Mạch Lê ngẩn người: "Thái giám? Minh quân? Đây là quái nhân từ đâu chui ra vậy?"
Kỷ Mộng Hàm vào đời sớm hơn cậu ta, hơn nữa cũng không phải kiểu người sau khi vào đời còn ngày ngày ở nhà làm nghiên cứu như Mạch Lê, mọi việc vặt đều giao cho vợ lo liệu. Thế nên Kỷ Mộng Hàm hiểu nhân tình thế thái hơn đôi chút, liếc nhìn một cái liền thấp giọng nói: "Trên địa bàn Thành Đô này, người có thể sai khiến thái giám và quân đội chỉ có một: Thục Vương, Chu Chí Chú."
Mạch Lê lúc này mới phản ứng lại: "Ôi, Vương gia ư?"
Kỷ Mộng Hàm thấp giọng nói: "Trước khi tới đây cậu không làm bài tập à? Vương gia được triều đình phân phong ở Thành Đô, Thục Vương Chu Chí Chú, là kẻ có quyền thế nhất Thành Đô. Tài sản trong tay lão gần như bao phủ hơn phân nửa bình nguyên Thành Đô, mảnh đất trù phú nhất Xuyên Trung, gần như đều là nhà lão cả."
Mạch Lê hơi xấu hổ: "Bài tập của tôi đều dồn hết vào quạt điện với khinh khí cầu rồi, kiến thức không toàn diện được như học trưởng Kỷ."
Kỷ Mộng Hàm cười: "Tôi lại ước gì mình được như cậu."
Hai người chen lên phía trước...
Kỷ Mộng Hàm biết Mạch Lê không giỏi xử lý những chuyện này nên chủ động gánh vác trọng trách, bước đến trước mặt tên thái giám kia, mỉm cười: "Tôi là người phụ trách ở đây, tên là Kỷ Mộng Hàm. Không biết công công cao danh quý tính là gì, đang làm việc ở đâu vậy?"
Thái giám hừ hừ một tiếng nói: "Ta họ Hạ, các ngươi có thể gọi ta một tiếng Hạ công công, quản sự bên ngoài của Thục Vương phủ."
"Hóa ra là Hạ công công, thất kính thất kính." Kỷ Mộng Hàm nói: "Không biết xưởng của chúng tôi đã đắc tội gì với Thục Vương phủ, mà khiến công công phải nhọc công, thậm chí còn mang cả hộ quân Thục Vương tới đây. Mảnh đất dựng xưởng này của chúng tôi cũng đâu phải đất của Thục Vương phủ, chỉ là một bãi đất hoang thôi, đại nhân Tuần phủ Vương Duy Chương đích thân phê duyệt cho chúng tôi sử dụng..."
Hạ công công đảo mắt: "Vương Duy Chương là cái thứ chim cò gì? Đừng nhắc tên hắn. Mảnh đất này nằm sát cạnh hành cung tránh nóng của Vương gia chúng ta, mấy ngày nay Vương gia đang nghỉ ngơi trong hành cung, suốt ngày chỉ nghe thấy tiếng đinh đinh đang đang, loảng xoảng ầm ĩ bên phía các ngươi không dứt, còn để cho Vương gia nghỉ ngơi tử tế được không hả? Mau dừng cái nhà máy này lại, dừng lại ngay."
Mạch Lê: "Hả?"
Cậu ta là một kỹ thuật viên ngây thơ chân thật, vừa nghe thấy lời này liền thực sự nghĩ rằng mình sai rồi, muốn xin lỗi ngay lập tức.
Nhưng Kỷ Mộng Hàm không dễ bị lừa như vậy, anh ngoảnh đầu nhìn lại, đằng xa quả thật có thể nhìn thấy hành cung tránh nóng của Thục Vương, nhưng hành cung đó xa tít tắp, gần như nằm ở cuối tầm mắt, tại cái góc khuất cạnh núi...
Có câu nói rất hay là "nhìn núi chạy chết ngựa", những ngọn núi ở nơi xa tít tầm mắt thế này, mắt tuy nhìn thấy nhưng muốn đi đến trước mặt nó thì chẳng biết phải đi bao xa, ngựa chạy cũng có thể chết.
Với cái khoảng cách này mà bảo là gây ồn ào?
Chém gió cái gì thế không biết?
Kỷ Mộng Hàm đưa tay kéo Mạch Lê ra sau lưng, hừ một tiếng nói: "Tai của Vương gia thính thật đấy, không lẽ là Thuận Phong Nhĩ chuyển thế à? Với khoảng cách này, tôi có dùng đại bác bắn ở đây thì hành cung tránh nóng của Thục Vương chưa chắc đã nghe thấy, sao chúng tôi lại gây ồn tới lão được?"
Hạ công công: "Hừ, ngươi nói đúng rồi đấy, tai Vương gia chính là thính vậy đó. Ở khoảng cách này, tiếng các ngươi gõ đá phát ra khiến lão bị đau đầu, mau đóng cửa nhà máy đi."
Kỷ Mộng Hàm cười hì một tiếng, đột nhiên đổi giọng: "Hạ công công, nếu muốn Vương gia không nghe thấy, thì cần bao nhiêu bạc?"
Hạ công công lộ ra vẻ mặt "nhóc con biết điều đấy", cười nói: "Muốn để Vương gia không nghe thấy cũng đơn giản, năm trăm lượng bạc."
Kỷ Mộng Hàm cười: "Thì ra là vậy, tôi đã bảo mà..."
