Sau khi đặn đồ xong các trưởng lão, Ngọc Tiếu Liệt cưỡi Lôi Đình Thánh Long đến lôi ngục.
Trước khi đi, Lôi Đình Thánh Long không quên cắn phăng một miếng thịt mỡ vàng rực trên người Thiên Mộng Băng Tằm. Cú cắn đau điếng khiến Thiên Mộng quằn quại trên tế đàn, xúc tu run rẩy:
"Con rồng xấu xí kia nhớ cho kỹ! Ta nhớ kỹ ngươi! Chờ ta thoát ra, việc đầu tiên là hầm ngươi!"
Lôi Đình Thánh Long khinh miệt vẫy đuôi, nuốt chửng khối thịt chứa tinh thuần năng lượng vào bụng, lớp vảy trên toàn thân lập tức bừng lên một tầng kim quang chói mắt.
Nó thỏa mãn phì phò thở ra một hơi, lúc này mới chở Ngọc Tiểu Liệt phóng lên trời cao, bay về phía cấm địa hậu sơn.
Lôi ngục nằm ở sâu nhất trong hậu sơn của Lam Điện Bá Vương Long tông, quanh năm bị bao phủ bởi lôi đình chỉ lực cuồng bạo.
Đệ tử bình thường căn bản không dám bén mảng đến gần. Ngay cả các trưởng lão cấp Hồn Đấu La cũng phải có lệnh bài đặc chế mới được phép vào, và sau khi vào cũng không dám tùy tiện đi lại, sợ cơ thể không thích ứng được với lôi đình chi lực.
Nhưng lúc này, Lôi Đình Thánh Long như vào chỗ không người, sải cánh vượt qua lôi màn, vững vàng đáp xuống bệ đá ở trung tâm.
Ngọc Tiểu Liệt nhảy xuống, đế giày giẫm lên mặt đá Hắc Diệu Thạch lấp lánh ánh điện, phát ra tiếng "ầm" vang vọng.
Hắn hít sâu một hơi. Trong không khí nồng nặc mùi ô-zôn và mùi khét lẹt của kim loại bị đốt cháy, khiến người ta tỉnh táo hẳn.
"Bắt đầu thôi."
Theo ý nghĩ của Ngọc Tiểu Liệt, Băng Hàn Thánh Long ngửa mặt lên trời gầm dài, lập tức hóa thành Băng Hàn Thánh Long, đồng thời hồn hoàn thứ chín bỗng nhiên sáng rực.
Đôi cánh dang rộng, không gian như bị bàn tay vô hình xé rách, lộ ra một vòng xoáy màu xanh lam u ám.
Chính là Băng Hàn Quy Khư.
Trong chốc lát, hàn khí cực hạn từ trong vòng xoáy trào ra, bốn phía bệ đá lập tức ngưng kết một lớp băng sương dày đặc.
Ngay cả lôi đình phân li trong không khí cũng bị đóng băng, tạo thành những tỉnh thể băng lôi quỷ dị, lấp lánh trôi nổi giữa không trung.
Ánh mắt Ngọc Tiểu Liệt tập trung, một khối tinh thể màu xanh lam lớn bằng bàn tay từ từ bay ra khỏi vòng xoáy.
Tinh thể trong suốt, bên trong như có ngân hà lưu chuyển, đẹp đến kinh tâm động phách.
Chính là Hàn Ngọc Tủy, ẩn chứa sáu mươi chín vạn năm tu vi của Tuyết Đế!
Ngay khi Hàn Ngọc Tủy xuất hiện, nhiệt độ trong toàn bộ lôi ngục đột ngột giảm xuống.
Lông mày và tóc Ngọc Tiểu Liệt lập tức kết thành những hạt băng nhỏ. Hơi thở phả ra còn chưa kịp tan đã hóa thành sương mù băng giá.
Khu cán cốt Thâm Hải Ma Kình Vương trong ngực hắn dường như bị triệu hoán, tự động kích hoạt, trên da hiện lên những đường vân màu xanh lam tỉ mỉ.
"Kình Thôn Hoàn Vũ!"
Ngọc Tiểu Liệt khẽ quát một tiếng, kỹ năng khu cán cốt được thi triển toàn lực.
Hàn Ngọc Tủy như bị bàn tay vô hình dẫn dắt, từ từ tiến vào lồng ngực hắn.
Cùng lúc đó, Băng Hàn Thánh Long cũng há rộng miệng rồng, tham lam thôn phệ hàn khí đang tiêu tán. Những hoa văn màu băng lam trên vảy rồng ngày càng sáng, gần như muốn xuyên thấu ra ngoài.
