỏ tàu hỏa lại phía sau.
Thế nhưng chiến mã không thể duy trì tốc độ tối đa trong thời gian dài, chẳng mấy chốc ngựa đã mỏi, tốc độ chậm lại, tàu hỏa nhỏ uỳnh một tiếng lại vượt mặt lão.
Lão Nam Phong: "Mẹ kiếp, sớm biết thế đã vác cả người lẫn ngựa lên tàu hỏa luôn cho rồi."
May mà phía trước không xa là một nhà ga dọc đường.
Mấy năm trước, tàu hỏa sẽ không dừng lại ở nhà ga dọc đường này, vì ngôi làng bên cạnh nhà ga nhỏ vốn đã không còn ai cư trú. Nhưng trải qua sự phát triển mấy năm nay, Cao Gia Thôn để tận dụng tối đa đất nông nghiệp đã phái một nhóm nông nghiệp chuyên trách đến ngôi làng này gieo trồng ngô, nên tàu hỏa cũng phải dừng lại ở trạm trung chuyển này.
Khi Lão Nam Phong đến trạm trung chuyển, tàu hỏa vừa vặn sắp khởi hành. Lão vội vàng dắt cả người lẫn ngựa lao lên tàu, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Tàu hỏa với tốc độ 60 km/h, chở Lão Nam Phong, lao về phía cuộc sống mới trong mơ.