Không khí giữa Long Tể chiến đội và Võ Hồn điện chiến đội dường như bốc cháy, hai luồng khí thế hoàn toàn trái ngược nhau va chạm, tạo thành những gợn sóng có thể thấy bằng mắt thường.
"Ngọc Thiên Hằng! Nợ ngày hôm qua, hôm nay phải trả!" Diễm gầm lên giận dữ, Hồn Lực đỏ rực bùng nổ quanh thân, Hồn Hoàn thứ năm chợt lóe sáng.
"Luyện Ngục Hỏa Hải!"
Ngọn lửa đỏ sẫm như thủy triều trút về phía Ngọc Thiên Hằng, thiêu đốt những phiến đá trên lôi đài, tạo thành những tiếng rung "tư tư" và mùi khét lẹt khó chịu trong không khí.
Ngọc Thiên Hằng đã sớm phụ thể Lam Điện Bá Vương Long, lôi điện màu tím lam bao quanh người hắn.
“Hồn Kỹ thứ hai: Lôi Đình Vạn Quân!" Vô số tia lôi điện hình rắn cùng lúc khuếch đại, hóa thành vô số mũi tên điện dày đặc, bắn thẳng vào biến lửa.
Những mũi tên điện xé toạc biển lửa, phát ra những tiếng "keng keng" đáng sợ. Mỗi mũi tên đều mang theo hiệu ứng tê liệt mạnh mẽ, khiến ngọn lửa rung động dữ dội, dù không tan biến nhưng nhất thời khó tụ lại.
"Chỉ biết trốn trong lôi điện thôi à?" Thân ảnh Diễm xuyên qua biển lửa, mỗi bước đi đều để lại dấu chân cháy rực, "Có bản lĩnh thì đấu trực diện với ta!"
Ngọc Thiên Hằng cười lạnh, hoàn toàn phớt lờ sự khiêu khích của Diễm, chỉ tập trung vào tấn công. Hồn Hoàn thứ ba dưới chân sáng lên: "Lôi Đình Chi Nộ!"
Trong nháy mắt, tốc độ và sức mạnh của hắn tăng vọt, cả người hóa thành một tia chớp màu xanh lam, xuyên thủng biển lửa. Tay phải ngưng tụ Hồn Kỹ thứ nhất: Lôi Đình Long Trảo, theo sát phía sau.
Móng rồng xé gió, quét qua không trung hơn hai mươi mét, không khí vặn vẹo dữ dội, mạnh mẽ chụp vào ngực Diễm.
"Âm!" Diễm bị móng rồng quật trúng vai, lùi lại mười bước, gót chân chạm vào mép lôi đài. Hắn ôm vết thương rướm máu, cảm thấy nửa người tê dại, ánh mắt càng thêm giận dữ.
Ở phía bên kia, Hồ Liệt Na điều khiển Cửu Vĩ Yêu Hồ vẽ nên một đường cong duyên dáng trên không trung, lao thẳng về phía Độc Cô Nhạn.
Ánh mắt nàng ánh lên sắc hồng, Hồn Kỹ thứ nhất "Mị Hoặc" được thi triển toàn lực.
"Tiểu muội muội, lại đây nào ~"
Khóe miệng Độc Cô Nhạn nhếch lên một nụ cười nguy hiểm. Bích Lân Xà Hoàng hiện ra sau lưng nàng, sương độc màu xanh sẫm lan tỏa ra.
Hồ Liệt Na không kịp trở tay hít phải một ngụm sương độc, sắc mặt tái nhợt, hồn lực hỗn loạn, Hồn Kỹ thứ nhất cũng mất kiểm soát.
Hoảng hốt lùi lại, nàng kinh ngạc phát hiện mình dường như bị khắc chế bởi loại võ hồn của cô gái dùng độc này.
"Ngươi là Độc Cô Nhạn mà hôm qua Ngọc Thiên Hằng nhắc tới?" Trong mắt nàng hiện lên chút kinh ngạc, rồi chuyển thành vẻ ngoan độc, "Tốt, để tỷ tỷ xem ngươi có gì đặc biệt ~"
Nhưng trận chiến thu hút sự chú ý nhất thuộc về màn so tài giữa Thủy Băng Nhi và Tà Nguyệt.