Người và rồng nhanh chóng bị bao bọc trong năng lượng màu băng lam nồng đậm, tạo thành một cái kén ánh sáng khổng lồ.
Trên bề mặt kén ánh sáng bất ngờ xuất hiện những bóng rồng hư ảo du tẩu, tỏa ra uy áp khiến người ta kinh sợ.
Trong thế giới tinh thần của Ngọc Tiểu Liệt, giờ phút này đã biến thành một vùng Băng Tuyết quốc gia.
Hắn đứng trên băng nguyên vô biên vô tận. Dưới chân là lớp băng vạn năm long lanh óng ánh. Ngẩng đầu lên, tuyết rơi không ngừng.
Mỗi bông tuyết đều phản chiếu những hình ảnh khác nhau.
Có sông băng vĩnh cửu ở vùng cực bắc, có bóng dáng Tuyết Đế cô đơn dạo bước, còn có chiến trường hung hiểm của nàng và hắn...
"Đây chính là ký ức sáu mươi chín vạn năm của Tuyết Đế sao?"
Ngọc Tiểu Liệt đưa tay bắt lấy một bông tuyết, lập tức cảm thấy một lượng thông tin khổng lồ tràn vào đầu.
Đó là những cảm ngộ liên quan đến cực hạn chi băng, là sự lý giải của Tuyết Đế về các quy tắc của thiên địa.
Hắn dường như hóa thân thành Tuyết Đế, tự mình trải qua hàng chục vạn năm biến đổi của vùng cực bắc.
Với lượng thông tin khổng lồ như vậy, để hấp thụ và tiêu hóa hết, không biết phải mất bao lâu.
Đột nhiên, một tiếng long ngâm trầm thấp vang vọng trong thế giới tinh thần.
Ngọc Tiểu Liệt đột ngột ngẩng đầu, nhìn thấy trên trời cao, bóng dáng Long Đế từ từ hiện ra.
Đây là lần đầu tiên nó chủ động hiển hóa khi Ngọc Tiểu Liệt không gặp nguy hiểm.
Lúc này, thân thể khổng lồ của nó gần như che khuất toàn bộ bầu trời. Mỗi chiếc vảy rồng đều dày nặng như đá.
Đôi mắt màu vàng kim của Long Đế nhìn chằm chằm vào Ngọc Tiểu Liệt, đột nhiên giơ vuốt rồng, vồ mạnh vào lớp băng tuyết thấu trời!
"Oanh —— "
Áp lực vô hình lập tức bao trùm toàn bộ thế giới tinh thần.
Những bông tuyết đang bay lơ lửng như bị bàn tay vô hình nắm lấy, bắt đầu rung động dữ dội.
Ngọc Tiểu Liệt cảm thấy một cơn đau tê dại truyền đến trong đầu. Ký ức, trí tuệ và cảm ngộ của Tuyết Đế đang bị cưỡng ép nén lại, cô đọng lại.
"Thì ra là thế."
Hắn lập tức hiểu ra ý đồ của Long Đế.
Nội tình sáu mươi chín vạn năm của Tuyết Đế quá lớn. Nếu cứ để những mảnh ký ức này tự do phiêu tán, rất có thể sẽ khiến hắn lạc lối, thần trí dần dần mất kiểm soát.
Long Đế đang giúp hắn luyện hóa Hàn Ngọc Tủy!
Ngọc Tiểu Liệt lập tức ngồi xếp bằng, Thần Hạch trong cơ thể cũng bắt đầu cộng hưởng.
Đồng thời, trong vùng đan điền của hắn, tinh thể được ngưng kết từ Tu La Thần lực và uy lực của Long Đế điên cuồng xoay tròn, tỏa ra hào quang đỏ tươi.
Lĩnh vực Sát Lục tự động mở ra, kết hợp với uy lực của Long Đế, cùng nhau trấn áp năng lượng của Hàn Ngọc Tủy.
Thời gian mất đi ý nghĩa trong thế giới tinh thần.
Có thể là một ngày, cũng có thể là một năm.
Ngọc Tiểu Liệt như pho tượng, tĩnh tọa không động. Băng sương trên người hắn ngày càng dày, cuối cùng phong kín hắn trong một cỗ quan tài băng.
Bên ngoài lôi ngục, một tháng trôi qua nhanh chóng.
Những người chờ đợi bên ngoài đã nóng lòng như kiến bò trên chảo nóng.
Đặc biệt là Tam lão của Lam Điện tông, mỗi ngày đều đến bên ngoài lôi ngục đi đi lại lại mấy chục vòng, râu trắng sắp bị vặn đứt.