Lúc này Mạch Lê mới hiểu ra chuyện gì đang xảy ra: Hóa ra là chạy tới tống tiền à, mẹ kiếp! Vừa nãy mình còn ngây thơ tưởng là thực sự gây ồn đến người khác. Mình thật ngu ngốc! Thật sự luôn!
Hạ công công: "Ngoài ra, cái nhà máy điện các ngươi xây bên kia cũng ồn chết đi được, cũng phải chuẩn bị năm trăm lượng, còn nữa, cái bên kia kia, ta còn chẳng biết là cái xưởng gì, cũng ồn chết đi được... Cả vòng quanh Thành Đô, cái gì cũng ồn chết đi được. Vương gia nhà ta rộng lượng, cũng không thu thêm của các ngươi đâu, cứ gom một lần năm ngàn lượng đi, thì cứ để các ngươi xây mấy cái xưởng này."
Mạch Lê muốn chửi người.
Kỷ Mộng Hàm lại kéo cậu ấy một cái, cười nói: "Hạ công công à, mấy cái xưởng này của chúng tôi đều là do Tuần phủ Tứ Xuyên Vương Duy Chương đứng đầu xây dựng đấy nhé."
"Ngươi lại lôi Vương Duy Chương ra nói chuyện à?" Hạ công công cười lạnh: "Ta vừa nói rồi, Vương Duy Chương là cái thá gì, trước mặt Vương gia chúng ta, Vương Duy Chương còn chẳng bằng một cái rắm, đừng tưởng mặt mũi hắn có giá trị, ai cũng không nể mặt hắn cả."
Kỷ Mộng Hàm: "Được rồi, vậy không nhắc tới Vương Duy Chương nữa. Mấy cái xưởng này là Thiên Tôn lão nhân gia ngài ấy bảo chúng tôi làm đấy."
Hạ công công lại cười lạnh: "Nói nhảm, Thiên Tôn gì, Thiên Tôn ở đâu ra? Xây một bức tượng khổng lồ trên đỉnh núi Minh Nguyệt Hạp là thành Thiên Tôn rồi à? Lừa được đám phàm phu tục tử thôi chứ không lừa được Vương gia chúng ta đâu. Các ngươi chính là một đám yêu nhân giống như Bạch Liên Giáo! Lừa gạt ngu dân, làm mưa làm gió. Năm ngàn lượng này, nếu các ngươi dâng lên hiếu kính, Vương gia nhà ta cũng lười quản chuyện các ngươi giả thần giả quỷ, nếu không đưa, hừ! Vương gia dâng một bản tấu chương lên, đảm bảo triều đình điều đại quân vào Xuyên, bắt sạch đám tà giáo các ngươi."
Mạch Lê nổi giận, vung nắm đấm định đánh người. Nhưng nắm đấm của nhà khoa học mềm nhũn cũng chẳng giải quyết được gì, Kỷ Mộng Hàm túm lấy cánh tay cậu ta đè xuống.
"Hảo hán không chịu thiệt trước mắt." Kỷ Mộng Hàm thấp giọng nói bên tai Mạch Lê: "Hiện tại Thiên Tôn đang xử lý chuyện ở Liêu Đông, phía Tứ Xuyên này ngài ấy không để mắt tới mấy. Chỗ chúng ta hiện tại chỉ có một đám công nhân đội mũ vàng, còn chưa có vũ khí tử tế, nếu như va chạm với hộ quân Thục Vương thì chúng ta sẽ chịu thiệt ngay, làm không khéo còn có người mất mạng vô ích. Đừng vội, chúng ta dùng vài ngày chuẩn bị một chút."
Mạch Lê lúc này mới chợt hiểu ra.
Kỷ Mộng Hàm mỉm cười: "Được, cậu quyết định đi! Năm ngàn lượng phải không, cho tôi vài ngày chuẩn bị, tôi không thể gom một lúc nhiều tiền mặt như vậy được."
Hạ công công lúc này mới hài lòng: "Ba ngày, cho các ngươi ba ngày."
Nói xong, lão hừ một khúc ca, dẫn theo hộ quân Thục Vương vui vẻ quay về phục mệnh...
Đợi lão đi xa, sắc mặt Kỷ Mộng Hàm trầm xuống: "Thông báo cho tất cả các xưởng anh em, họp đại hội công nhân thôi."
Đêm hôm đó, ngoại ô thành Thành Đô, trên sân tập của một nhà máy phát điện đang xây dựng và tạm thời ngừng sản xuất, đông đảo đại biểu công nhân ngồi lại với nhau.
Kỷ Mộng Hàm đứng trên đài, bên cạnh đài còn có Mạch Lê ngồi đó, mấy nghiên cứu sinh đội mũ xanh, cùng với... Tuần phủ Tứ Xuyên Vương Duy Chương, và một thổ ty của người Tạng Gia Nhung gần Thành Đô nhất. Các thổ ty khác thực ra cũng muốn tới, nhưng quá xa, trong thời gian ngắn không thể tới được, chỉ có người Tạng Gia Nhung là ở gần Thành Đô, cưỡi ngựa nhanh một ngày có thể chạy đi chạy về.
Kỷ Mộng Hàm mở lời: "Chư vị, hôm nay mời mọi người tới đây là muốn thảo luận một chút về người tên Thục Vương này."
Anh vừa dứt lời, trong đám đông có một đại biểu công nhân bản địa Tứ Xuyên lớn tiếng kêu lên: "Vương gia vô lương tâm, một bãi phân chó!"