Ở trung tâm đấu trường, đôi mắt màu xám bạc của Thủy Băng Nhi tựa như mặt hồ đóng băng, trong suốt nhưng không thấy đáy. Hai quái vật khổng lồ lơ lửng phía trước và sau lưng nàng.
Sau lưng nàng là Băng Phượng Hoàng óng ánh.
Trước mặt nàng là Băng Hàn Thánh Long to lớn hơn.
Đối diện nàng, Tà Nguyệt cầm Nguyệt Nhận, vẻ mặt nghiêm túc đứng vững tại chỗ. Nguyệt Nhận đã biến thành một lưỡi đao cong dài ba mét, Hồn Lực màu xám bạc lưu chuyển trên thân đao. Mỗi lần vung chém đều tạo ra tiếng xé gió.
Là một Hồn Sư hệ khí võ hồn, hắn luôn tìm cơ hội tiếp cận Thủy Băng Nhi.
Nhưng Thủy Băng Nhi làm sao dễ dàng để hắn tấn công điểm yếu của mình? Không nói lời thừa thải, Hồn Hoàn thứ tư dưới chân sáng lên: "Phượng Lệ Hàn Chùy!”
Hàng trăm nhũ băng ngưng kết quanh nàng, theo tay nàng đẩy về phía trước, những nhũ băng này bắn về phía Tà Nguyệt như mưa lớn.
"Nguyệt Nhận Vũ!" Tà Nguyệt xoay tròn nhanh chóng, Nguyệt Nhận tạo thành một bức tường phòng thủ dày đặc trước mặt. Nhũ băng va vào lưỡi đao, phát ra những tiếng vỡ vụn rợn người.
Trong lúc hắn vất vả chống đỡ nhũ băng, Băng Hàn Thánh Long vung móng rồng tấn công. Tà Nguyệt vội vàng né tránh, nhưng vẫn bị sượt qua cánh tay trái, khiến một lớp băng dày đóng trên cánh tay.
"Hồn Kỹ thứ năm: Băng Hoàng Thiên Vũ Phá!" Thủy Băng Nhi thừa thắng xông lên, một cột sáng màu băng lam nối liền trời đất bắn ra từ lòng bàn tay nàng.
Tà Nguyệt chật vật lăn sang một bên, mặt đất nơi hắn vừa đứng bị oanh thành một hố sâu đường kính ba mét.
Dù cùng là Hồn Vương cấp 52, Tà Nguyệt rõ ràng đang ở thế bất lợi.
Ở một bên lôi đài khác.
"Thiên Lân ca, cẩn thận bên phải!" Giọng nói trong trẻo của Ngọc Linh Lung đột nhiên vang lên, đồng thời một vòng sáng màu trắng gạo được ném ra.
Ngọc Thiên Lân nghe vậy, cảnh giác, nhưng không quay đầu lại, Lôi Đình Thánh Long vung đuôi, quật bay một đội viên của Võ Hồn Điện đang đánh lén. Hồn lực của hắn bị đình trệ.
Dù không có Hồn Hoàn gia trì, độ cứng cáp của Lôi Đình Thánh Long vẫn rất đáng sợ. Tên đội viên kia đâm vào bức tường bên ngoài lôi đài, ngất đi.
"Linh Lung, làm tốt lắm!" Ngọc Thiên Lân quay đầu giơ ngón cái với em gái.
Cô bé đắc ý vung vẩy Như Ý Hoàn trong tay, chiếc vòng tròn màu trắng gạo xoay tròn trong lòng bàn tay: "Còn có chiêu lợi hại hơn nữa đây!"
Thế cục chung nghiêng về một phía, Võ Hồn Điện chiến đội bị áp đảo đến khó chống đỡ.
Hồ Liệt Na cảm thấy nguy cơ dâng lên, lập tức phát ra một tiếng thét chói tai.
“Tà Nguyệt! Bây giờ"
Nàng nhanh chóng lùi lại, Tà Nguyệt cũng buông bỏ cuộc chiến với Thủy Băng Nhi, đuổi theo nàng. Nguyệt Nhận màu xám bạc và đuôi cáo màu hồng đan xen vào nhau, hai người xoay chuyển trên không trung, một ánh sáng hồng chói mắt bùng nổ từ vị trí hai người chạm nhau.