"Ôi, các vị đại ca đừng đi nữa, hoa mắt quá."
Ngũ trưởng lão xoa huyệt Thái Dương, "Tông chủ người hiền tự có thiên tướng, chắc chắn không có chuyện gì!”
"Vớ vẩn! Đó là con trai ta! Lôi ngục phát sinh dị tượng lớn như vậy, ta có thể không lo lắng sao?" Ngọc Nguyên Chấn hậm hực nói.
Trong lúc đang ồn ào, từ trong lôi ngục đột nhiên truyền ra một tiếng "răng rắc" giòn tan.
Tất cả mọi người im lặng, đồng loạt quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy bên ngoài lôi ngục, trên mặt đất của Lôi Đình cốc xuất hiện một vết nứt nhỏ.
"Đây là ổn rồi sao?" Ngọc Thiên Hằng kích động chờ đợi.
Nhưng một giây sau, đột nhiên xảy ra dị biến!
Một đạo ánh lửa đỏ rực đột nhiên bắn ra từ trong vết nứt, ngay sau đó là đạo thứ hai, đạo thứ ba...
Kén ánh sáng màu băng lam ban đầu lập tức biến thành màu sắc quỷ dị xen lẫn đỏ và lam.
Nhiệt độ cao khủng khiếp và hàn khí đồng thời bùng phát, mặt đất bên trong lôi ngục "răng rắc" nứt ra, một nửa bao phủ lớp băng sương dày đặc, một nửa lại bị đốt đến đỏ bừng!
"Chuyện gì xảy ra!" Sắc mặt Ngọc Nguyên Chấn đại biến.
Họ không hề hay biết, ở bên kia, Ngọc Tiểu Liệt trong lôi ngục đang trải qua sự tra tấn sống không bằng chết.
Ngay khi hắn sắp luyện hóa hoàn toàn Hàn Ngọc Tủy, nội đan Thập Thủ Liệt Dương Xà yên lặng bấy lâu trong cơ thể đột nhiên bạo động!
Nội đan đến từ Hồng Hoang dị thú ở Sát Lục chi đô, ẩn chứa lực lượng hỏa tinh thuần túy nhất.
Lúc này cảm nhận được uy hiếp của cực hạn chi băng, nó như con mèo bị giẫm phải đuôi, điên cuồng phản công!
...
Ngọc Tiểu Liệt đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi.
Máu vừa rời khỏi cơ thể đã chia làm hai nửa, một nửa đông thành cặn băng, một nửa bốc hơi thành khí.
Cơ thể hắn lúc này xuất hiện dị tượng đáng sợ.
Nửa bên trái bao phủ một lớp giáp băng dày đặc, nửa bên phải lại có làn da đỏ rực, từ lỗ chân lông không ngừng phun ra hơi nước nóng bỏng.
Hai loại năng lượng cực hạn băng và hỏa chém giết trong kinh mạch hắn. Nơi chúng đi qua, kinh mạch bị đóng băng và nứt vỡ từng khúc.
Nếu không phải khu cán cốt Thâm Hải Ma Kình Vương không ngừng thôn phệ hai luồng năng lượng này, giảm bớt uy lực, hắn đã sớm nổ tung mà chết.
"Ách a —— "
Ngọc Tiểu Liệt phát ra một tiếng gào thét không giống tiếng người.
Tu La Ma Kiếm cảm ứng được nguy cơ của chủ nhân, tự động rời khỏi vỏ, trôi nổi trên đỉnh đầu hắn, rũ xuống màn ánh sáng huyết sắc.
Lĩnh vực Sát Lục được thi triển toàn lực, cố gắng trấn áp năng lượng bạo tẩu.
Đồng thời, trong thế giới tinh thần, bóng dáng Long Đế cũng phát ra tiếng long ngâm chấn thiên.
Thân thể khổng lồ của nó uốn lượn trên băng nguyên, vuốt rồng không ngừng xé nát những đám mây lửa tàn phá xung quanh.
Còn những mảnh ký ức của Tuyết Đế hóa thành băng tuyết thấu trời, ngang hàng với ngọn lửa dữ dội.
Ý thức của Ngọc Tiểu Liệt bị xé thành hai nửa, một nửa đặt mình vào hầm băng, một nửa rơi vào biển lửa.
Nỗi thống khổ tột cùng khiến hắn gần như phát cuồng, nhưng sự quật cường trong lòng lại khiến hắn nghiến răng, không chịu buông tha.
Nếu không phải trước đây có kinh nghiệm ở Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, hắn có lẽ còn thống khổ hơn gấp trăm lần!
"Cho ta... trấn!"
Ngọc Tiểu Liệt khó khăn nâng hai tay lên. Tay trái ngưng kết lực lượng băng sương của Hàn Ngọc Tủy, tay phải dẫn dắt hỏa tinh chi khí của mặt trời nội đan.
Hai luồng năng lượng hoàn toàn tương phản va chạm trước ngực hắn, bộc phát ra ánh sáng trắng chói mắt.
"Oanh —— ”
Kén ánh sáng do hồn lực ngưng kết quanh Ngọc Tiểu Liệt nổ tung.
Khi hào quang tan đi, chỉ thấy hắn quỳ một chân trên đất, dùng Tu La Ma Kiếm cắm trước người để chống đỡ cơ thể.
Áo đen của hắn đã hóa thành tro tàn. Phần thân trên trần trụi lộ ra cảnh tượng quỷ dị.
Nửa bên trái cơ thể óng ánh như ngọc, mơ hồ có thể thấy bên trong có năng lượng màu băng lam lưu động.
Nửa bên phải lại đỏ rực như que hàn, dưới da như có nham thạch phun trào.
Điều khiến người ta kinh hãi nhất là đôi mắt của hắn.
Mắt trái băng lam, mắt phải đỏ rực, con ngươi đều biến thành mắt rồng!
Nhưng tất cả vẫn chưa kết thúc.
Trong cơ thể Ngọc Tiểu Liệt lại truyền đến tiếng sấm rền.
Hai luồng năng lượng băng và hỏa như hai con ác long, bày ra cuộc chém giết cuối cùng trong vùng đan điền.
Tu La Thần Hạch được kích hoạt toàn bộ tiềm lực, điên cuồng xoay tròn giải phóng sát khí thần lực.
"Phù phù, phù phù--"
Tiếng tim đập mạnh mẽ vang vọng trong lôi ngục. Mỗi nhịp đều như tiếng trống trận.
Làn da Ngọc Tiểu Liệt bắt đầu rỉ máu. Những giọt máu rơi xuống đất, một nửa ngưng kết thành băng, một nửa đốt nham thạch thành lỗ thủng!
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, Băng Hàn Thánh Long đột nhiên gầm dài, hóa thành luồng sáng tiến vào cơ thể Ngọc Tiểu Liệt.
Cuối cùng, vào giờ phút này, cục diện ổn định.
Ngọc Tiểu Liệt nắm bắt cơ hội quý báu này, dồn toàn lực vận chuyển hồn lực.
Trong vùng đan điền, Thần Hạch đột nhiên bộc phát ra kim quang chói mắt, cưỡng ép trộn lẫn năng lượng băng và hỏa vào nhau!
...
Cuộc giằng co này kéo dài gần ba tháng.
Lúc này, trên bầu trời lôi ngục, mây đen giăng kín.
Từng đạo lôi đình to như thùng nước giáng xuống, nhưng lại quỷ dị chia làm hai nửa giữa đường.
Một nửa bị đóng băng thành băng lôi, một nửa bị đốt thành hỏa lôi.
Còn bên trong lôi ngục, bóng người...
Đến khi chút hàn khí và hỏa tinh cuối cùng bị Thần Hạch thôn phệ, Ngọc Tiểu Liệt cuối cùng mở mắt.
Trong chốc lát, hai đạo tinh quang như thực chất bắn ra từ mắt hắn, xuyên thủng vách đá ở phía xa.
Hắn từ từ đứng dậy, khí thế quanh thân vừa dày nặng như núi cao, vừa sâu thẳm khôn lường.
Làn da của hắn cũng khôi phục màu sắc bình thường.
Nhưng nhìn kỹ lại, vẫn có thể thấy dưới da thỉnh thoảng hiện lên hào quang băng lam hoặc đỏ thẫm.
Trong mái tóc đen cũng có thêm vài sợi lam đỏ nổi bật, tăng thêm vẻ yêu dị.
"Thành công..."
Ngọc Tiểu Liệt cúi đầu nhìn hai tay, khóe miệng hơi nhếch lên.
Hắn cảm nhận được, hồn lực lưu động trong cơ thể đã biến chất.
Mỗi giọt huyết dịch đều ẩn chứa hai thuộc tính cực hạn băng và hỏa, nhưng lại cân bằng hoàn hảo.
Ngọc Tiểu Liệt hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Trải qua cuộc sinh tử tôi luyện này, thực lực của hắn lại bước lên một tầm cao mới.