"Võ Hồn Dung Hợp Kỹ - Yêu Mị!"
Trong ánh sáng hồng, một bóng người cao hơn hai mét chậm rãi đứng lên, tóc dài bay phấp phới, khó phân biệt nam nữ.
Đáng sợ nhất là làn sương đỏ không ngừng lan tỏa, những người đứng gần nhất bị bao phủ, động tác trở nên chậm chạp.
"Kỹ năng dung hợp hệ lĩnh vực?" Sắc mặt Ngọc Thiên Hằng đột biến, hắn cảm thấy tốc độ vận chuyển Hồn Lực của mình giảm đi một nửa!
Thủy Băng Nhi nắm bắt thời cơ, Hồn Kỹ thứ nhất lại được sử dụng: "Băng Phong!"
Nàng khuếch tán tinh thần lực, khóa chặt những bóng người mơ hồ trong sương đỏ, ánh sáng màu băng lam lập tức tác dụng lên người họ.
Nhưng sương đỏ dường như có năng lượng đặc biệt, hiệu quả Băng Phong bị suy yếu rất nhiều, chỉ khiến động tác của những bóng người kia khựng lại một chút, không đạt được hiệu quả hạn chế như mong đợi.
Nàng nhíu mày: "Sương đỏ có thể suy yếu uy lực Hồn Kỹ, mọi người lui lại!"
Nhưng tốc độ lan tỏa của sương đỏ vượt xa tưởng tượng, nhanh chóng bao phủ toàn bộ lôi đài, nhốt bảy thành viên của Long Tể chiến đội vào trong đó.
Thế cục đảo ngược trong nháy mắt.
Yêu Mị di chuyển tự nhiên trong sương đỏ. Một chiêu ra tay làm Ngọc Thiên Hằng bị thương, chiêu khác xé rách vạt áo Độc Cô Nhạn.
Với ưu thế tuyệt đối, Yêu Mị không vội vã, tận hưởng khoái cảm hành hạ đối thủ.
Lôi Đình Thánh Long của Ngọc Thiên Lân vẫn chỉ là hình thái ban đầu, liên tục bại lui khi đối mặt với Yêu Mị.
Nhưng không phải là hoàn toàn không có cách nào. Thủy Băng Nhi phát hiện sương đỏ của Yêu Mị chủ yếu ở tầm thấp, chủ yếu cần vượt qua năm mét, sẽ không bị ảnh hưởng. Khả năng bay lượn của Lôi Đình Thánh Long và Băng Hàn Thánh Long vừa vặn đáp ứng điều này.
"Lên lưng rồng!" Không cần nhiều lời, tất cả thành viên Long Tể chiến đội lập tức hiểu ý.
Nhưng các thành viên Võ Hồn Điện đã phòng bị từ trước, trốn trong sương đỏ, không cho họ cơ hội leo lên lưng rồng.
Trong khoảnh khắc nguy cấp, giọng nói trong trẻo của Ngọc Linh Lung vang lên: "Hồn Kỹ thứ nhất: Như Ý Tỏa!"
Trong nháy mắt, Như Ý Hoàn màu trắng gạo rời khỏi tay, vẽ một đường cong duyên dáng trên không trung, bỏ qua sự cản trở của sương đỏ, chụp chính xác vào người Yêu Mị.
“Cái gì?!" Yêu Mị kinh hãi, cảm thấy Hồn Lực của mình trở nên trì trệ, ngay cả hình thái dung hợp võ hồn cũng bắt đầu mờ đi, sương đỏ rung động dữ dội.
May mắn thay, tình huống này chỉ kéo dài một giây. Nếu kéo dài thêm, Võ Hồn Dung Hợp Kỹ có thể tan rã.
"Mọi người nhanh lên!" Ngọc Thiên Hằng hét lớn! Nhưng khe hở ngắn ngủi này không đủ để mọi người thoát khỏi khốn cảnh.
Yêu Mị đã khôi phục trạng thái bình thường, hắn giơ ngón tay dài mảnh, chỉ vào Ngọc Linh Lung:
"Giải quyết con bé đó trước!"
Các đội viên Võ Hồn Điện khác đồng loạt phản ứng, cùng nhau tấn công cô bé có vẻ yếu nhất nhưng lại là mấu chốt nhất này.